Chương 19: Mặt Mày To Thật Đấy!
Chủ nhà tòa 5 này điển hình là loại người thích bợ đít.
Chỉ cần chủ nhà tòa 3 lên tiếng, hắn nhất định sẽ phụ họa theo.
Còn được gọi là chó săn.
Sau chủ nhà tòa 5, cũng có nhiều chủ nhà khác đồng tình với lời của chủ nhà tòa 10.
【Tòa 8: Tôi nói này, mặt các người to thế, bố mẹ các người có biết không?
Lúc trước các người chửi bọn tôi trong nhóm chửi vui lắm mà?
Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không giúp bất kỳ ai trong số các người.
Có giỏi thì đến tìm tôi, tôi đảm bảo cho các người có đi mà không có về.
Tôi có thể kiếm được súng thì chứng tỏ tôi không phải người bình thường.
Ai dám đến thì thử xem!】
Cái kiểu nói năng ngầu lòi như vậy nghe cũng sướng thật.
Ôi trời, tự mình còn bị mình làm cho mê.
【Tòa 10: Được, cô đừng hối hận, cứ chờ đấy cho tôi.】
Tòa 10 nhắn xong câu đó thì không nói gì nữa.
Các chủ nhà khác vẫn tiếp tục khuyên can Phương Hy Nguyệt.
Đủ mọi chiêu trò.
Nào là giảng đạo lý, nào là uy hiếp, nào là kể khổ, đủ kiểu.
Cả nhà họ Phương cầm điện thoại xem như đang xem kịch vui.
Tiếng ồn ào từ bên ngoài vang lên.
Bảy người nhà họ Phương đi đến bên cửa sổ.
Bên ngoài cửa nhà tòa 10 tụ tập không ít người.
Những người này đều là những người trước đó đã đăng ký đi thu thập vật tư.
Người cũng không ít, sơ bộ ước tính hơn 30 người.
Tòa 10 vẫn mặc bộ đồ đó, đội mũ lưỡi trai, đứng ở phía trước nhất.
Xác hai con zombie vẫn còn ở đó.
Những người đến đều không dám lại gần.
Cửa nhà Phương Hy Nguyệt có lắp camera giám sát.
Cô điều chỉnh hình ảnh giám sát cho mọi người xem.
Những gì bọn họ nói đều nghe rất rõ.
“Chúng ta có nên vào ngay bây giờ không?”
Người chỉ vào nhà họ Phương nói chính là chủ nhà tòa 5.
Ảnh đại diện WeChat của hắn chính là hắn.
“Không được, cậu nhìn hàng rào nhà họ có gắn lưới điện kìa.
Nếu chúng ta trèo vào, lỡ bị điện giật chết thì sao?
Đều là tận thế rồi, chắc chắn sẽ sớm bị cắt điện thôi, đến lúc đó chúng ta hãy vào.
Dù sao thì cả nhà bọn họ cũng là con mồi trong tay chúng ta rồi.
Chắc chắn bọn họ không thể gây ra sóng gió gì được.
Chúng ta hãy đến siêu thị thu thập vật tư trước.
Kẻo bị người khác giành mất.
Đến lúc đó chúng ta chẳng vớ được gì.
Chúng ta còn phải tìm ít vũ khí tiện tay nữa.”
Tòa 10 trực tiếp bác bỏ đề nghị của tòa 5.
“Cũng phải, vẫn là anh Trương suy nghĩ thấu đáo.”
Tòa 5 nịnh hót.
Phương Hy Nguyệt chú ý thấy những người này đang nhìn lên tầng hai chỗ bọn họ.
Cô đưa tay giơ ngón giữa lên đáp trả.
Người đàn ông tòa 10 khẽ nhếch môi cười, chụm hai ngón tay rồi đưa về phía trước.
“Ơ, buồn nôn quá.”
Phương Hy Nguyệt không chịu nổi, chẳng lẽ hắn ta nghĩ hành động vừa rồi của mình rất ngầu sao?!
Không phải chứ, không phải chứ?!
“Thằng nhóc này chắc là có vấn đề về thần kinh.
Chắc lúc ra khỏi nhà quên uống thuốc.”
Bà nội Phương nhận xét rất nghiêm túc.
“Phụt, ha ha ha.”
Mọi người vì lời nói của bà nội Phương mà đều bật cười.
“Đi thôi, chúng ta cứ làm việc của mình, không thèm để ý đến lũ ngu.”
Nói xong, Phương Hy Nguyệt bấm điều khiển đóng rèm cửa lại.
Thông qua dị năng tinh thần hệ, Phương Hy Nguyệt nhìn thấy đám người đó đi về phía siêu thị.
Hai xác zombie dưới đất vẫn còn ở đó.
Phương Hy Nguyệt cũng không định xử lý.
Chờ khi nước bên ngoài rút hết.
Cô sẽ đưa cả nhà xuất phát đến biệt thự nhận được từ việc ký đến.
Dù hai xác zombie đó có bốc mùi thối rữa thì cũng chẳng liên quan gì đến cô.
Phương Hy Nguyệt chăm chỉ luyện tập tinh thần lực.
Thông qua xúc tu tinh thần phóng ra để nhấc cốc lấy nước.
Ban đầu, cốc chỉ khẽ rung lên nhưng không hề nhúc nhích.
Dần dần, cốc bắt đầu di chuyển về phía mép bàn.
Rồi đến mép bàn.
Xúc tu tinh thần vì không thể nâng nổi trọng lượng của cốc.
