Chương 60: Tôi có đức gì mà được vậy chứ?
Kính Uyên hít một hơi thật sâu, bước nhanh vài bước đuổi theo, giọng nói đã mang theo chút tuyệt vọng:
“Không phải, Vãn, cô nghe tôi nói——”
Tần Vãn Tình không dừng lại.
Kính Uyên nắm lấy cổ tay cô, nắm xong mới nhận ra: hành động này hơi đường đột, lỡ người này nổi giận thì sao? Nhưng... thật sự không thể đánh cược được!
Nhưng Tần Vãn Tình chỉ dừng bước, nghiêng đầu nhìn cô.
Ánh mắt đó bình tĩnh đến mức khác thường, như đang đợi cô nói hết lời.
Kính Uyên buông tay, hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh:
“Vãn, tôi biết cô không sợ chuyện, nhưng cô phải nghĩ cho rõ—— đánh bạc không giống đánh nhau.”
“Đánh nhau cô có thể dựa vào bản lĩnh, phản xạ, kinh nghiệm. Còn đánh bạc thì sao? Xúc xắc tung lên, bài lật ra, ông trời quyết định.”
Cô dừng lại một chút, hạ giọng:
“Nếu cô muốn tìm cảm giác mạnh, chúng ta có thể đi tìm người có số thấp để giết ngay bây giờ, không cần phải đánh bạc.”
Tần Vãn Tình nghe xong, gật đầu.
Kính Uyên vừa thở phào nhẹ nhõm, liền nghe cô nói:
“Cô nói đúng.”
Khóe miệng Kính Uyên vừa nhếch lên một đường cong “cuối cùng cũng thuyết phục được cô ấy”——
“Nhưng, tôi không phải muốn tìm cảm giác mạnh.”
Nói xong, Tần Vãn Tình xoay người, tiếp tục đi về phía trước.
Nụ cười của Kính Uyên cứng đờ trên mặt.
“……Khoan đã!”
Cô bước nhanh vài bước đuổi theo, chặn đường Tần Vãn Tình:
“Vậy rốt cuộc cô muốn làm gì?”
Tần Vãn Tình dừng bước, nhìn cô.
Ánh mắt đó bình tĩnh, không biểu cảm, nhưng Kính Uyên mơ hồ cảm thấy, người này, căn bản không để những lời khuyên can của mình vào tai.
Kính Uyên hít một hơi thật sâu, quyết định đổi cách tiếp cận.
Cô hạ giọng, giọng điệu mang theo chút thần bí “tôi có cửa”:
“Vãn, có phải cô muốn có được số cao hơn, để mua thứ gì đó?”
Tần Vãn Tình không nói gì.
Kính Uyên coi như cô mặc nhận, tiếp tục nói:
“Những người đó không dám bán thứ gì tốt đâu, toàn đồ phế thải thôi.”
“Kể cả cô thật sự thích thứ gì——”
Cô dừng lại, khóe miệng nhếch lên một đường cong tàn nhẫn:
“Chúng ta trực tiếp giết chết kẻ bán hàng đó, đồ muốn gì lấy đó, không cần mua.”
Cô nói câu này với giọng nhẹ bẫng, như đang bàn xem hôm nay ăn gì.
Ánh mắt thậm chí còn mang chút mong đợi—— như đã thấy kẻ bán hàng đó ngã xuống đất.
“Sao cô lúc nào cũng nghĩ đến chuyện giết người vậy?”
Giọng nói rất bình thản, không phải trách móc, cũng không phải châm biếm, chỉ là... đơn thuần hỏi vậy thôi.
Kính Uyên sững người.
Rồi cô cười, cười rất tự nhiên:
“Vậy sao cô lúc nào cũng nghĩ đến chuyện đánh bạc vậy?”
Hai người nhìn nhau.
Ánh đèn vàng vọt rơi giữa họ, những nhân vật mờ nhạt trong bức tranh sơn dầu trên tường dường như cũng đang nhìn cảnh này.
