Chương 25: Cặn bã thì nên về địa ngục!
“Lát nữa ông sẽ quay lại chăm sóc cô.”
Nói xong, chủ nhân biệt thự số 10 bước ra ngoài.
“Ai? Thằng nào phá hỏng hứng thú của ông?”
Hắn gầm lên về phía ngoài sân.
Rồi đột nhiên, một chất lỏng ấm áp bắn thẳng vào mặt, khiến hắn không mở mắt nổi.
Đợi đến khi hắn đưa tay lau đi thứ chất lỏng đang che mờ tầm nhìn.
Mới phát hiện ra đó là máu tươi.
Mà mấy kẻ đang đánh bài trong phòng khách lúc nãy đều đã mất mạng.
Còn kẻ hung thủ đang giơ súng nhắm thẳng vào hắn.
“Cặn bã thì nên về địa ngục mà ở.
Dương gian không chào đón bọn ngươi, tạm biệt!”
Phương Hy Nguyệt nghiêng đầu, khẽ nhếch môi.
“Cô làm vậy là phạm pháp…”
Chưa để hắn nói hết câu.
Phương Hy Nguyệt đã bóp cò.
Cô chẳng hứng thú nghe lời sáo rỗng của kẻ ác.
Viên đạn với tốc độ cực nhanh xuyên thẳng qua đầu hắn.
Hắn ngã vật ra sau, mắt vẫn mở trừng, chết không nhắm mắt.
Dù là lần đầu giết người.
Nhưng Phương Hy Nguyệt không hề hối hận.
Bọn chúng đều là cặn bã.
Giết thì giết.
Coi như làm chuyện tốt cho các chủ nhân khác trong khu biệt thự.
【Chúc mừng ký chủ đánh mặt thành công, nhận được sáu cơ hội ký đến.】
Tốt, không uổng công đến đây.
Phương Hy Nguyệt bước vào căn phòng mà chủ nhân biệt thự số 10 vừa bước ra.
Đan Đan đang cuộn tròn trên giường lớn,
nghe tiếng bước chân liền sợ hãi ngẩng đầu lên.
Thấy không phải người đàn ông lúc nãy,
cô ngẩn người một lát rồi thở phào nhẹ nhõm.
Bàn tay giấu trong chăn vẫn nắm chặt cây kéo vừa lấy từ ngăn kéo.
Cô đã nghĩ đến chuyện cùng chết.
“Hôm nay tôi và gia đình sẽ rời khỏi đây.
Cô có muốn đi cùng chúng tôi không?”
Trên mặt Phương Hy Nguyệt không có sự thương hại hay dè chừng.
Bởi vì cô không nghĩ chuyện này có gì đáng thương.
Tận thế vốn dĩ tàn khốc.
Đặc biệt là với những cô gái yếu đuối không chút sức chống cự.
Cô sẽ không chủ động nhắc nhở,
nhưng cũng sẽ không cẩn thận sợ chạm vào vết thương của người khác.
Ngay từ đầu tận thế đã trải qua chuyện như vậy,
với Đan Đan cũng coi như một sự trưởng thành.
Ít nhất sau này, cô ấy nhất định sẽ đề phòng người khác.
Cũng nhất định sẽ cố gắng khiến bản thân trở nên mạnh mẽ.
Nghe Phương Hy Nguyệt nói, nước mắt Đan Đan lập tức ngừng chảy.
“Tôi thật sự có thể đi cùng chị sao?”
Giọng cô rất nhỏ, ánh mắt đầy hy vọng.
Sợ Phương Hy Nguyệt sẽ nói trước đó chỉ là đùa.
“Tất nhiên.
Nếu không thì sao tôi phải cứu cô?
Tôi đâu có rảnh rỗi.”
Phương Hy Nguyệt nghiêng đầu mỉm cười.
Đan Đan vui mừng cuối cùng cũng vén chăn ra.
Quần áo trên người cô rách nát như giẻ rách.
“Cảm ơn, cảm ơn.”
Vốn dĩ Đan Đan có rất nhiều lời muốn nói.
Nhưng cuối cùng, ngàn vạn lời nói chỉ tụ lại thành hai tiếng cảm ơn.
Cô cúi người thật sâu về phía Phương Hy Nguyệt.
Vô cùng chân thành.
“Tôi tên Trịnh Đan Đồng, năm nay 19 tuổi.
Dị năng giả hệ trị liệu.
Xin hãy cho tôi gia nhập đội của chị.”
Trịnh Đan Đồng tỏ ra rất trang trọng.
Phương Hy Nguyệt đương nhiên cũng sẽ trả lời một cách trang trọng.
“Được, chính thức giới thiệu một chút.
Tôi tên Phương Hy Nguyệt, cô có thể gọi tôi là chị Nguyệt.
Từ nay về sau cô đi theo tôi.
Chúng ta cùng nhau sống tự do tự tại trong thời tận thế.”
Phương Hy Nguyệt không ngờ Trịnh Đan Đồng này lại là dị năng giả.
Mà còn là dị năng giả hệ trị liệu.
Đối với thời tận thế, đây quả là một dị năng tốt.
Ai có thể đảm bảo mình không bị thương chứ?
Mang theo dị năng giả hệ trị liệu cũng giống như mang theo bác sĩ gia đình.
Vẫn là loại bác sĩ gia đình có thể chữa được mọi bệnh.
Chuyến này không lỗ.
Chả trách hệ thống lại bảo mình đến cứu người.
“Cô thay quần áo trước đi.