Cốc rơi xuống đất.
Bị Phương Hy Nguyệt dùng tay đỡ lấy.
“Không sao, làm lại.”
Phương Hy Nguyệt tự động viên mình.
Cốc được đặt về vị trí cũ, lại bắt đầu thử lại.
Thử đến lần thứ tám.
Cốc cuối cùng cũng có thể di chuyển trong không trung.
Nhưng thời gian duy trì không được lâu.
Bất quá có tiến bộ còn hơn là đứng yên tại chỗ.
Mỗi lần sau đều di chuyển được quãng đường xa hơn lần trước.
Cuối cùng, đến lần thứ hai mươi lăm, cốc đã đến được máy lọc nước một cách vững vàng.
Đặt cốc xuống dưới vòi nước.
Sau đó điều khiển xúc tu tinh thần nhấn vòi nước.
Nước chảy róc rách vào cốc.
Rất tốt, thành công.
Cốc đầy nước nặng hơn cốc rỗng rất nhiều.
Phương Hy Nguyệt thử mấy lần mới dùng xúc tu tinh thần nhấc cốc lên.
Cốc trong không trung run rẩy tiến về phía Phương Hy Nguyệt.
Một ít nước không tránh khỏi bị đổ ra sàn nhà.
Đợi khi Phương Hy Nguyệt cầm được cốc nước.
Trong cốc chỉ còn lại chưa đến một nửa.
Nhưng nhìn chung thì coi như là thành công.
Có thành công lần đầu thì sẽ có thành công lần thứ hai.
Mỗi lần sau đều tốt hơn lần trước rất nhiều.
Cho đến khi cốc nước đầy được đưa đến tay Phương Hy Nguyệt một cách vững vàng.
Không một giọt nước nào bị đổ ra ngoài.
Phương Hy Nguyệt mới dừng việc luyện tập lại.
Lúc này, trán cô đã lấm tấm mồ hôi.
Việc khống chế tinh thần lực khó hơn tưởng tượng rất nhiều.
Tất nhiên, không chỉ mình Phương Hy Nguyệt đang rèn luyện dị năng.
Những người khác cũng đang rèn luyện.
Ví dụ như bố Phương đang rèn luyện dị năng hỏa hệ của ông.
Từ ngọn lửa nhỏ như bật lửa đến ngọn lửa như ngọn nến rồi đến ngọn lửa như súng phun lửa.
Tiến bộ cũng rất rõ rệt.
Mẹ Phương, bà nội Phương, bà ngoại Phương thì đơn giản hơn.
Ba người, mỗi người ôm một cái xô.
Ở đó xả nước.
Thỉnh thoảng ngưng tụ một hai mũi nước nhỏ chui xuống nước.
Còn ông nội Phương thì sao.
Trên tay xách một túi hạt giống mà Phương Hy Nguyệt đưa cho ông.
Đang ở bên bàn ăn thúc đẩy rau xanh sinh trưởng.
Lúc này trên bàn ăn đã có không ít rau xà lách nhỏ, rau mùi nhỏ, rau hẹ nhỏ.
“Tôi nói ông già này.
Ông có thể tập trung thúc đẩy một loại rau được không?
Tổng phải gom đủ một đĩa chứ nhỉ?”
Bà nội Phương vừa luyện tập vừa không quên than vãn.
“Tôi không phải là đã trộn lẫn hết hạt giống với nhau rồi sao.
Mấy hạt giống này trông đều giống nhau cả.
Tôi cũng chẳng biết hạt nào là hạt nào.
Tạm bợ thế nào cũng được, ăn được là được.”
Ông nội Phương thì rất dễ hài lòng.
Nhìn ông thúc đẩy mấy cọng rau non mơn mởn kia.
Trông là thấy ngon, trông là thấy thèm.
Thời gian trôi qua trong lúc cả nhà cùng luyện tập.
Bởi vì Phương Hy Nguyệt luôn để mắt đến camera giám sát bên ngoài.
Nên tình hình bên ngoài mọi người đều nghe rõ mồn một.
Đám người kia đã quay lại.
Trên tay mỗi người đều xách hai túi lớn.
Chất đầy đủ loại đồ ăn.
Bọn họ khiêu khích nhìn về phía nhà họ Phương.
Bất quá vẻ mặt khiêu khích đó khi nhìn thấy rèm cửa đóng kín thì đông cứng lại trên mặt.
“Anh Trương, cô gái nhà tòa 8 này làm nghề gì thế?
Nhà cô ta không phải thật sự có bối cảnh gì chứ?”
Có người tò mò hỏi.
“Có thể có bối cảnh gì.
Cho dù có bối cảnh lớn đến đâu thì trong thời kỳ tận thế cũng vô dụng.
Thời kỳ tận thế, kẻ mạnh là vua.
Chúng ta đều đứng ở vạch xuất phát như nhau.
Nhà cô ta có bốn người già, hai người trung niên, một người trẻ lại còn là con gái.
Cái tổ hợp này đặt trong thời kỳ tận thế chẳng phải là số phận làm bia đỡ đạn sao?
Bất quá cô gái đó trông cũng khá xinh đấy.”
Anh Trương đổi giọng.
Chủ nhà tòa 5 lập tức hiểu ý.
“Anh Trương, đợi khi chúng ta chiếm được tòa 8.
Cô gái đó sẽ là của anh.”
Nói thì nói, trên mặt còn lộ ra vẻ mặt dâm đãng.
