Chương 57: Mượn say làm càn?
Cuộc gọi kết thúc đột ngột.
Tô Nhuyễn nhìn chằm chằm điện thoại, mày hơi nhíu lại.
Lục Chước? Cái tên ăn chơi nổi tiếng của Yến Thính Nam?
Bây giờ lại bảo cô đến quán bar đón người?
Yến Thính Nam say rồi?
Ý nghĩ này vừa nảy ra đã bị cô dập tắt ngay.
Loại người có khả năng kiềm chế kinh khủng như Yến Thính Nam, sao có thể cho phép bản thân uống đến mức cần người đến đón?
Tám phần là Lục Chước tự ý quyết định.
Thôi, vẫn nên đi một chuyến.
Tiện thể, đã ba ngày không gặp cái tượng băng đá đó rồi.
Đây là cơ hội đến thăm, đi một vòng, ghi điểm chút.
...
Yến Thính Nam từ nhà vệ sinh trở lại.
Anh ngồi xuống, thấy điện thoại của mình vốn đặt trên sofa đã bị chuyển sang bàn trà.
Anh lại liếc về phía Lục Chước.
“Động vào điện thoại của tôi?”
Giọng nói trầm lạnh, mang theo chút khàn khàn sau khi uống rượu.
Lục Chước ngậm điếu xì gà, khóe môi nở nụ cười tinh quái như đang chờ xem kịch hay.
“Giúp cậu nghe một cuộc gọi khẩn cấp.”
“Ai gọi?” Yến Thính Nam hỏi.
“Tô tiểu thư.”
Anh ta cố tình dừng lại.
“Tôi nói cậu say rồi, bảo cô ấy đến một chuyến.”
Ánh mắt Yến Thính Nam tối sầm lại, quét về phía Lục Chước.
“Lắm chuyện.”
Đối với thái độ lạnh lùng của Yến Thính Nam, Lục Chước chẳng hề để tâm.
“Chậc, giúp cậu một tay còn không biết điều?”
“Đỡ phải giữ cái bộ dạng phật sống đó, rõ ràng muốn gặp mà lại chẳng tìm được cớ.”
Yến Thính Nam không thèm để ý, cầm điện thoại lên, màn hình vẫn dừng ở trang số của Tô Nhuyễn.
Đầu ngón tay anh lơ lửng trên phím gọi lại, một lúc sau lại rời đi.
Thôi.
Đã đến rồi thì thôi.
Nửa tiếng sau, Tô Nhuyễn bước vào Mạn Trước.
Danh tiếng của Lục Chước rất có tác dụng, người phục vụ trực tiếp dẫn cô lên phòng riêng trên tầng cao nhất.
Lục Chước ngậm xì gà, hứng thú nhìn về phía cửa ra vào.
Ánh đèn trong quán bar mờ ảo, bóng người chập chờn.
Một bóng dáng mảnh mai xuyên qua chốn ồn ào, thẳng tiến về phía này.
Lục Chước nheo mắt, khi nhìn rõ người đến, điếu xì gà đang ngậm suýt rơi xuống.
Tô Nhuyễn mặc một chiếc váy dây mảnh màu kem sữa.
Mái tóc đen tùy ý búi lên, để lộ chiếc cổ thon dài và một gương mặt thanh tú nhưng rực rỡ.
Ánh đèn lướt qua đôi mắt cô, đôi mắt hạnh trong veo, lười biếng mà quyến rũ.
Rõ ràng không cố tình trang điểm, nhưng lại như tự mang theo ánh đèn sân khấu, trong nháy mắt hút hết sự phù hoa xung quanh.
Như một chú nai con lạc vào khu rừng ồn ào.
Sạch sẽ, lại giấu một ngọn lửa âm thầm.
Lục Chước thầm xuýt xoa.
Khó trách!
Châu báu bị phủ bụi?
Trong đầu Lục Chước hiện lên bốn chữ này.