Sau đó thu dọn đồ đạc của cô.
Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây.
Chỉ cần mang những thứ quan trọng là được.
Còn những thứ linh tinh không dùng đến thì đừng lấy.
Cứ lấy chiếc vali đối diện với cô làm chuẩn.
Cho cô hai mươi phút.
Hai mươi phút nữa chúng ta phải rời đi.”
Bởi vì ở đây có người chết, mùi máu tanh rất nồng.
Chắc chắn đã có không ít xác sống ngửi thấy mùi mà đang chạy về phía này.
Đám xác sống lúc trước đã bị cô “xử” sạch.
Xác sống ở xa hơn chạy tới vẫn cần thời gian.
“Vâng, em thu dọn ngay đây, chị Nguyệt.”
Phương Hy Nguyệt không có sở thích nhìn người khác thay quần áo.
Nên cô xoay người đi ra phòng khách.
Cô ngồi xuống chiếc ghế ăn duy nhất không dính máu.
Thi thể của chủ nhân biệt thự số 10 nằm ngay dưới đất cách đó không xa.
Chỉ cần Phương Hy Nguyệt ngẩng đầu là có thể đối diện với ánh mắt hắn.
Trước đó Phương Hy Nguyệt chưa từng nhìn kỹ chủ nhân biệt thự số 10 trông như thế nào.
Bởi vì cô nhận người là dựa vào con số và biệt danh mà hệ thống đánh dấu trên đầu đối phương.
Ví dụ như trên đầu chủ nhân biệt thự số 10 là số 10.
Còn trên đầu Trịnh Đan Đồng là Đan Đan.
Mà Phương Hy Nguyệt cũng không định gọi tên đầy đủ của Đan Đan.
Đan Đan nghe vừa dễ nhớ lại vừa hay.
20 phút sau.
Đan Đan kéo vali bước ra.
Cô mặc áo khoác gió, quần bò, giày thể thao.
Bọc kín người không một kẽ hở.
Ừm, cũng khá, biết cách phòng hộ.
【Ting! Nhiệm vụ sơ cấp tận thế 2 hoàn thành, phần thưởng đã được gửi, chú ý kiểm tra.】
Đan Đan nhìn thấy mấy thi thể nằm dưới đất thì hơi sững người.
Sau đó coi như không thấy gì.
Hai người trực tiếp đi vòng qua thi thể của chủ nhân biệt thự số 10 rồi ra cửa.
Trải qua chuyện lúc nãy, Đan Đan đã quên mất chị gái và anh rể của mình.
Đột nhiên nhìn thấy thi thể của họ trong sân,
nước mắt Đan Đan lại trào ra.
Cô cố gắng kéo thi thể của hai người lại gần nhau.
Đưa tay khép mắt họ lại.
“Chị Nguyệt, chị có thể giúp em khiêng chị và anh rể em vào phòng ngủ của họ được không?
Em không muốn họ nằm ngoài sân mãi.”
Giọng Đan Đan nghẹn ngào.
Cô đang cố kìm nén không bật khóc thành tiếng.
Chỉ là khiêng người thôi mà.
Phương Hy Nguyệt cũng không từ chối.
“Con gái, để bố và ông nội con khiêng giúp.”
Đúng lúc hai người đang không biết bắt đầu từ đâu,
giọng bố Phương vang lên từ ngoài cửa.
Phương Hy Nguyệt nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy bố Phương và ông nội Phương bước vào.
“Bố, ông nội, sao hai người lại đến đây?”
Phương Hy Nguyệt không ngờ họ lại biết mình ra ngoài.
Rõ ràng lúc cô ra khỏi nhà, mọi người vẫn đang ngủ mà.
“Ngay khi con vừa ra khỏi cửa, bố và ông nội đã tỉnh rồi.
Lâu như vậy mà con chưa về, tất nhiên chúng ta lo lắng.
Bố đoán có lẽ con đến đây để trả thù.
Nên mới cùng ông nội con qua xem thử.”
Mà những xác sống nằm la liệt trên đường đến đây càng chứng minh cho suy đoán của họ.
“Bố, ông nội, cô ấy tên là Đan Đan.
Từ nay về sau sẽ cùng đội với chúng ta.”
“Ơ, chú à, ông à.”
Nhìn hai khuôn mặt trẻ trung như vậy,
Đan Đan thật sự khó có thể gọi là chú và ông.
Bởi vì bản thân cô vốn trẻ.
Nên sau khi giác tỉnh dị năng, cô cũng không thấy mình khác trước là bao.
Vì vậy cô không biết rằng giác tỉnh dị năng sẽ khiến con người trẻ ra.
Cô chỉ nghĩ rằng người nhà chị Nguyệt sinh ra đã trẻ.
“Chào cháu, chào cháu.
Từ nay về sau chúng ta đều là người một nhà.
Không cần phải khách sáo.”
Bố Phương chào hỏi Đan Đan.
Sau đó cùng ông nội Phương khiêng hai thi thể vào phòng ngủ mà Đan Đan chỉ.
Tất nhiên họ cũng nhìn thấy xác chết nằm khắp nơi.
Không cần hỏi, chắc chắn là tác phẩm của con gái/ cháu gái họ rồi.
Cũng thấy hả dạ thật.
Cuối cùng, Đan Đan khóa cửa phòng bên trong lại,
rồi bước ra ngoài.
Bên ngoài đã tụ tập không ít xác sống.
Phương Hy Nguyệt đưa cho bố Phương và ông nội Phương mỗi người một khẩu súng máy.
