Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Còn 89 Ngày: Ta Hiến Hệ Thống Cho Quốc Gia, Cả Thế Giới Chấn Động > Chương 84

Chương 84

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 84 có bản audio.

Chương 84: Chiến thắng của Nhật Bản

 

Ngày đầu tiên của vòng thi đấu đơn trong cuộc thi Dị năng giả.

 

Thể thức thi đấu tính điểm, tám nước được chia thành bốn bảng, bốn nước có tổng điểm cao nhất sẽ đối đầu với nhau theo cặp cho đến khi tìm ra quán quân đơn đấu.

 

Đối thủ đầu tiên của Tung Của chính là Hàn Quốc. Hôm qua khi kết quả bốc thăm được công bố, mặt của đội trưởng đội Hàn Quốc xanh như tàu lá chuối.

 

Bởi ai tinh mắt cũng có thể thấy, lần này Tung Của rõ ràng không hề đơn giản, đến mà không có ý tốt, chắc chắn không dễ đối phó.

 

Khi tình hình chưa rõ, chẳng ai muốn đụng độ Tung Của trước, sợ mình sẽ trở thành pháo xịt.

 

Ngược lại, phía Tung Của lại rất vui mừng, vì họ đã coi thường Hàn Quốc từ lâu.

 

Cuối cùng cũng có cơ hội chính đáng để cho Hàn Quốc vài đòn đau, sao mà không khiến họ phấn khởi cho được?

 

Vì vậy, các thành viên đội Tung Của đều háo hức chờ đợi trận đấu sắp tới, người nào người nấy xắn tay áo, muốn lên sân đầu tiên.

 

Khác hẳn, bầu không khí bên phía Hàn Quốc vô cùng căng thẳng.

 

"Mấy người nói thật sự họ có thực lực thắng không?" Một thí sinh Hàn Quốc hạ giọng hỏi.

 

"Yên tâm đi, mấy tên Tung Của đó chỉ giỏi mồm mép thôi, lát nữa xem tôi đánh bại chúng thế nào." Một người khác tự tin đầy mình nói, dường như chẳng coi Tung Của ra gì.

 

Người nói tên là An Vũ Triết, là dị năng giả cao cấp hệ Kim của Hàn Quốc, sức tấn công nguyên tố Kim của anh ta cực kỳ mạnh, người thường căn bản không thể chống đỡ.

 

Nghe xong những lời này, những đồng đội vốn còn lo lắng bỗng thở phào, sắc mặt trở nên nhẹ nhõm hơn.

 

Rất nhanh, cuộc thi bắt đầu. Trận đầu tiên là Nhật Bản đấu với Ai Cập, các đoàn đại diện nước khác đứng ngoài sân quan chiến.

 

Các thành viên đội Tung Của vốn định tập trung học hỏi cách chiến đấu của các nước khác, nhưng kết quả…

 

"Ờ… thế này á… cách đánh này cũng thô sơ quá nhỉ…" Dương Thiên Vũ không nhịn được mà phàn nàn. Tuy biết giữa các nước có chênh lệch rất lớn, nhưng kiểu đối chiến không hề có kỹ thuật như vậy thực sự là…

 

Một nữ thành viên khác là Lâm Hiểu Đồng không khỏi nhìn về phía Nhật Bản với vẻ ghen tị: "Vận cứt chó của bọn Nhật cũng tốt thật đấy, đúng lúc gặp được con gà mờ duy nhất trên sân."

 

Các thành viên khác cũng tán thành. Theo họ, sức chiến đấu của Nhật Bản thực sự có chút không ra gì.

 

Nhưng không ngờ, Ai Cập còn thua xa Nhật Bản.

 

Chỉ khoảng mười phút, Ai Cập đã bị Nhật Bản hạ gục, giúp Nhật Bản kiếm được năm điểm một cách dễ dàng.

 

"Chết tiệt! Cái quái gì thế này!"

 

"ĐM cái này mà cũng gọi là chiến đấu á? Nhìn muốn mù mắt."

 

"Úi, mấy thằng Nhật kia nhìn kìa, còn ra vẻ đắc ý nữa? Có gì đáng tự hào chứ?"

 

Các thành viên đội Tung Của che mặt không nỡ nhìn, phát biểu ý kiến. Trận đấu chẳng có chút kỹ thuật nào giữa Ai Cập và Nhật Bản thực sự làm họ vỡ mộng, khó mà khen nổi.

 

Thế mà Nhật Bản lại tự cảm thấy tốt, chiến thắng nhẹ nhàng này càng khiến họ kiêu ngạo, cổ kéo dài muốn ngửa lên trời.

 

Trận tiếp theo là Mỹ đấu với Anh.

 

Thẩm Tri Ý ngồi ở rìa sân, dựa vào ghế, nheo mắt ngáp một cái.

 

Không còn cách nào, trận trước quá chán, suýt làm cô buồn ngủ.

 

Trên sân, Mỹ cử ra một dị năng giả hệ Tinh thần, còn tuyển thủ Anh là dị năng giả hệ Hỏa.

 

Năng lực của dị năng giả hệ Tinh thần là gây nhiễu tinh thần, còn hệ Hỏa là sát thương vật lý.

 

Dường như dị năng giả hệ Tinh thần của Mỹ còn giác ngộ thêm dị năng hệ Tốc độ, kết hợp với khả năng phán đoán của tinh thần lực, hắn ta như một con cá chạch trơn tuột, tên dị năng giả hệ Hỏa của Anh nhất thời không thể bắt được hắn.

 

Tên dị năng giả hệ Hỏa của Anh tên là Joe, thân hình vạm vỡ, da đen, lúc này mặt đỏ tía tai, trán đổ mồ hôi.

 

Hắn đã liên tục dùng mấy chiêu lớn, nhưng vẫn không hạ được tuyển thủ Mỹ.

 

Hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm tuyển thủ Mỹ, gầm lên giận dữ: "Đồ rùa rút đầu kia! Có giỏi thì đấu mặt đối mặt với tao!"

 

Joe chửi sướng miệng, nhưng dị năng giả hệ Tinh thần của Mỹ chẳng thèm đáp lại, chỉ cười lạnh nhìn hắn.

 

Nụ cười này chẳng khác gì thêm dầu vào lửa. Joe bỗng hét lớn một tiếng, ngay sau đó, chỉ thấy xung quanh hắn bùng lên ngọn lửa dữ dội, thiêu đốt về phía dị năng giả Mỹ.

 

"Hừ, trò mèo."

 

Dị năng giả Mỹ hừ lạnh khinh thường, rồi hai chân hơi khuỵu, toàn thân tạo thành dáng cung, hai tay bắt chéo trước ngực.

 

"Ầm——"

 

Một tiếng nổ vang trời vọng lại, khói mù mịt, lửa bùng lên.

 

Khi khói tan, mọi người ngạc nhiên phát hiện dị năng giả Mỹ vẫn đứng tại chỗ, quần áo không hề xộc xệch, thậm chí giày cũng không dính một hạt bụi, như thể đòn vừa rồi chỉ là gãi ngứa.

 

Sau đó, Joe cạn kiệt dị năng, dễ dàng bị dị năng giả Mỹ hạ gục.

 

"Trời ơi, phòng ngự của hắn cũng đẳng cấp quá nhỉ?" Một tuyển thủ Đức bên cạnh kinh ngạc nói.

 

Phải biết rằng, chiêu vừa rồi Joe tung ra, uy lực đủ để san bằng một tòa nhà cao hơn chục tầng.

 

Thế mà tuyển thủ Mỹ lại cứng rắn chịu đựng, không một chút tổn hại, phòng ngự này thực sự nghịch thiên.

 

Các đoàn đại biểu khác xôn xao bàn tán, khi nhìn về phía tuyển thủ Mỹ, khuôn mặt lộ rõ vẻ kiêng dè.

 

"Màn chắn tinh thần lực!"

 

Tần Thâm một lời điểm phá kỹ năng mà dị năng giả Mỹ thi triển.

 

Lúc này Thẩm Tri Ý cũng mở mắt, nhìn chăm chú vào dị năng giả Mỹ đang đắc ý trên sân.

 

"Cấp bậc dị năng của hắn không thấp, nếu chúng ta là người giác ngộ dị năng bình thường, đối đầu với hắn, e là cũng hơi phiền phức."

 

Tiếc là, cuộc thi lần này, đám người này gặp phải bọn cô – nhóm người mang buff ngoại hạng, kết quả thế nào đã định sẵn.

 

Tiếp theo, Đức thắng Pháp với cách biệt một điểm, vào bán kết.

 

Cuối cùng là trận Hàn Quốc đấu với Tung Của.

 

Phía Hàn Quốc cử ra chính là dị năng giả cao cấp hệ Kim kia, vẻ mặt ngạo mạn bước lên sân khấu, hướng về phía đội Tung Của ngoắc ngoắc tay thách thức.

 

Thẩm Tri Ý cười khẩy một tiếng, phủi phủi quần áo, đứng dậy, quay sang nhìn các đồng đội, thản nhiên nói.

 

"Các cậu ai muốn lên trước?"

 

Mấy người nhìn nhau, ánh mắt tức thì thay đổi.

 

"Tôi tôi tôi, để tôi lên đi, hệ Băng của tôi đánh hắn khá thích hợp."

 

"Không, để tôi lên, tôi cũng hệ Kim, để tôi qua thử vài chiêu với hắn."

 

"Xì, hệ Thủy của tôi cũng khá thích hợp đấy."

 

Mấy người đều muốn lên, người nào người nấy tranh cãi xôn xao, Thẩm Tri Ý bất lực lắc đầu.

 

Trầm Minh giơ tay lên, trừng mắt nhìn họ một cách bực mình, rồi chỉ đại.

 

"Cố Thừa Diệp, cậu đi đi, ván đầu cậu lên, làm mẫu cho mọi người."

 

Trầm Minh là cố vấn chiến thuật, cũng là lãnh đội của bọn họ, đám thanh niên trẻ này dĩ nhiên không dám không nghe.

 

Liền rên rỉ nhìn Cố Thừa Diệp bước lên sân, yếu ớt cổ vũ hắn.

 

Cố Thừa Diệp bất đắc dĩ liếc đám người này một cái, lười để ý, sải bước lên võ đài.

 

An Vũ Triết nhìn hắn từ trên xuống dưới, khóe mày nhướng lên: "Hừ, Tung Của hết người rồi sao? Mà lại phái một thằng mặt trắng lên? Thế nào, tới chơi trò trẻ con à?"

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi