Chương 37: Chán thật đấy
May mà cổng trường đều đóng chặt.
Nếu không, lũ xác sống trong trường mà tràn ra ngoài thì đúng là một thảm họa.
Ngoại trừ bố Phương đang lái xe.
Mấy người ngồi cạnh cửa sổ đều giơ súng tiểu liên lên dọn đường cho bố Phương.
Vì gầm xe cao, nên dù xác sống có chắn ở đó cũng có thể chạy thẳng qua.
Vì súng có gắn nòng giảm thanh.
Nên ngoài những người sống sót đang quan sát bên ngoài ra.
Những người khác đều không phát hiện ra tình hình bên này.
Trên đường thẳng, xác sống ngã xuống quá nhiều.
Ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc di chuyển của xe.
Bọn họ mới dừng lại.
Ông nội Phương và ông Phương, mỗi người cầm một cái xẻng xúc tuyết.
Đi tới trước xe, đẩy xác sống sang một bên.
Bọn họ mới lại tiếp tục đi.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, cảm giác như đã giết rất nhiều xác sống.
Nhưng thực ra bọn họ vẫn chưa đi được bao xa.
“Cảm giác như xác sống giết không hết vậy.”
Mẹ Phương không ngừng bắn ‘rạt rạt’, nhưng cảm giác xác sống ngày càng nhiều.
Phương Hy Nguyệt phóng tinh thần lực ra quan sát.
Ôi trời, vậy mà có người mở cổng trường đại học ra.
Xác sống bên trong tràn hết ra ngoài.
“Chúng ta đi tránh trước đã, đợi xác sống tản bớt rồi hẵng đi tiếp.”
Phương Hy Nguyệt vừa nói vừa xuống xe.
Những người khác cũng vội vàng bám theo xuống xe.
Thu chiếc xe lại. Mọi người đi theo Phương Hy Nguyệt chạy về phía cửa hàng bên cạnh.
Ở đó có một quán thịt nướng đang mở cửa.
Chín người vừa đi vừa bắn xác sống, mở ra một con đường đến quán thịt nướng.
Vào trong rồi đóng sầm cửa lại.
Lúc này mới bắt đầu thở hổn hển.
Đúng là chỗ nào cũng có bẫy mà.
Vốn dĩ chỉ cần bốn năm tiếng là có thể đến nơi.
Bây giờ đi đã hai ngày rưỡi rồi, vẫn chưa đi được nửa đường.
Mỗi lần đến lúc này, Phương Hy Nguyệt lại vô cùng hối hận.
Lúc đó sao lại cứ nhất quyết muốn cho người nhà trải nghiệm sự hiểm ác của lòng người chứ.
Đúng là trẻ người non dạ, nghĩ được quá ít.
Bọn họ dùng bàn ghế trong quán chặn kín cửa lại.
Để tránh xác sống đẩy cửa xông vào.
“Mệt thật đấy.”
Mỗi người kéo một cái ghế ra ngồi, không muốn động đậy nữa.
Phương Hy Nguyệt thì vẫn ổn.
Cô quan sát kỹ quán thịt nướng này.
Tiện thể ký đến luôn.
【Chúc mừng ký chủ ký đến thành công, nhận được một quán thịt nướng.】
Phương Hy Nguyệt đi quanh một vòng.
Không ngờ lại tìm thấy cửa sau.
Quan trọng nhất là phía sau cửa sau lại không có nhiều xác sống.
Mà cũng là một con đường thẳng.
Loại đường mà xe có thể đi qua.
“Mọi người ơi, bên này có cửa sau, chúng ta đi thẳng từ đây luôn.”
Ai bảo đi qua khu đại học thì phải đi đường lớn phía trước chứ.
Con đường phía sau này chẳng phải cũng tốt đấy sao.
“Thật à? Tuyệt quá.”
Mọi người đột nhiên cảm thấy không mệt nữa.
Vội vàng đứng dậy đi về phía Phương Hy Nguyệt.
Nhìn thấy cửa sau thật sự thì đều bật cười.
Chiếc xe lại được thả ra, tất cả lên xe.
Lần này lái vô cùng thuận lợi.
Chỉ cần thỉnh thoảng giết một hai con xác sống cản đường là được.
Ban đầu vẫn khá thuận lợi.