Anh ta cuối cùng cũng hiểu được câu đánh giá của Yến Thính Nam từ đâu mà ra.
Cũng hiểu được cái sự khác thường đó bắt nguồn từ đâu.
Yến Quân Dã, con trai đó chắc mắt mọc sau gáy rồi!
Lại vứt bỏ một mỹ nhân đẳng cấp này như rác?
Đáng đời để cha nó nhặt được!
Tô Nhuyễn bước tới gần, ánh mắt quét qua Yến Thính Nam đang ngồi trên sofa, cuối cùng dừng lại trên mặt Lục Chước, lịch sự gật đầu.
“Lục tiên sinh.”
Lục Chước dập tắt xì gà, đứng dậy, hất cằm về phía Tô Nhuyễn, nở nụ cười phóng khoáng và biết điều.
“Này, Yến tổng của cô ở đây này.”
Lục Chước bĩu môi, cười ranh mãnh.
“Giao cho cô đấy.”
“Hôm nay lão Yến uống hơi nhiều, tác dụng phụ lên rồi.”
“Tôi còn có cuộc hẹn, phiền Tô tiểu thư đưa phật đến tây phương giúp?”
Anh ta vỗ vai Yến Thính Nam, cúi người lại gần.
Dùng âm lượng chỉ đủ hai người nghe thấy, trêu chọc nói.
“Lão Yến, người tôi dụ đến rồi đây.”
“Nhân lúc ông cụ nhà cậu chưa ngửi thấy mùi mà tìm tới, thì cứ tận hưởng chút không khí mới mẻ này đi.”
“Cái ngày vui vẻ này, sống được ngày nào hay ngày đó thôi.”
Lời nói ra, vừa là nhắc nhở vừa là trêu chọc.
Yến Thính Nam lạnh lùng liếc Lục Chước một cái.
“Chuyện của tôi, tôi tự có chừng mực.”
“Quản tốt cái miệng của cậu, đừng dọa cô ấy.”
Lục Chước bị nghẹn một chút, nhưng không hề giận, ngược lại còn vui vẻ.
“Được, coi như tôi lắm mồm.”
Nói xong, anh ta phóng khoáng vẫy tay với Tô Nhuyễn.
“Tô tiểu thư, giao người cho cô, hẹn gặp lại!”
Nói xong, Lục Chước cầm áo khoác, sải bước dài rời khỏi phòng riêng.
Đi nhanh gọn, để lại một bàn rượu tàn và một vị phật say.
Tô Nhuyễn bước đến trước mặt Yến Thính Nam.
Anh dựa vào sofa, chân dài hơi co lại, kính gọng vàng đặt trên bàn trà.
Tô Nhuyễn cúi người, ngón tay nhẹ chạm vào cánh tay anh.
“Yến tổng?”
Mí mắt Yến Thính Nam khẽ động, từ từ ngẩng lên.
Đáy mắt không còn sự trong trẻo sắc bén ngày thường, như phủ một lớp sương mù, mang theo chút ngơ ngác, nhìn chằm chằm vào cô.
Tim Tô Nhuyễn khẽ run.
Ánh mắt này thật sự không chịu nổi.
Cô cố tình lại gần hơn, mang theo chút thăm dò trêu chọc, giọng nói nhẹ nhàng.
“Này, đại phật gia, còn nhận ra tôi là ai không?”
Yến Thính Nam đột nhiên nắm lấy cổ tay cô kéo mạnh xuống.
Tô Nhuyễn không kịp phòng bị ngã vào lòng anh, chóp mũi đập vào lồng ngực nóng rực của anh, hơi rượu thanh khiết hòa với mùi trầm hương phủ xuống đầu.
“Tô Nhuyễn.”
Anh phát âm chậm và trầm, hơi nóng phả vào vành tai cô.
Không phải trợ lý Tô, mà là Tô Nhuyễn.
