Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Đại lão ẩn mình trong thế giới truyện tranh > Chương 26

Chương 26

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 26 có bản audio.

Chương 26: Bọn họ dám ngăn tôi gặp con gái cưng của tôi sao?

 

(Tiêu Vũ: ...)

(Uông Hạo: ...)

(Mạnh Chiêu: ...)

(Lý Tuyết: Thôi được.)

(Lý Tuyết: Chị Từ cứ giữ nguyên vậy đi, khí chất của chị cũng tốt mà.)

(Từ Lan Tâm: Ừ.)

(Lý Tuyết: Ơ, khoan đã—)

(Lý Tuyết: Ngày mai mọi người gặp lúc mấy giờ?)

(Tiêu Vũ: Chín giờ.)

(Lý Tuyết: Chín giờ sáng?)

(Tiêu Vũ: Ừ, chín giờ sáng, khu tiếp khách tầng một trụ sở chính.)

(Tiêu Vũ: Sao vậy?)

 

Nhóm im lặng hai giây.

 

(Lý Tuyết: Không được.)

(Lý Tuyết: Tôi vẫn thấy không yên tâm.)

(Lý Tuyết: Tôi đi máy bay ngay bây giờ đây.)

(Tiêu Vũ: ???)

(Uông Hạo: ???)

(Mạnh Chiêu: ...)

(Chu Dã: ?)

(Lý Tuyết: Mười một người, lỡ có một người lạnh mặt thì sao?)

(Lý Tuyết: Lỡ bầu không khí quá trang trọng dọa con bé à?)

(Lý Tuyết: Lỡ con bé căng thẳng mà không ai chuyển chủ đề thì sao?)

(Lý Tuyết: Lỡ con bé muốn uống nước mà không ai rót thì sao?)

(Tiêu Vũ: ...)

(Tiêu Vũ: Cô tính kỹ thật đấy.)

(Lý Tuyết: Chứ sao!)

(Lý Tuyết: Làm mẹ thì phải tính cho kỹ chứ!)

(Uông Hạo: Chẳng phải cô đang ở ngoài tỉnh à?)

(Lý Tuyết: Ở ngoài tỉnh thì sao?)

(Lý Tuyết: Bây giờ mới mười giờ, tôi ra sân bay bắt chuyến cuối, nửa đêm đến nơi, ngủ vài tiếng, ngày mai vừa kịp chín giờ.)

(Mạnh Chiêu: ...)

(Mạnh Chiêu: Cô nói thật à?)

(Lý Tuyết: Trông tôi giống đùa à?)

(Trương Duyệt: Giống.)

(Lý Tuyết: ...)

(Lý Tuyết: Trương Duyệt, cô im đi.)

(Uông Hạo: Chuyến bay cuối mấy giờ?)

(Lý Tuyết: Để tôi tra... Mười một giờ bốn mươi có chuyến, đến nơi lúc hai giờ sáng.)

(Chu Dã: Rồi sao? Cô ngủ ở đâu?)

(Lý Tuyết: Gần sân bay kiếm đại chỗ nào ngủ qua đêm thôi.)

(Chu Dã: Sáng hôm sau lại bắt taxi đến à?)

(Lý Tuyết: Ừ! Vừa kịp chín giờ!)

(Tiêu Vũ: ...)

(Tiêu Vũ: Cái kiểu hành động này của cô, tôi phục sát đất luôn.)

(Uông Hạo: Fan cuồng của mẹ, đáng sợ thật.)

(Mạnh Chiêu: Khoan đã, chẳng phải ngày mai cô có việc à?)

(Mạnh Chiêu: Trước đó cô nói không đến được vì có việc quan trọng mà.)

(Lý Tuyết: Việc quan trọng thì hoãn được!)

(Lý Tuyết: Có gì quan trọng hơn việc con gái cưng của tôi ra mắt lần đầu chứ?)

(Chu Dã: ...)

(Chu Dã: Cô hoãn việc quan trọng chỉ để đến xem con bé một cái à?)

(Lý Tuyết: Một cái sao đủ?)

(Lý Tuyết: Tôi phải tận mắt nhìn xem con bé trông thế nào, tận tai nghe con bé nói chuyện, tận tay—)

(Tiêu Vũ: Dừng.)

(Tiêu Vũ: Cô định tận tay làm gì?)