Tiểu Ngân ngồi xổm trên vai Tần Vãn Tình, đầu lắc từ trái sang phải, rồi từ phải sang trái, như đang xem một trận bóng tennis.
Kính Uyên lên tiếng trước.
Cô nhìn Tần Vãn Tình hai giây, rồi thở dài, vai trùng xuống, như cuối cùng đã từ bỏ điều gì đó.
“Thôi được rồi, tôi hiểu rồi.”
Cô dừng lại một chút, giọng mang chút cam chịu:
“Cô thật sự có nắm chắc.”
Không phải câu hỏi.
Là câu khẳng định.
—————————————————
Kính Uyên biết Tần Vãn Tình có nắm chắc.
Nhưng cô không ngờ là nắm chắc đến mức này.
Sòng bạc nằm trong một căn phòng phụ ở sâu trong đại sảnh, đẩy cánh cửa gỗ dày, bên trong khói thuốc mù mịt, tiếng người ồn ào.
Mười mấy chiếc bàn đánh bạc nằm rải rác, mỗi bàn đều có ba năm người vây quanh, có người mặt đỏ gay, có người mặt ủ mày chau, có người chằm chằm nhìn lá bài trong tay nhà cái, mắt sắp lồi ra.
Tần Vãn Tình vừa bước vào, đã có ánh mắt nhìn tới.
Nhưng Tần Vãn Tình như không thấy, đi thẳng về phía chiếc bàn đánh bạc gần nhất.
Đặt cược lớn nhỏ.
Luật đơn giản, thắng thua nhanh.
Kính Uyên đứng sau lưng cô, nhìn Tần Vãn Tình đẩy một con chip ra, con chip đó đại diện cho 10 điểm số, là lúc vào cửa dùng thân phận đổi, ai cũng có thể đổi, nhưng đa số chỉ đổi một hai con để thử vận may.
Tần Vãn Tình đổi một con.
Ván đầu, ra lớn. Thắng.
Ván thứ hai, ra nhỏ. Thắng.
Ván thứ ba, ra lớn. Thắng.
Ván thứ tư……
Mắt Kính Uyên từ từ mở to.
Ván thứ năm.
Ván thứ sáu.
Ván thứ bảy.
Người xung quanh bắt đầu nhìn về phía này.
Ván thứ tám.
Ván thứ chín.
Ván thứ mười.
Có người dừng ván bài của mình, vây lại xem.
Chip trước mặt Tần Vãn Tình chất thành một ngọn núi nhỏ. Cô mỗi lần chỉ đặt một con, nhưng con nào cũng thắng.
Ván thứ mười một. Thắng.
Ván thứ mười hai. Thắng.
Ván thứ mười ba……
Kính Uyên đã đếm không xuể.
Cô chỉ thấy người xung quanh càng lúc càng đông, những ánh mắt đó từ tò mò biến thành kinh ngạc, từ kinh ngạc biến thành dè chừng, từ dè chừng biến thành——
Một thứ gì đó nguy hiểm hơn.
Cả mấy chục ván.
Một ván không thua.
Sắc mặt nhà cái đã tái nhợt, mồ hôi trên trán lấm tấm. Hắn đổi xúc xắc một lần, lại đổi một lần, nhưng kết quả không hề thay đổi.
Tần Vãn Tình đứng trước bàn, biểu cảm từ đầu đến cuối không hề thay đổi.
Bình tĩnh như đang uống nước.
Nhưng tai cô vẫn luôn nghe phản ứng của người khác,
“Hơn ba trăm... thật mẹ nó ghen tị……”
“Số cao vậy mà còn dám đánh bạc, đúng là không sợ chết……”
“Chà, cô ta không định ở đây gom đủ luôn đấy chứ.”
“Bốn trăm mấy rồi? Bốn trăm hai? Bốn trăm ba?”
“Nhà cô ta mở sòng bạc à?”
“Vượt quá rồi đấy... sao người này còn đánh nữa?”
