Chương 26: Bọn họ dám ngăn tôi gặp con gái cưng của tôi sao?
(Tiêu Vũ: ...)
(Uông Hạo: ...)
(Mạnh Chiêu: ...)
(Lý Tuyết: Thôi được.)
(Lý Tuyết: Chị Từ cứ giữ nguyên vậy đi, khí chất của chị cũng tốt mà.)
(Từ Lan Tâm: Ừ.)
(Lý Tuyết: Ơ, khoan đã—)
(Lý Tuyết: Ngày mai mọi người gặp lúc mấy giờ?)
(Tiêu Vũ: Chín giờ.)
(Lý Tuyết: Chín giờ sáng?)
(Tiêu Vũ: Ừ, chín giờ sáng, khu tiếp khách tầng một trụ sở chính.)
(Tiêu Vũ: Sao vậy?)
Nhóm im lặng hai giây.
(Lý Tuyết: Không được.)
(Lý Tuyết: Tôi vẫn thấy không yên tâm.)
(Lý Tuyết: Tôi đi máy bay ngay bây giờ đây.)
(Tiêu Vũ: ???)
(Uông Hạo: ???)
(Mạnh Chiêu: ...)
(Chu Dã: ?)
(Lý Tuyết: Mười một người, lỡ có một người lạnh mặt thì sao?)
(Lý Tuyết: Lỡ bầu không khí quá trang trọng dọa con bé à?)
(Lý Tuyết: Lỡ con bé căng thẳng mà không ai chuyển chủ đề thì sao?)
(Lý Tuyết: Lỡ con bé muốn uống nước mà không ai rót thì sao?)
(Tiêu Vũ: ...)
(Tiêu Vũ: Cô tính kỹ thật đấy.)
(Lý Tuyết: Chứ sao!)
(Lý Tuyết: Làm mẹ thì phải tính cho kỹ chứ!)
(Uông Hạo: Chẳng phải cô đang ở ngoài tỉnh à?)
(Lý Tuyết: Ở ngoài tỉnh thì sao?)
(Lý Tuyết: Bây giờ mới mười giờ, tôi ra sân bay bắt chuyến cuối, nửa đêm đến nơi, ngủ vài tiếng, ngày mai vừa kịp chín giờ.)
(Mạnh Chiêu: ...)
(Mạnh Chiêu: Cô nói thật à?)
(Lý Tuyết: Trông tôi giống đùa à?)
(Trương Duyệt: Giống.)
(Lý Tuyết: ...)
(Lý Tuyết: Trương Duyệt, cô im đi.)
(Uông Hạo: Chuyến bay cuối mấy giờ?)
(Lý Tuyết: Để tôi tra... Mười một giờ bốn mươi có chuyến, đến nơi lúc hai giờ sáng.)
(Chu Dã: Rồi sao? Cô ngủ ở đâu?)
(Lý Tuyết: Gần sân bay kiếm đại chỗ nào ngủ qua đêm thôi.)
(Chu Dã: Sáng hôm sau lại bắt taxi đến à?)
(Lý Tuyết: Ừ! Vừa kịp chín giờ!)
(Tiêu Vũ: ...)
(Tiêu Vũ: Cái kiểu hành động này của cô, tôi phục sát đất luôn.)
(Uông Hạo: Fan cuồng của mẹ, đáng sợ thật.)
(Mạnh Chiêu: Khoan đã, chẳng phải ngày mai cô có việc à?)
(Mạnh Chiêu: Trước đó cô nói không đến được vì có việc quan trọng mà.)
(Lý Tuyết: Việc quan trọng thì hoãn được!)
(Lý Tuyết: Có gì quan trọng hơn việc con gái cưng của tôi ra mắt lần đầu chứ?)
(Chu Dã: ...)
(Chu Dã: Cô hoãn việc quan trọng chỉ để đến xem con bé một cái à?)
(Lý Tuyết: Một cái sao đủ?)
(Lý Tuyết: Tôi phải tận mắt nhìn xem con bé trông thế nào, tận tai nghe con bé nói chuyện, tận tay—)
(Tiêu Vũ: Dừng.)
(Tiêu Vũ: Cô định tận tay làm gì?)
(Lý Tuyết: Tận tay... đưa chai nước?)