(Lý Tuyết: Tận tay... đưa chai nước?)

(Tiêu Vũ: ... Được rồi, cô thắng.)

(Từ Lan Tâm: ...)

(Từ Lan Tâm: Đây là buổi gặp mặt chính thức giữa phía tổ chức và con bé đấy.)

(Từ Lan Tâm: Dù sao bọn họ cũng có tên tuổi trong tổ chức.)

(Từ Lan Tâm: Cô thì không phải người của tổ chức mà.)

 

Nhóm im lặng hai giây.

 

(Lý Tuyết: Thì sao.)

(Lý Tuyết: Chỉ cần tôi đến, bọn họ dám ngăn tôi gặp con gái cưng của tôi à?)

(Tiêu Vũ: ...)

(Uông Hạo: ...)

(Mạnh Chiêu: ...)

(Chu Dã: ...)

(Từ Lan Tâm: ...)

(Lý Tuyết: ???)

(Lý Tuyết: Mọi người phản ứng vậy là sao?)

(Lý Tuyết: Không phải thật sự sẽ ngăn đấy chứ?)

(Từ Lan Tâm: Nhưng cô không biết đâu.)

(Từ Lan Tâm: Cách đây không lâu, để đảm bảo con bé không bị ép buộc, năm người bọn tôi đóng vai mặt trắng, bốn người đóng vai mặt đỏ.)

(Lý Tuyết: ???)

(Lý Tuyết: Mặt trắng mặt đỏ gì cơ?)

(Lý Tuyết: Mọi người đang nói gì vậy?)

(Tiêu Vũ: Là...)

(Tiêu Vũ: Chu Dã, tôi, Mạnh Chiêu, Liễu Lâm, Uông Hạo, năm người bọn tôi trong cuộc họp đóng vai mặt trắng—)

(Tiêu Vũ: Kiểu nói vài câu rồi bỏ đi ấy.)

(Tiêu Vũ: Còn chị Từ và mấy người kia đóng vai mặt đỏ—ở lại nói với người khác rằng bọn tôi rất trung thành với tổ chức.)

(Lý Tuyết: ...)

(Lý Tuyết: Mọi người đang diễn trò gì vậy?)

(Tiêu Vũ: Chẳng phải con bé nhà cô mang ra món đạo cụ quá kinh khủng à.)

(Tiêu Vũ: Mới gặp mặt mà đã tặng năm món đạo cụ bảo mệnh.)

(Tiêu Vũ: Vậy trên người con bé chắc phải có bao nhiêu thứ tốt chứ?)

 

Nhóm im lặng hai giây.

 

(Lý Tuyết: ...)

(Lý Tuyết: Nghe cô nói vậy...)

(Tiêu Vũ: Bọn tôi tin tưởng tổ chức.)

(Tiêu Vũ: Nhưng trong tổ chức tốt đến mấy cũng khó tránh khỏi vài con sâu làm rầu nồi canh.)

(Tiêu Vũ: Lỡ có người nảy sinh ý đồ xấu thì sao?)

(Tiêu Vũ: Lỡ có người nghĩ 'đồ tốt vậy mà một mình con bé giữ thì phí quá' thì sao?)

(Lý Tuyết: ...)

(Lý Tuyết: Nghe cô nói mà tôi thấy hơi sợ.)

(Mạnh Chiêu: Không chỉ vậy đâu.)

(Mạnh Chiêu: Chẳng phải trước đó tôi đã nói rồi à, con bé nhà cô vào cái nơi đó ít nhất năm lần.)

(Mạnh Chiêu: Năm lần đấy.)

(Mạnh Chiêu: Sống sót ra ngoài năm lần, thực lực chắc chắn mạnh đến mức không tưởng.)

(Lý Tuyết: ...)

(Mạnh Chiêu: Cái thứ rác rưởi của nước M, cô còn nhớ chứ?)

(Lý Tuyết: Nhớ.)

(Lý Tuyết: Cái thứ đồ chơi phá nát có thể khiến người chơi mất hoàn toàn ý thức để điều khiển người chơi ấy à?)

(Mạnh Chiêu: Ừ.)

(Mạnh Chiêu: Cho nên—)

(Mạnh Chiêu: Bọn tôi tuy không biết con bé nhà cô tính tình thế nào.)

