Chương 85: Miệng cứng lòng cũng cứng, anh đáng đời!
Triển lãm Phá Kiến khép lại trong ồn ào, nhưng dư chấn vẫn chưa tan.
Chuyện bê bối của hai nhà Ôn, Tô trở thành tiêu đề trên khắp các mặt báo tài chính và giải trí.
Tô Chấn Đình chỉ sau một đêm tóc đã bạc trắng, rao bán tài sản nhưng gặp khắp nơi.
Sầm Tuyết ngày ngày khóc lóc, trở thành trò cười.
Chuyện rối như tơ vò.
Cổng nhà họ Ôn đóng chặt.
Ôn Uyển Uyển bị cấm túc để tĩnh dưỡng, thực chất là bị gia đình gạt ra khỏi vòng xoáy.
Ôn Thư Hành đóng cửa không tiếp khách, Thẩm Minh Vy ngã bệnh một trận.
Bầu không khí u ám bao trùm.
Người ở giữa tâm bão là Tô Nhuyễn, ngược lại lại là người bình tĩnh nhất.
Sự huy hoàng của SoftVoice trở thành phông nền cho vụ bê bối.
Tên của Tô Nhuyễn chỉ được nhắc đến mơ hồ trong các bài báo liên quan với danh nghĩa nhân viên bị thương.
Sự bảo vệ có chủ đích của Yến Thính Nam giúp cô đứng ngoài cuộc.
Tô Nhuyễn lao đầu vào việc thu dọn hậu trường sau triển lãm.
Cơn bão đơn hàng sau buổi ra mắt của SoftVoice, kết nối chuỗi cung ứng, tuyển dụng đội ngũ, cô bận rộn tối tăm mặt mũi.
Hai ngày sau, cô mới rảnh để về Thanh Yến làm thủ tục nghỉ việc.
Quy trình nhân sự diễn ra rất nhanh.
Tô Nhuyễn ôm một chiếc thùng rỗng trở về phòng Sưu tầm.
Vừa đến chỗ làm, Hoắc Tư Duyệt đã nhào tới.
“Tô Đát Kỷ!”
Cô ấy nắm chặt cánh tay Tô Nhuyễn.
“Cậu thực sự muốn đi sao?!”
Tô Nhuyễn vỗ nhẹ mu bàn tay cô ấy, vẻ mặt bình tĩnh.
“Ừ, ký xong rồi.”
“Đây là chuyện sớm muộn gì cũng xảy ra, SoftVoice đủ để tôi bận rộn rồi.”
Hoắc Tư Duyệt tức giận giậm chân, nghiến răng nghiến lợi nói nhỏ.
“Chắc chắn là…”
Cô ấy lẩm bẩm được nửa câu, rồi nuốt ngược vào trong.
Chắc chắn là ông ngoại cái đồ cổ hủ đó giở trò!
Thủ đoạn của ông ngoại, cô ấy quá rõ.
Ngoài ông ấy ra, còn ai có thể ép anh cô động vào Tô Nhuyễn?
Ông già chết tiệt!
Ép uyên ương lìa cành!
Đáng đời không có chắt bế!
“Mấy hôm nay anh tôi cứ như uống nhầm thuốc nổ, gặp ai cũng mắng, ngay cả dì Nam cũng bị mắng ba lần.”
“Cả tầng ba mươi áp suất thấp, đến thở mạnh cũng không dám!”
Cô ấy cẩn thận quan sát sắc mặt Tô Nhuyễn.
“Anh ấy cãi nhau với cậu à?”
Tô Nhuyễn đặt cái thùng lên chỗ làm trống trơn của mình, bắt đầu thu dọn đồ đạc lặt vặt.
Động tác thong thả.
“Không có.”
“Yến tổng bận trăm công nghìn việc, áp lực lớn là chuyện bình thường.”
Hoắc Tư Duyệt hít hít mũi, vừa không cam lòng vừa buồn bã.
“Nhưng rõ ràng hai người…”
Rõ ràng đã hôn rồi, chỉ còn thiếu một bước nữa là xác nhận quan hệ!
Tô Nhuyễn khẽ nhếch khóe miệng, đáy mắt có tia sáng.
“Tư Duyệt, đường còn dài.”
“Thẻ nhân viên Thanh Yến, tôi đã nộp.”
“Nhưng anh họ cậu, tôi vẫn chưa định buông.”
