Chương 47: Tào Bình mất mặt
Xe nhanh chóng đến Bệnh viện Quân y số 3, Ngô Niệm dìu Tào Bình vào khu cấp cứu ngoại khoa. Tào Bình tức đến mức suýt bùng nổ, hất tay Ngô Niệm ra rồi tự mình cắm đầu đi thẳng.
Cánh tay Tào Bình đã sưng tấy, máu thấm qua băng gạc, khiến không ít người qua đường phải ngoái nhìn. Anh cúi gằm mặt, chỉ muốn tìm kẽ đất mà chui xuống.
Bác sĩ kiểm tra xong, nói viên bi không nằm quá sâu, chỉ cần gây tê cục bộ là có thể lấy ra. Tào Bình nằm trên giường khám, nhìn bác sĩ cầm nhíp tiến lại gần, trong lòng vẫn đăm chiêu: lấy xong phải đi ngay, tuyệt đối đừng gặp người quen.
Nhưng đời thường hay trêu ngươi, càng sợ gì càng gặp nấy.
Khi bác sĩ băng bó vết thương xong, Tào Bình vừa đẩy cửa bước ra khỏi phòng khám, đã thấy cuối hành lang, hai người đàn ông mặc đồ thể thao đang dựa vào tường nói chuyện.
Một người cao gần mét chín, vai rộng như được đẽo gọt, đôi chân dài thẳng tắp trong chiếc quần âu tối màu ôm sát, bước đi mang vẻ uyển chuyển và mạnh mẽ như loài báo. Dưới mái tóc ngắn gọn gàng, cặp lông mày nhô cao sắc bén, sống mũi cao thẳng như đỉnh núi, đường quai hàm rõ nét, khuôn góc cạnh đầy chiều sâu, dưới ánh nắng đổ xuống một bóng râm sắc như dao. Không phải Thiệu Soái thì còn ai?
Bên cạnh anh, Khương Phi đang khoanh tay nhìn anh, khóe miệng nở nụ cười đểu, ánh mắt lướt tới đúng lúc chạm phải Tào Bình. Khương Phi là đồng đội của Thiệu Soái, cũng là chiến hữu của Tào Bình. Chỉ là thời gian hai người ở bên nhau không lâu bằng với Thiệu Soái. Nhưng điều đó không ngăn Khương Phi muốn xem trò cười của người đội trưởng cũ này. Dù sao trước đây anh ta cũng bị Tào Bình huấn cho tơi tả.
Mặt Tào Bình “xoạt” một cái tối sầm lại, trong lòng một vạn con ngựa hoang chạy qua —— thằng nhóc Thiệu Soái này là người của bộ phận đặc biệt trong quân đội, ngày thường khó gặp lắm, sao hôm nay lại đụng mặt ở đây? Mà còn gặp cùng lúc hai người! Lại đúng lúc anh đang mất mặt nhất!
Ngô Niệm theo sau, thấy cảnh này, nụ cười vừa nén xuống lại trào lên. Anh vội vỗ vai Tào Bình: “Đội trưởng, anh nghỉ chút đi, em đi đóng phí!”
Nói xong, không đợi Tào Bình phản ứng, quay người chạy thẳng tới chỗ thu phí. Chạy được mấy bước, không nhịn được bụm miệng cười thành tiếng —— phen này có trò hay để xem rồi!
Thiệu Soái cũng thấy Tào Bình, cười bước tới, ánh mắt dừng trên cánh tay băng bó của anh, cố tình nhướn mày một cách khoa trương: “Đội trưởng cũ, tôi thấy anh vẫn ổn mà nhỉ? Tay vẫn còn, người cũng còn phong độ. Lúc nãy thằng Ngô Niệm gọi cho tôi, ấp a ấp úng, tôi cứ tưởng anh bị thương nặng phải vào phòng cấp cứu chứ!”
Anh nói với nụ cười nơi khóe miệng, để lộ hai chiếc răng khểnh, trông có vẻ tươi sáng, nhưng ai cũng nghe ra sự trêu chọc trong lời nói.
Mặt Tào Bình đỏ bừng, cứng cổ nói: “Tôi có thể bị thương nặng đến mức nào? Chỉ là vết thương nhỏ thôi. Đâu như các cậu, ngày nào cũng trong mưa bom bão đạn, thế mới là nguy hiểm thật.” Tào Bình hơn Thiệu Soái sáu tuổi. Hồi còn trong quân đội, anh từng làm đội trưởng của cậu ta hơn hai năm. Vì vậy khi nói chuyện, anh thường có thói quen ra vẻ bề trên.
“Chậc, còn không phải do thằng Vệ Quốc to xác đó à.” Thiệu Soái duỗi đôi chân dài thẳng tắp, giọng đầy vẻ chán ghét, “Làm việc thì hấp tấp, lần trước làm nhiệm vụ, chưa điều tra kỹ đã xông lên, bị mảnh đạn lạc cứa vào tay. Đúng lúc được nghỉ, bọn tôi rủ nhau ra Quang Minh chơi, tiện thể đưa cậu ta đi tái khám.”
Nói rồi, anh còn chỉ về phía phòng bệnh cuối hành lang: “Cậu ta ở trong đó, vừa cắt chỉ xong, đang gọi video với người nhà.”
Trong lòng Tào Bình chửi thầm: Mẹ kiếp, đau nhói cả tim! Người ta bị thương do đạn lạc, nghe đã thấy oai. Còn mình thì lại là viên bi. Càng nghĩ càng thấy mất mặt thì phải làm sao?
“Các cậu cứ chơi đi, tôi còn có việc, đi trước đây.” Tào Bình nói xong, quay người định chuồn.