(Mạnh Chiêu: Nhưng vẫn quyết định cảnh cáo người khác trước thì tốt hơn.)

(Lý Tuyết: ...)

(Lý Tuyết: Ý mọi người là—)

(Lý Tuyết: Sợ có người trong tổ chức nảy sinh ý đồ xấu?)

(Chu Dã: Không phải sợ tổ chức.)

(Chu Dã: Mà là sợ 'có người'.)

(Chu Dã: Bất cứ nơi nào cũng có người tốt kẻ xấu, tổ chức cũng vậy.)

(Chu Dã: Để con bé biết rằng có người đang để ý, thì những kẻ đó sẽ không dám hành động.)

(Lý Tuyết: Vậy mọi người còn chia bốn người đóng vai mặt đỏ, là để...)

(Liễu Lâm: Tỏ lòng trung thành.)

(Lý Tuyết: ...)

(Lý Tuyết: Ồ.)

(Lý Tuyết: Anh nói xong rồi à?)

(Liễu Lâm: Ừ.)

(Lý Tuyết: ...)

(Lý Tuyết: Anh nói thêm hai chữ nữa được không?)

(Liễu Lâm: Để cho tổ chức thấy.)

(Lý Tuyết: ... Thế cũng chỉ thêm năm chữ.)

(Tiêu Vũ: Ha ha ha ha ha ha ha)

(Uông Hạo: Liễu Lâm nói được nhiều vậy là hiếm lắm rồi.)

(Mạnh Chiêu: Bình thường anh ấy nói được hai chữ là giỏi lắm rồi.)

(Chu Dã: Hôm nay là vượt mức bình thường rồi.)

(Liễu Lâm: ...)

(Lý Tuyết: Thôi được thôi được, tôi hiểu rồi.)

(Lý Tuyết: Tôi bỗng thấy mọi người cũng khá đáng tin cậy đấy.)

(Tiêu Vũ: ???)

(Tiêu Vũ: Cái gì mà 'bỗng thấy'? Bọn tôi lúc nào chẳng đáng tin!)

(Lý Tuyết: Cô á? Đáng tin?)

(Lý Tuyết: Cô mà đáng tin thì đã không ngày nào cũng phát điên trong nhóm.)

(Tiêu Vũ: ...)

(Uông Hạo: Ha ha ha ha ha ha ha)

(Mạnh Chiêu: Tiêu Vũ lại bị chặn họng rồi.)

(Tiêu Vũ: Lý Tuyết, cô đợi đấy cho tôi!)

(Lý Tuyết: Hề hề.)

(Từ Lan Tâm: Vậy bây giờ cô hiểu chưa?)

(Từ Lan Tâm: Ngày mai cô đến, không phải đơn giản là 'đi xem con bé' đâu.)

(Từ Lan Tâm: Cô đến, đứng thế nào, nói năng ra sao, đều sẽ ảnh hưởng đến kết quả.)

(Lý Tuyết: ...)

(Lý Tuyết: Nghe chị nói mà tôi thấy áp lực quá.)

(Chu Dã: Giờ mới biết áp lực à?)

(Chu Dã: Lúc nãy chẳng phải cô nói rất hăng sao?)

(Lý Tuyết: Lúc nãy tôi đâu biết tình hình phức tạp vậy!)

(Mạnh Chiêu: Vậy cô còn đến không?)

 

Nhóm im lặng ba giây.

 

(Lý Tuyết: Đến.)

(Lý Tuyết: Sao lại không đến?)

(Lý Tuyết: Vì con gái cưng, dù phải lên núi đao xuống biển lửa tôi cũng phải đến.)

 

Nhóm lại im lặng hai giây.

 

(Tiêu Vũ: ...)

(Tiêu Vũ: Câu này của cô nghe cứ như sắp hy sinh anh dũng ấy.)

(Lý Tuyết: Gần vậy!)

(Lý Tuyết: Mọi người vừa mặt trắng vừa mặt đỏ, áp lực lớn vậy, không phải lên núi đao thì là gì?)

(Uông Hạo: Thế biển lửa đâu?)

(Lý Tuyết: Biển lửa chính là—)

(Lý Tuyết: Ngày mai tôi gặp con bé, phải nhịn không được xông lên ôm!)