“Con bạc mà. Chắc quên mất trên người mình còn số, chỉ lo thắng.”
“Rốt cuộc cô ta muốn thắng đến bao nhiêu? Năm trăm?”
“Năm trăm hơn rồi, điên rồi, cần bao nhiêu số vậy chứ? Còn cho người khác sống nữa không?”
“Còn thắng? Còn thắng?”
“Thôi thì đưa hết số cho cô ta luôn đi, còn chơi gì nữa?”
“Quái vật à……”
“Ôi trời, sáu trăm rồi.”
……
Kính Uyên ghé sát tai Tần Vãn Tình, hạ giọng:
“Vãn, đủ rồi.”
Tần Vãn Tình đang xào bài, không ngẩng đầu:
“Hử?”
“Cô thắng mấy chục ván rồi đấy,” giọng Kính Uyên hạ thấp hơn nữa, gần như nghiến răng nghiến lợi, “mấy người xung quanh này, mắt đỏ hết rồi, không dừng lại, chúng ta sẽ bị truy sát đến chết.”
Động tác trên tay Tần Vãn Tình dừng lại một chút.
Cô ngẩng đầu, quét mắt nhìn xung quanh.
Những ánh mắt đó, có kinh ngạc, có dè chừng, có tham lam, còn có vài ánh mắt viết rõ ràng “ra khỏi cửa này là xử đẹp cô”.
Đúng vậy.
Thắng tiếp nữa, không phải chuyện bị để mắt nữa.
Mà là phải đánh nhau luôn.
Bây giờ còn sớm, không đáng.
Tần Vãn Tình thu ánh mắt lại, cúi đầu, đẩy đống chip trước mặt về phía trước.
“Chỗ này, đổi thành số giúp tôi.”
Câu này nói với nhà cái.
Nhà cái sững người, vội vàng gật đầu, luống cuống bắt đầu kiểm đếm, hắn chỉ mong vị tổ tông này mau thu tay, thắng tiếp nữa, sòng bạc sẽ bị cô ta thắng sạt nghiệp mất.
Tần Vãn Tình đợi hai giây, rồi giơ tay, chỉ vào Kính Uyên:
“Chuyển cho cô ấy.”
Kính Uyên sững sờ: “……Cái gì?”
Tần Vãn Tình nhìn cô, trên mặt hiếm hoi lộ ra vẻ hơi phiền não:
“Vận may tốt quá.”
Cô dừng lại một chút, giọng mang chút bất đắc dĩ thật sự:
“Lỡ tay thắng hơi nhiều. Cộng hết chỗ này vào người tôi, không phải bị truy sát nữa, mà là phải đánh cả sòng rồi.”
Kính Uyên há miệng, nhất thời không biết nói gì.
Tần Vãn Tình tiếp tục nói, giọng bình thản như đang bàn về thời tiết hôm nay:
“Nên, tặng cô đấy.”
“Bạn của tôi.”
Kính Uyên sững người.
Cô quét mắt nhìn xung quanh, những ánh mắt đó vẫn dán chặt vào họ, có kinh ngạc, có dè chừng, có tham lam, còn có vài người đang thì thầm to nhỏ, ánh mắt lấm lét.
Rồi cô quay đầu lại, nhìn Tần Vãn Tình.
Giây tiếp theo, biểu cảm của cô thay đổi.
Khóe mắt đỏ hoe, môi run run, hai tay ôm ngực:
“Hu hu hu——”
Cô bật ra một tiếng nức nở, âm lượng không to không nhỏ, vừa đủ để những người đang dỏng tai nghe xung quanh nghe rõ:
“Đại lão, cô đối xử với tôi tốt quá!”
“Cố ý thắng nhiều cho tôi——”
Cô hít hít mũi, giơ tay lau khóe mắt (mặc dù ở đó chẳng có gì):
“Cộng thêm chỗ này, tôi từ số có một chữ số biến thành đại lão hơn ba trăm luôn!”
“Hu hu hu, tôi có đức gì mà được gặp đại lão tốt như cô——”