“Ơ, đội trưởng cũ, vội gì chứ!” Khương Phi vội ngăn lại, “Hiếm khi gặp được, hay là đi ăn một bữa đi? Tôi mời!”
“Thôi thôi, đội còn có việc!” Tào Bình xua tay, gần như bỏ chạy, sợ họ hỏi thêm về vết thương.
Nhìn bóng lưng Tào Bình vội vã rời đi, Thiệu Soái và Khương Phi nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ xấu xa không giấu nổi.
“Đi, vào hỏi bác sĩ xem vết thương của đội trưởng cũ rốt cuộc là sao.” Thiệu Soái vỗ vai Khương Phi, đi về phía phòng khám.
Bác sĩ thấy họ ăn mặc lịch sự, lại nói là bạn của Tào Bình, cũng không nghĩ nhiều, vừa thu dọn dụng cụ vừa thuận miệng nói: “Không có gì nghiêm trọng, chỉ là một viên bi thép găm vào cánh tay. Lấy ra, sát trùng, băng bó là xong. Nghe nói là lúc làm nhiệm vụ, bị súng săn tự chế của băng nhóm tội phạm bắn trúng. Khẩu súng săn đó nhìn thì thô sơ, nhưng sức công phá của viên bi thép cũng không nhỏ, may là không trúng chỗ hiểm.”
Thiệu Soái và Khương Phi nghe xong, đều sững người, rồi không nhịn được mà bật cười —— súng săn tự chế? Viên bi thép? Khác xa với những gì họ tưởng tượng “vết dao, vết đạn”!
“Khó trách lúc nãy mặt đội trưởng cũ đen như đít nồi,” Khương Phi nhịn cười nói, “Vết thương này mà kể ra, đúng là có hơi… đặc biệt – mất mặt.”
Thiệu Soái gật đầu, ánh mắt đầy vẻ thích thú: “Tiếc là không biết chi tiết, không thì lần sau gặp, nhất định phải hỏi cho ra lẽ. Cậu nói xem, có phải lúc truy đuổi tội phạm, bị ai đó bắn bằng ná cao su từ phía sau không?”
“Ha ha, chắc là vậy!” Khương Phi cười càng vui hơn.
Hai người lại trò chuyện với bác sĩ thêm vài câu rồi mới cười cười rời đi. Họ không biết rằng, lúc này Tào Bình đang ngồi trong xe của Ngô Niệm, nhìn vết thương băng bó qua gương chiếu hậu, càng nhìn càng thấy ấm ức —— nếu biết sẽ gặp Thiệu Soái, thà tự mình dùng nhíp lấy viên bi ra còn hơn, chứ không đến bệnh viện để mất mặt!
Ngô Niệm nhìn sắc mặt đội trưởng, không dám cười nữa, chỉ lặng lẽ đưa một chai nước: “Đội trưởng, mình về đội nhé? Anh Nghiêm vừa gọi, nói cuộc thẩm vấn có tiến triển, Mã đại ca bọn họ bắt đầu khai những chuyện trước đây rồi.”
Tào Bình nhận lấy nước, uống một ngụm, nuốt xuống sự bực bội trong lòng: “Đi thôi! Về xem sao. Đám khốn này, khai thêm được chuyện nào là đòi lại được chút công bằng cho bọn trẻ!” Chỉ khi nhắc đến vụ án, vẻ ngượng ngùng trên mặt anh mới vơi đi phần nào, ánh mắt lại trở nên sắc bén —— còn vết thương “do bi thép” trên cánh tay, coi như là “kỷ niệm đặc biệt” của lần nhiệm vụ này vậy, dù sao anh cũng tuyệt đối không chủ động nhắc đến!
Khi Tào Bình trở lại Đại đội Vũ trang Cảnh sát, đèn phòng thẩm vấn vẫn sáng. Nghiêm Đào đang cùng người của mình vật lộn với Mã đại ca và đồng bọn. Tào Bình đứng ngoài một lúc, xác nhận không cần mình giúp gì, mới thở phào nhẹ nhõm. Anh lấy điện thoại ra, tìm số của Thiệu Soái, do dự hai giây rồi vẫn bấm gọi —— lúc nãy ở bệnh viện bỏ chạy đúng là hơi thảm hại, giờ nhiệm vụ đã tạm xong, phải tìm cách gỡ gạc lại chút.
“Alo, đội trưởng cũ?” Đầu dây bên kia vang lên giọng nói sảng khoái của Thiệu Soái, phía sau còn lẫn tiếng kim loại va chạm.
“Đang bận à?” Tào Bình dựa vào tường hành lang, xoa nhẹ cánh tay vẫn còn âm ỉ đau, “Bên tôi xong việc rồi. Không phải các cậu đang nghỉ phép ở Quang Minh à? Đến Đại đội Vũ trang Cảnh sát chơi vài ngày đi, tiện thể để đám nhóc nhà cậu làm huấn luyện viên cho lính của tôi.”
“Ồ, đội trưởng cũ muốn tranh thủ buổi huấn luyện miễn phí đấy à?” Giọng cười của Thiệu Soái vang lên từ ống nghe, mang theo chút trêu chọc, “Được thôi, bọn tôi cũng đang rảnh, sáng mai sẽ đến. Mà này, cánh tay anh không sao chứ? Đừng đến lúc bọn tôi đến, anh lại ôm tay làm khán giả nhé.”
Mặt Tào Bình nóng bừng, bực bội nói: “Ít nói nhảm thôi! Chút vết thương nhỏ này, không ảnh hưởng đến việc xem các cậu khoe tài đâu. Đến nhanh lên, muộn là hết bánh bao thịt ở căng tin đấy!”
Cầu hoa, cầu like, cầu ủng hộ, cầu miễn phí phát điện vì tình yêu~~~