(Tiêu Vũ: ... Được rồi, cô thắng.)
(Từ Lan Tâm: ...)
(Từ Lan Tâm: Đây là buổi gặp mặt chính thức giữa phía tổ chức và con bé đấy.)
(Từ Lan Tâm: Dù sao bọn họ cũng có tên tuổi trong tổ chức.)
(Từ Lan Tâm: Cô thì không phải người của tổ chức mà.)
Nhóm im lặng hai giây.
(Lý Tuyết: Thì sao.)
(Lý Tuyết: Chỉ cần tôi đến, bọn họ dám ngăn tôi gặp con gái cưng của tôi à?)
(Tiêu Vũ: ...)
(Uông Hạo: ...)
(Mạnh Chiêu: ...)
(Chu Dã: ...)
(Từ Lan Tâm: ...)
(Lý Tuyết: ???)
(Lý Tuyết: Mọi người phản ứng vậy là sao?)
(Lý Tuyết: Không phải thật sự sẽ ngăn đấy chứ?)
(Từ Lan Tâm: Nhưng cô không biết đâu.)
(Từ Lan Tâm: Cách đây không lâu, để đảm bảo con bé không bị ép buộc, năm người bọn tôi đóng vai mặt trắng, bốn người đóng vai mặt đỏ.)
(Lý Tuyết: ???)
(Lý Tuyết: Mặt trắng mặt đỏ gì cơ?)
(Lý Tuyết: Mọi người đang nói gì vậy?)
(Tiêu Vũ: Là...)
(Tiêu Vũ: Chu Dã, tôi, Mạnh Chiêu, Liễu Lâm, Uông Hạo, năm người bọn tôi trong cuộc họp đóng vai mặt trắng—)
(Tiêu Vũ: Kiểu nói vài câu rồi bỏ đi ấy.)
(Tiêu Vũ: Còn chị Từ và mấy người kia đóng vai mặt đỏ—ở lại nói với người khác rằng bọn tôi rất trung thành với tổ chức.)
(Lý Tuyết: ...)
(Lý Tuyết: Mọi người đang diễn trò gì vậy?)
(Tiêu Vũ: Chẳng phải con bé nhà cô mang ra món đạo cụ quá kinh khủng à.)
(Tiêu Vũ: Mới gặp mặt mà đã tặng năm món đạo cụ bảo mệnh.)
(Tiêu Vũ: Vậy trên người con bé chắc phải có bao nhiêu thứ tốt chứ?)
Nhóm im lặng hai giây.
(Lý Tuyết: ...)
(Lý Tuyết: Nghe cô nói vậy...)
(Tiêu Vũ: Bọn tôi tin tưởng tổ chức.)
(Tiêu Vũ: Nhưng trong tổ chức tốt đến mấy cũng khó tránh khỏi vài con sâu làm rầu nồi canh.)
(Tiêu Vũ: Lỡ có người nảy sinh ý đồ xấu thì sao?)
(Tiêu Vũ: Lỡ có người nghĩ 'đồ tốt vậy mà một mình con bé giữ thì phí quá' thì sao?)
(Lý Tuyết: ...)
(Lý Tuyết: Nghe cô nói mà tôi thấy hơi sợ.)
(Mạnh Chiêu: Không chỉ vậy đâu.)
(Mạnh Chiêu: Chẳng phải trước đó tôi đã nói rồi à, con bé nhà cô vào cái nơi đó ít nhất năm lần.)
(Mạnh Chiêu: Năm lần đấy.)
(Mạnh Chiêu: Sống sót ra ngoài năm lần, thực lực chắc chắn mạnh đến mức không tưởng.)
(Lý Tuyết: ...)
(Mạnh Chiêu: Cái thứ rác rưởi của nước M, cô còn nhớ chứ?)
(Lý Tuyết: Nhớ.)
(Lý Tuyết: Cái thứ đồ chơi phá nát có thể khiến người chơi mất hoàn toàn ý thức để điều khiển người chơi ấy à?)
(Mạnh Chiêu: Ừ.)
(Mạnh Chiêu: Cho nên—)
(Mạnh Chiêu: Bọn tôi tuy không biết con bé nhà cô tính tình thế nào.)