(Lý Tuyết: Đây còn chẳng phải biển lửa sao?!)

(Mạnh Chiêu: ...)

(Mạnh Chiêu: Cái ví von này của cô, cũng khá hợp đấy.)

(Chu Dã: Đúng vậy, bắt cô nhịn không xông lên, còn khó hơn lên núi đao.)

(Lý Tuyết: Đúng đúng! Mọi người đều hiểu tôi!)

(Tiêu Vũ: Hiểu thì hiểu, nhưng cô chắc chắn nhịn được chứ?)

(Lý Tuyết: ...)

(Lý Tuyết: Tôi cố gắng.)

(Chu Dã: Cố gắng tức là không nhịn được.)

(Lý Tuyết: ...)

(Mạnh Chiêu: Vậy rốt cuộc cô định đóng vai gì?)

(Mạnh Chiêu: Ngày mai chỉ có mình chị Từ đóng vai mặt đỏ thôi.)

(Mạnh Chiêu: Hay là cô đóng vai mặt đỏ đi?)

(Chu Dã: Cái vai mặt đỏ cô nói—)

(Chu Dã: Là kiểu mặt đỏ vì kích động khi thấy con gái cưng của mình ấy à?)

(Chu Dã: Vậy thì đúng là rất hợp với cô rồi.)

(Lý Tuyết: ???)

(Lý Tuyết: Chu Dã, anh có ý gì?!)

(Chu Dã: Ý trên mặt chữ ấy.)

(Từ Lan Tâm: Vậy rốt cuộc cô có định đóng vai mặt đỏ không?)

(Từ Lan Tâm: Một mình tôi đóng vai mặt đỏ, đúng là hơi đơn độc.)

(Lý Tuyết: ...)

(Lý Tuyết: Tôi e là tôi chỉ có thể đóng vai mặt trắng thôi.)

(Tiêu Vũ: ???)

(Uông Hạo: ???)

(Mạnh Chiêu: ?)

(Chu Dã: ?)

(Từ Lan Tâm: ?)

(Lý Tuyết: Dù sao tôi đến cũng là vì sợ con bé bị bắt nạt.)

(Lý Tuyết: Lỡ nghe phía tổ chức đưa ra yêu cầu gì, con bé chưa kịp có ý kiến, tôi đã xông lên cãi nhau với người khác rồi.)

(Tiêu Vũ: Hay là cô suy nghĩ lại đi?)

(Tiêu Vũ: Nếu cô cũng là mặt trắng, thì ngày mai là sáu mặt trắng một mặt đỏ—)

(Tiêu Vũ: Không biết còn tưởng bọn tôi muốn tạo phản đấy.)

(Lý Tuyết: Vậy thì không còn cách nào khác!)

(Lý Tuyết: Tôi biết là tôi nên đóng vai mặt đỏ, nhưng lỡ có người trong tổ chức đưa ra yêu cầu quá đáng thì sao?)

(Lý Tuyết: Lỡ họ muốn con bé giao nộp đạo cụ thì sao?)

(Lý Tuyết: Lỡ họ muốn con bé ký hiệp ước bất bình đẳng nào đó thì sao?)

(Lý Tuyết: Lỡ họ—)

(Chu Dã: Dừng.)

(Chu Dã: Cô nghĩ nhiều quá rồi.)

(Lý Tuyết: Tôi đây là phòng bị trước!)

(Tiêu Vũ: Nhưng mà...)

(Từ Lan Tâm: Thôi.)

(Từ Lan Tâm: Tôi thấy mọi người đều nghĩ nhiều quá rồi.)

(Từ Lan Tâm: Xét về cuộc gặp ngày mai, đúng là sáu đấu một.)

(Lý Tuyết: Đúng đúng! Sáu đấu một! Chênh lệch quá rõ!)

(Từ Lan Tâm: Nhưng đừng quên—)

(Từ Lan Tâm: Hôm nay trong cuộc họp là năm đấu bốn.)

(Lý Tuyết: ...)

(Từ Lan Tâm: Xét tổng thể, là sáu đấu bốn.)

(Từ Lan Tâm: Khác biệt không lớn đâu.)

(Từ Lan Tâm: Không sao, cứ vậy đi.)

(Từ Lan Tâm: Hôm nay mọi người ngủ sớm đi.)

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi