Chương 15: Thiên tài lại ở ngay bên cạnh
Bên này, Nghiêm Thừa Uyên đang tập trung nạp đạn thì khóe mắt chợt thấy một bóng người lặng lẽ bước ra từ bóng tối, tay run lên, suýt làm rơi đạn.
“Ai đấy!”
Nhan Ninh bước thêm vài bước, toàn thân hiện ra dưới ánh trăng. Nghiêm Thừa Uyên nhìn rõ mặt cô mới thở phào.
Sợ chết khiếp, nửa đêm nửa hôm mà chẳng có tiếng bước chân nào, anh còn tưởng gặp ma.
“Sao em lại ở đây?”
Nhan Ninh suy nghĩ một lát, giọng trong trẻo thốt ra hai chữ: “Quần áo.”
Nghe cô lên tiếng, Nghiêm Thừa Uyên ngạc nhiên mở to mắt: “Em biết nói à?”
Cô vốn biết nói mà!
Chỉ là biết không nhiều thôi…
Nhớ lại lời Ứng Thiên Tiếu, Nhan Ninh lại khó nhọc nặn ra vài chữ: “Tôi, người nước ngoài.”
Không ngờ Nghiêm Thừa Uyên phì cười.
???
Cười gì!
Nhan Ninh phồng má, đôi môi hồng mím chặt.
Nghiêm Thừa Uyên nín cười, rất muốn bẹo má mềm mại của cô.
Sao cô ấy dễ thương thế.
“Thế em lên đây tìm quần áo?” Anh nhướng mày hỏi, “Em gan thật, không sợ nửa đêm có zombie cắn em à?”
Ánh mắt Nhan Ninh hướng về khẩu súng lục trong tay anh.
Nghiêm Thừa Uyên sững một lát, rồi tiếp tục nạp nốt đạn còn lại vào băng: “Em hứng thú với cái này à?”
Nhan Ninh gật đầu.
Thực ra cô chưa từng thấy ai dùng súng bao giờ, Tần Dục hình như cũng không để tâm đến súng lắm.
Ánh mắt Nghiêm Thừa Uyên khẽ động, nắm lấy cổ tay cô: “Đi theo tôi.”
Mái vòm kính của trung tâm thương mại này gần như kín hoàn toàn, nhưng có một vài ô cửa thông gió có thể mở từ bên trong.
Nghiêm Thừa Uyên đưa cô đến một ô cửa thông gió, đẩy cửa ra, tiếng zombie gào thét bị ngăn cách bởi kính bỗng lớn hơn hẳn.
Anh đặt súng vào tay cô: “Nào, tôi dạy em bắn.”
Lên đạn, kéo khóa nòng, Nghiêm Thừa Uyên rất kiên nhẫn chỉnh tư thế ngắm bắn đúng cho cô.
Tay Nhan Ninh rất nhỏ, tay anh đặt lên mu bàn tay mềm mại của cô, dễ dàng bao trọn toàn bộ bàn tay.
Anh kìm nén những suy nghĩ miên man trong lòng, nắm tay cô đưa về phía trước, đầu ngón tay đặt lên cò súng.
“Ngắm kỹ chưa?”
Nhan Ninh nghiêng người, nheo mắt, nhắm vào đầu một con zombie đang lảng vảng.
Nghiêm Thừa Uyên khẽ nhếch môi: “Ừ, bắn đi.”
Nhan Ninh không chút do dự bóp cò. Khẩu súng này đã gắn giảm thanh, chỉ nghe một tiếng nổ bíp, đầu con zombie bị xuyên thủng ngay lập tức, ngã vật xuống đất.
Cô hơi tròn mắt, thì ra súng nhanh thế, cảm giác còn nhanh hơn pháp khí của cô.
Trông mạnh ghê.
Không trách con người ai cũng thích súng.
Còn Nghiêm Thừa Uyên thì kinh ngạc hơn cô. Anh vừa nãy giúp cô giữ súng là sợ độ giật lớn quá cô không chịu nổi.
Kết quả là đừng nói độ giật, tay cô vững chẳng khác gì lần đầu, không hề run rẩy.
Hơn nữa bắn rất bình tĩnh, ngắm cũng chuẩn.
“Em thực sự lần đầu bắn súng à?” Anh xác nhận lại lần nữa.
Nhan Ninh gật đầu.
Nếu nói thì, thời gian cô luyện pháp khí cũng được hai năm rưỡi.
Nghiêm Thừa Uyên không ngờ thiên tài lại ở ngay bên cạnh mình, biết đâu anh cũng phải tập luyện một thời gian mới có độ chuẩn xác này.
Còn muốn khen cô thêm vài câu thì sắc mặt anh bỗng lạnh đi, đột ngột nhìn về phía bóng tối sau lưng cô.
“Sao, lo cho em gái à?” Nghiêm Thừa Uyên nói giọng mỉa mai.
Nhan Ninh quay đầu, thấy bóng Tần Dục hiện ra từ chỗ tối.
Ánh mắt Tần Dục đạm bạc, thong thả bước chân dài về phía này: “Nửa đêm, sao không ngủ?”
Nghiêm Thừa Uyên kéo khóe miệng lười nhác: “Mất ngủ, không được à?”
“Ồ, mất ngủ,” Tần Dục vượt qua anh, bước đến trước mái vòm kính, lặng lẽ nhìn đám zombie đang hoạt động bên ngoài, “Mất ngủ bao lâu rồi?”
“Liên quan gì đến mày.”
Vừa thốt xong câu đó, Nghiêm Thừa Uyên thấy Nhan Ninh bên cạnh mở đôi mắt trong veo vô tội nhìn anh.
Lúc này anh mới nhớ, dù sao Tần Dục cũng là anh trai của Nhan Ninh.
Khụ, không thể thái độ quá tệ được.
“…Có chuyện gì thì nói thẳng.”
Nghiêm Thừa Uyên cố gắng làm thái độ mình bớt hằn học.
Ánh mắt Tần Dục có chút khó đoán: “Cửa cuốn siêu thị thực ra đã hỏng rồi, căn bản không đóng được đúng không.”
Câu nói này trúng ngay điểm mấu chốt, Nghiêm Thừa Uyên im lặng một lúc.
Anh nhìn chằm chằm vào mặt nghiêng của Tần Dục, một lúc sau hừ lạnh: “Mày đúng là tinh tế.”
“Nếu không thì không cần cố tình phái người canh cửa, trực tiếp đóng cửa ăn uống an toàn hơn, đúng không?”
Sắc mặt Nghiêm Thừa Uyên dần căng thẳng, vì Tần Dục nói đúng, siêu thị này thực ra không an toàn.
Tuy vật chất dồi dào, nhưng khả năng ban đêm bị zombie xông vào cũng rất cao.
Mấy người trong siêu thị bây giờ có thể ngủ yên ổn là vì anh đêm nào cũng ở trên lầu quan sát xung quanh.
Nếu có zombie lẻ tẻ xông vào thì trực tiếp bắn chết.
Nhưng súng của anh chỉ chống được zombie rải rác, lỡ như bùng phát đại dịch zombie, số lượng nhiều đến mức anh không xử lý nổi thì những người trong siêu thị coi như đại nạn lâm đầu, ai lo thân nấy.
“Mấy người trong siêu thị chắc còn chưa biết.” Tần Dục nói bình tĩnh.
“Chẳng lẽ? Vốn còn ngủ ngon, nói cho họ biết hiện trạng rồi, e là không ngủ nổi nữa.”
“Không nghĩ đến chuyện đi à? Đổi chỗ an toàn hơn.”
“Nghĩ nhiều, ở đây có ăn có uống, sao họ chịu liều mạng đi.”
“Tôi hỏi anh.”
Tần Dục quay đầu, nhìn vào mắt anh: “Chúng tôi không ở lại đây lâu, chuẩn bị đi Thanh Vân thị.”
Nghiêm Thừa Uyên hơi sững, rồi đột nhiên cười khẩy: “Tần Dục, mày có quên là tao rất ghét mày không? Sao mà đi cùng tụi mày được.”
Bị anh nói thế, Tần Dục cũng không có biểu cảm khác thường, chỉ ừ một tiếng: “Vậy anh định ở lại bảo vệ bọn họ?”
Bảo vệ?
Thực ra Nghiêm Thừa Uyên rất không thích treo mấy từ như bảo vệ, giúp đỡ lên miệng, anh thấy nói những điều này rất kỳ quặc.
Anh tự cho mình không phải người chính nghĩa, ít nhất trước khi tận thế bùng nổ, anh chưa từng cảm thấy thương hại những kẻ đáng thương, chỉ thấy họ đáng đời.
Nhưng không hiểu sao, bây giờ anh lại ở đây, đêm nào cũng canh chừng để đảm bảo an toàn cho mấy người đó.
Rõ ràng họ cũng không hoàn toàn tin tưởng anh, thậm chí còn có người như Lâm Bình rất khó chịu với anh.
Rốt cuộc vì cái gì, anh cũng không hiểu.
Nghiêm Thừa Uyên nhíu mày, bực bội vò mái tóc vàng rối bù: “Tần Dục, mày nói ít thôi, phiền quá.”
Tần Dục nhìn anh một cách khó hiểu, rồi quả thực không mở miệng nói thêm.
Nhan Ninh đứng bên nghe, giơ tay kéo tay áo Nghiêm Thừa Uyên.
“Đi cùng….”
Thực ra cô khá thích Nghiêm Thừa Uyên.
Nghiêm Thừa Uyên cúi mắt nhìn khuôn mặt nhỏ của cô, đáy mắt bỗng hiện lên một tia cười trêu chọc.
“Nếu em Nhan Ninh chịu làm bạn gái anh thì cũng không phải là không được.”
Tần Dục liếc anh một cái lạnh lẽo.
Nghiêm Thừa Uyên: “…”
Cái tên này không biết đùa gì cả, thật chán.