Hoắc Tư Duyệt sửng sốt một lúc, rồi mắt cô ấy sáng rực lên!
Khóe miệng cong lên không kiềm chế được, gật đầu liên tục.
A a a!
Tôi biết ngay mà!
Chính cung nương nương oai phong!
“Hiểu! Tôi hiểu!”
“Tô Đát Kỷ uy vũ!”
“Tôi góp vốn tinh thần! Đội àn đầu không bao giờ bỏ cuộc!”
Tô Nhuyễn ném mấy cuốn sách cuối cùng vào thùng, đậy nắp lại.
“Đi đây.”
“Khi nào rảnh ra ngoài đi dạo, uống trà.”
Hoắc Tư Duyệt gật đầu thật mạnh, nhét một gói kẹo dẻo gấu nhỏ vào thùng của Tô Nhuyễn.
“Chị em ủng hộ cậu! Bất cứ lúc nào cũng báo tin!”
“Không có việc gì thì nhớ gửi chút đường cho tôi nhé.”
“Kho tư liệu văn phòng play của tôi còn trông cậy vào cậu đấy!”
Tô Nhuyễn ôm thùng giấy, góc thùng cấn vào cánh tay, có chút nặng.
“Ừ.”
Cô ôm thùng bước ra khỏi phòng Sưu tầm.
Hoắc Tư Duyệt nhìn bóng lưng cô, thở dài, lẩm bẩm.
“Miệng cứng lòng cũng cứng, anh đáng đời!”
Gần đến thang máy, một nhóm người đi tới.
Người đàn ông đi đầu dáng người thẳng tắp, khí thế áp đảo, chỉn chu không chê vào đâu được.
Chính là Yến Thính Nam.
Cảnh Hoài và mấy vị quản lý cấp cao theo sát phía sau, người nào người nấy nín thở, bầu không khí ngưng trọng.
Tô Nhuyễn không dừng bước, coi như không nhìn thấy anh.
Yến Thính Nam ánh mắt nhìn thẳng phía trước, lướt qua cái thùng giấy cô đang ôm, không gợn chút sóng.
Hai người lướt qua nhau.
Khoảng cách gần đến mức có thể ngửi thấy mùi trầm hương thanh mát trên người anh.
Không có ánh mắt chạm nhau.
Không có dừng lại.
Giống như hai đường thẳng song song không bao giờ cắt nhau, mỗi người kéo dài về một hướng khác nhau.
Một người đi về phía thang máy, một người đi sâu vào văn phòng.
Tô Nhuyễn không nhìn nghiêng, ôm thùng đi thẳng về phía thang máy nhân viên.
Bóng lưng thẳng tắp, như một cây trúc non vươn mình.
Giả vờ không quen?
Được thôi.
Yến Thính Nam, xem anh có thể chịu được bao lâu.
Cô nghiêng người bước vào thang máy, mép thùng giấy cọ vào khung cửa thang máy, phát ra tiếng va chạm khe khẽ.
Cửa thang máy từ từ khép lại.
Bước chân Yến Thính Nam khựng lại một chút.
Trước khi khe cửa thang máy khép lại hoàn toàn, anh vô cùng kiềm chế liếc vào trong một cái.
Chỉ kịp bắt gặp một bóng dáng ôm thùng giấy nghiêng nghiêng, và mái tóc đen buông xuống bờ vai.
Ngay sau đó, đèn báo tầng thang máy đi xuống sáng lên.
Yến Thính Nam thu hồi ánh mắt, trên mặt vẫn trầm tĩnh không gợn sóng.
“Cảnh Hoài.”
Giọng anh trầm lạnh.
“Dạ, Yến tổng.”
“Sắp xếp một người đợi ở dưới cửa thang máy.”
Ánh mắt Yến Thính Nam rơi vào khoảng không, như chỉ thuận miệng nhắc đến.
Anh dừng lại một chút, rồi bổ sung.
“Vai cô ấy có vết thương, thùng nặng.”
Cảnh Hoài hơi sững người, trong nháy mắt đã hiểu ý.
“Rõ, tôi đi làm ngay.”
Cảnh Hoài lập tức lấy điện thoại ra, hành động cực kỳ nhanh nhẹn.
Yến Thính Nam trở về văn phòng, cởi một cúc áo vest, ngồi vào chiếc ghế da rộng rãi, day day trán đang nhức nhối.
Trợ lý hành chính bưng khay, đặt một tách cà phê đen vừa pha lên bàn làm việc rộng lớn.
“Yến tổng, cà phê của anh.”
“Ừ.”
Cảnh Hoài theo sát phía sau.
“Yến tổng, đã sắp xếp xong.”
“Thủ tục nghỉ việc của cô Tô đã hoàn tất.”
Yến Thính Nam không ngẩng đầu.
Văn phòng chết lặng.
Cảnh Hoài và các quản lý khác không dám thở mạnh.
Một lúc lâu.
Yến Thính Nam mới từ từ ngẩng mắt lên.
Ánh mắt sau cặp kính gọng vàng lạnh như băng, quét qua những người đang đứng im phăng phắc.
“Đứng đó làm gì?”
Giọng không cao, nhưng mang áp lực nặng nề.
“Việc ai nấy làm.”
Cảnh Hoài hiểu ý ngay, lặng lẽ ra hiệu cho những người khác lui ra.
Cửa phòng được nhẹ nhàng khép lại.
Trong lòng không khỏi rên rỉ.
Cô Tô đi rồi, lửa giận của Yến tổng e là càng khó tiêu hơn.
Văn phòng lại trở về tĩnh lặng.
Căn phòng rộng lớn chỉ còn lại một mình Yến Thính Nam.
Anh bưng tách cà phê đi đến bên cửa sổ sát đất.
Ánh mắt lại không tự chủ được mà hướng về phía trước chéo.
Chỗ ngồi cạnh cửa sổ của phòng Sưu tầm.
Tầm nhìn cực tốt, đối diện thẳng với cửa sổ văn phòng anh.
Trước đây, chỉ cần ngẩng mắt lên là có thể thấy bóng dáng mảnh mai đang cặm cụi làm việc.
Còn bây giờ.
Nơi đó trống trơn.
Trống vắng đâu chỉ có chỗ ngồi.
Nhưng khoảng trống đột ngột bị rút đi này, còn khó chịu hơn anh tưởng tượng rất nhiều.
Hơi nước từ tách cà phê trong tay để lại một vệt mờ trên cửa kính.
Hơi nước nhanh chóng tan biến, không để lại chút dấu vết.
Giống như Tô Nhuyễn, đến trong lòng anh, khuấy đảo long trời lở đất.
Rồi lại đi mất.
…
Đêm khuya, vạn vật tĩnh lặng.
Yến Thính Nam chìm sâu trong chiếc giường rộng lớn.
Khóe trán rịn ra mồ hôi lạnh, hơi thở nặng nề hỗn loạn, lông mày nhíu chặt.
Đêm thứ ba liên tiếp.
Giấc mơ đêm nay càng thêm không chịu nổi.
“Yến Thính Nam…”
Cô thì thầm, như một lời mê hoặc.
Anh mất kiểm soát để lại những dấu vết nóng bỏng trên cổ và vai cô.
“Nhuyễn Nhuyễn…”
Lại một lần nữa tỉnh giấc từ giấc mộng xuân nóng bỏng.
Trong bóng tối, tiếng thở dốc nặng nề của Yến Thính Nam đặc biệt rõ ràng.
Lại là như vậy.
Ba ngày liên tiếp.
Chỉ cần nhắm mắt lại, là hình bóng cô.
Đêm nào cũng như vậy.
Mỗi lần, lại càng dữ dội, càng gấp gáp, càng chìm sâu.
Mỗi lần tỉnh dậy, đều như một cú tát trời giáng vào khả năng tự kiề chế mà anh vốn tự hào.
Đặc biệt là sau khi gặp cô hôm nay, càng không thể kìm nén.
Anh bước vào phòng tắm.
Vặn vòi nước lạnh.
Dòng nước lạnh buốt xối thẳng xuống đầu.
Làm anh rùng mình một cái.
Cố gắng dập tắt ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy.
Nhưng đều là vô ích.
Nhắm mắt lại.
Trước mắt hiện lên, vẫn là bóng dáng cô.
Anh bực bội đấm một quyền vào bức tường gạch men lạnh lẽo.
Tiếng đấm vang vọng trong phòng tắm trống trải.
Khớp xương ngón tay truyền đến cơn đau âm ỉ.
Yến Thính Nam dựa vào tường, mặc cho dòng nước lạnh xối xả.
Tiếng nước ào ào.
Che giấu tiếng thở dốc nghẹn ngào trong cổ họng.
Không được.
Cứ tiếp tục như thế này, anh sợ mình sẽ phát điên mất.