Hai chữ này từ miệng anh thốt ra, khẽ khàng chạm vào nơi ngứa ngáy nhất trong tim Tô Nhuyễn.
Tô Nhuyễn nhướng mày.
“Ồ, nhớ tên khá kỹ đấy, xem ra chưa say lắm.”
Cô đưa tay về phía anh.
“Đi được không? Đưa anh về nhà.”
Yến Thính Nam không trả lời, chỉ siết chặt cổ tay cô kéo nhẹ, ra hiệu cô dẫn đường.
Tô Nhuyễn đành phải đỡ lấy cánh tay anh. Thân hình cao lớn của người đàn ông lập tức đè xuống, nặng trịch.
Bước chân anh vẫn khá vững, chỉ là trọng tâm cơ thể dồn phần lớn lên người cô.
Chỉ là bàn tay đang nắm chặt kia, vẫn chưa từng buông ra.
Suốt dọc đường xuyên qua đám đông, thu hút không ít ánh nhìn.
Tô Nhuyễn cứng đầu, nửa kéo nửa đỡ đưa anh lên xe.
Yến Thính Nam dựa vào ghế sau, nhắm mắt, mày hơi nhíu.
Hơi men bốc lên, gò má anh ửng hồng, hơi thở cũng trầm hơn bình thường.
Tô Nhuyễn vừa ngồi vững, thân anh nghiêng một cái, đầu trực tiếp gối lên vai cô.
Hơi thở ấm áp phả vào làn da lộ ra nơi cổ cô, khơi lên một trận run rẩy nhỏ.
Cơ thể Tô Nhuyễn cứng đờ.
“Yến Thính Nam?”
Cô thử đẩy anh.
Lại liếc thấy đôi mày hơi nhíu của anh, tay dừng giữa không trung.
Thôi, so đo với kẻ say làm gì.
Xe khởi động, lăn bánh êm ái vào màn đêm.
Ánh sáng và bóng tối lướt qua gương mặt góc cạnh của Yến Thính Nam.
Tô Nhuyễn cụp mắt, ánh nhìn dừng trên gương mặt gần trong gang tấc.
Lông mi rất dài, sống mũi cao thẳng, đường môi mím lại, gỡ bỏ phòng bị, lại có vài phần ngoan ngoãn?
Ngón tay cô khẽ động, muốn chạm vào đôi mày đang nhíu kia.
Tay vừa nhấc lên.
Yến Thính Nam đột nhiên động đậy, từ cổ họng phát ra một tiếng lầm bầm mơ hồ.
Cánh tay vô thức vòng qua eo cô, kéo cô vào lòng.
Cả người Tô Nhuyễn gần như bị anh ôm trọn vào lòng, má cô áp vào lồng ngực nóng rực của anh.
“Anh buông ra một chút.”
Tô Nhuyễn hạ giọng, mang theo chút tức giận, thử rút người ra.
Cánh tay quanh eo lại siết chặt hơn.
“Đừng động.”
Giọng anh khàn khàn lẫn lộn, mang theo sự bướng bỉnh sau khi say, cằm cọ vào đỉnh đầu cô.
Tô Nhuyễn: “...”
Tư thế này quá nguy hiểm.
Tô Nhuyễn tức nghẹn, nhưng không giãy ra được.
Xung quanh mũi toàn là hơi thở của anh, hòa với mùi rượu, hun cho đầu óc cô choáng váng, gò má cũng nóng bừng lên.
Đây là sao?
Mượn say làm càn?
Cô nghiêng đầu, đôi môi vô tình lướt qua yết hầu nhô lên của anh.
Sau đó, yết hầu kia vô cùng kiề chế trượt lên xuống một cái.
Cơ bắp trên cánh tay đang ôm eo cô lập tức căng cứng.
Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng hít vào nén lại của anh.
Tô Nhuyễn khựng lại, không dám động đậy nữa.
Chỉ đành cứng người làm gối tựa hình người.