(Mạnh Chiêu: Nhưng vẫn quyết định cảnh cáo người khác trước thì tốt hơn.)
(Lý Tuyết: ...)
(Lý Tuyết: Ý mọi người là—)
(Lý Tuyết: Sợ có người trong tổ chức nảy sinh ý đồ xấu?)
(Chu Dã: Không phải sợ tổ chức.)
(Chu Dã: Mà là sợ 'có người'.)
(Chu Dã: Bất cứ nơi nào cũng có người tốt kẻ xấu, tổ chức cũng vậy.)
(Chu Dã: Để con bé biết rằng có người đang để ý, thì những kẻ đó sẽ không dám hành động.)
(Lý Tuyết: Vậy mọi người còn chia bốn người đóng vai mặt đỏ, là để...)
(Liễu Lâm: Tỏ lòng trung thành.)
(Lý Tuyết: ...)
(Lý Tuyết: Ồ.)
(Lý Tuyết: Anh nói xong rồi à?)
(Liễu Lâm: Ừ.)
(Lý Tuyết: ...)
(Lý Tuyết: Anh nói thêm hai chữ nữa được không?)
(Liễu Lâm: Để cho tổ chức thấy.)
(Lý Tuyết: ... Thế cũng chỉ thêm năm chữ.)
(Tiêu Vũ: Ha ha ha ha ha ha ha)
(Uông Hạo: Liễu Lâm nói được nhiều vậy là hiếm lắm rồi.)
(Mạnh Chiêu: Bình thường anh ấy nói được hai chữ là giỏi lắm rồi.)
(Chu Dã: Hôm nay là vượt mức bình thường rồi.)
(Liễu Lâm: ...)
(Lý Tuyết: Thôi được thôi được, tôi hiểu rồi.)
(Lý Tuyết: Tôi bỗng thấy mọi người cũng khá đáng tin cậy đấy.)
(Tiêu Vũ: ???)
(Tiêu Vũ: Cái gì mà 'bỗng thấy'? Bọn tôi lúc nào chẳng đáng tin!)
(Lý Tuyết: Cô á? Đáng tin?)
(Lý Tuyết: Cô mà đáng tin thì đã không ngày nào cũng phát điên trong nhóm.)
(Tiêu Vũ: ...)
(Uông Hạo: Ha ha ha ha ha ha ha)
(Mạnh Chiêu: Tiêu Vũ lại bị chặn họng rồi.)
(Tiêu Vũ: Lý Tuyết, cô đợi đấy cho tôi!)
(Lý Tuyết: Hề hề.)
(Từ Lan Tâm: Vậy bây giờ cô hiểu chưa?)
(Từ Lan Tâm: Ngày mai cô đến, không phải đơn giản là 'đi xem con bé' đâu.)
(Từ Lan Tâm: Cô đến, đứng thế nào, nói năng ra sao, đều sẽ ảnh hưởng đến kết quả.)
(Lý Tuyết: ...)
(Lý Tuyết: Nghe chị nói mà tôi thấy áp lực quá.)
(Chu Dã: Giờ mới biết áp lực à?)
(Chu Dã: Lúc nãy chẳng phải cô nói rất hăng sao?)
(Lý Tuyết: Lúc nãy tôi đâu biết tình hình phức tạp vậy!)
(Mạnh Chiêu: Vậy cô còn đến không?)
Nhóm im lặng ba giây.
(Lý Tuyết: Đến.)
(Lý Tuyết: Sao lại không đến?)
(Lý Tuyết: Vì con gái cưng, dù phải lên núi đao xuống biển lửa tôi cũng phải đến.)
Nhóm lại im lặng hai giây.
(Tiêu Vũ: ...)
(Tiêu Vũ: Câu này của cô nghe cứ như sắp hy sinh anh dũng ấy.)
(Lý Tuyết: Gần vậy!)
(Lý Tuyết: Mọi người vừa mặt trắng vừa mặt đỏ, áp lực lớn vậy, không phải lên núi đao thì là gì?)
(Uông Hạo: Thế biển lửa đâu?)
(Lý Tuyết: Biển lửa chính là—)
(Lý Tuyết: Ngày mai tôi gặp con bé, phải nhịn không được xông lên ôm!)
(Lý Tuyết: Đây còn chẳng phải biển lửa sao?!)
(Mạnh Chiêu: ...)
(Mạnh Chiêu: Cái ví von này của cô, cũng khá hợp đấy.)
(Chu Dã: Đúng vậy, bắt cô nhịn không xông lên, còn khó hơn lên núi đao.)
(Lý Tuyết: Đúng đúng! Mọi người đều hiểu tôi!)
(Tiêu Vũ: Hiểu thì hiểu, nhưng cô chắc chắn nhịn được chứ?)
(Lý Tuyết: ...)
(Lý Tuyết: Tôi cố gắng.)
(Chu Dã: Cố gắng tức là không nhịn được.)
(Lý Tuyết: ...)
(Mạnh Chiêu: Vậy rốt cuộc cô định đóng vai gì?)
(Mạnh Chiêu: Ngày mai chỉ có mình chị Từ đóng vai mặt đỏ thôi.)
(Mạnh Chiêu: Hay là cô đóng vai mặt đỏ đi?)
(Chu Dã: Cái vai mặt đỏ cô nói—)
(Chu Dã: Là kiểu mặt đỏ vì kích động khi thấy con gái cưng của mình ấy à?)
(Chu Dã: Vậy thì đúng là rất hợp với cô rồi.)
(Lý Tuyết: ???)
(Lý Tuyết: Chu Dã, anh có ý gì?!)
(Chu Dã: Ý trên mặt chữ ấy.)
(Từ Lan Tâm: Vậy rốt cuộc cô có định đóng vai mặt đỏ không?)
(Từ Lan Tâm: Một mình tôi đóng vai mặt đỏ, đúng là hơi đơn độc.)
(Lý Tuyết: ...)
(Lý Tuyết: Tôi e là tôi chỉ có thể đóng vai mặt trắng thôi.)
(Tiêu Vũ: ???)
(Uông Hạo: ???)
(Mạnh Chiêu: ?)
(Chu Dã: ?)
(Từ Lan Tâm: ?)
(Lý Tuyết: Dù sao tôi đến cũng là vì sợ con bé bị bắt nạt.)
(Lý Tuyết: Lỡ nghe phía tổ chức đưa ra yêu cầu gì, con bé chưa kịp có ý kiến, tôi đã xông lên cãi nhau với người khác rồi.)
(Tiêu Vũ: Hay là cô suy nghĩ lại đi?)
(Tiêu Vũ: Nếu cô cũng là mặt trắng, thì ngày mai là sáu mặt trắng một mặt đỏ—)
(Tiêu Vũ: Không biết còn tưởng bọn tôi muốn tạo phản đấy.)
(Lý Tuyết: Vậy thì không còn cách nào khác!)
(Lý Tuyết: Tôi biết là tôi nên đóng vai mặt đỏ, nhưng lỡ có người trong tổ chức đưa ra yêu cầu quá đáng thì sao?)
(Lý Tuyết: Lỡ họ muốn con bé giao nộp đạo cụ thì sao?)
(Lý Tuyết: Lỡ họ muốn con bé ký hiệp ước bất bình đẳng nào đó thì sao?)
(Lý Tuyết: Lỡ họ—)
(Chu Dã: Dừng.)
(Chu Dã: Cô nghĩ nhiều quá rồi.)
(Lý Tuyết: Tôi đây là phòng bị trước!)
(Tiêu Vũ: Nhưng mà...)
(Từ Lan Tâm: Thôi.)
(Từ Lan Tâm: Tôi thấy mọi người đều nghĩ nhiều quá rồi.)
(Từ Lan Tâm: Xét về cuộc gặp ngày mai, đúng là sáu đấu một.)
(Lý Tuyết: Đúng đúng! Sáu đấu một! Chênh lệch quá rõ!)
(Từ Lan Tâm: Nhưng đừng quên—)
(Từ Lan Tâm: Hôm nay trong cuộc họp là năm đấu bốn.)
(Lý Tuyết: ...)
(Từ Lan Tâm: Xét tổng thể, là sáu đấu bốn.)
(Từ Lan Tâm: Khác biệt không lớn đâu.)
(Từ Lan Tâm: Không sao, cứ vậy đi.)
(Từ Lan Tâm: Hôm nay mọi người ngủ sớm đi.)