Nhưng đột nhiên từ một cửa hàng phía trước chạy ra một nam sinh.
Cậu ta loạng choạng suýt ngã.
Bố Phương vội vàng đạp phanh, nếu không thì đã đâm chết người rồi.
Nam sinh kinh hãi nhìn lũ xác sống đang đuổi theo.
Sau đó chú ý đến tiếng phanh xe.
Cậu ta co chân chạy về phía xe.
Chạy đến bên xe thì bắt đầu gõ cửa sổ.
“Cứu tôi với, cứu tôi với.”
Tiếng kêu to đến mức khiến Phương Hy Nguyệt chỉ muốn nổ tung đầu cậu ta.
Chẳng lẽ cậu ta không biết xác sống sẽ bị thu hút bởi âm thanh sao?
Bị cậu ta làm như vậy, lũ xác sống trong các cửa hàng có cửa sau đều bị thu hút tới.
Cửa nào khóa thì đập cửa, cửa nào không khóa thì trực tiếp chen ra ngoài.
Chiếc xe hoàn toàn bị bao vây.
Mà đây chỉ mới là vài giây ngắn ngủi.
Dù bọn họ có muốn mở miệng ngăn cản nam sinh cũng không kịp.
Càng không nói đến chuyện mở cửa xe cho cậu ta vào.
Nam sinh thấy bọn họ không mở cửa, liền nằm rạp xuống chui vào gầm xe.
“Chán thật đấy.”
Đan Đan tức đến phát điên.
Vốn dĩ bọn họ đang thuận lợi, sao lại đột nhiên xuất hiện cái thứ này chứ.
Nhưng nói thật thì cũng không trách được người khác, người ta cũng chỉ vì muốn chạy thoát thân thôi.
Chỉ là vì quá không thuận lợi, nên mới tức giận vậy thôi.
Không còn cách nào, tình hình hiện tại ra cũng không ra, trốn cũng không trốn được.
Đội Hy Nguyệt chỉ có thể lắp súng tiểu liên lên mà bắn xối xả.
Bắn mỏi tay thì đóng cửa sổ lại trốn ở trong xe.
Nghỉ ngơi đủ rồi lại mở cửa sổ ra bắn tiếp.
Trước sau vậy mà bắn suốt ba tiếng đồng hồ.
Cũng đúng là chán thật.
Mà nam sinh đó cũng thật là nhịn được.
Vậy mà lại trốn dưới gầm xe suốt ba tiếng đồng hồ.
Có vẻ như phát hiện ra xác sống bên ngoài đã bị giết sạch hoàn toàn.
Nam sinh từ phía sau xe bò ra.
Vì chỉ có chỗ đó là không bị xác sống chặn lại.
Trên người cậu ta dính đầy máu xác sống.
May mà cậu ta mặc đủ dày, không bị xác sống ngã xuống làm trầy xước.
Muốn tiếp tục đi thì phải dọn hết đống xác sống này sang một bên.
Vì vậy, mọi người trong đội Hy Nguyệt chỉ đành đeo khẩu trang xuống xe.
“He he, cảm ơn các người nhé.
Nếu không có các người, hôm nay tôi chết chắc rồi.”
Nam sinh gãi gãi đầu, ngốc nghếch cười nói lời cảm ơn.
“Tôi tên là Chu Mộc Hòa.
Sau này nếu có duyên gặp lại.
Tôi nhất định sẽ cảm tạ thật hậu hĩnh.”
Cậu ta cũng biết hiện tại trên người mình chẳng có gì cả.
Ngoài nói lời cảm ơn ra, cậu ta chẳng thể lấy ra được thứ gì khác.
“Không cần cảm ơn đâu, anh vẫn nên đi nhanh đi.
Kẻo lát nữa lại có xác sống, anh chạy không kịp đấy.”
Phương Hy Nguyệt lắc đầu, bảo cậu ta đi nhanh.
Cô cũng không mong nam sinh sẽ ở lại dọn xác sống.
“Vậy tôi đi thật đấy, tôi có việc gấp.
Cô có thể bỏ khẩu trang xuống cho tôi nhìn một chút được không?
Tôi cũng phải biết ân nhân của mình trông như thế nào chứ.
Để tránh sau này tìm nhầm người báo ân.
Trên phim truyền hình chẳng phải đều diễn như vậy sao?”
Chu Mộc Hòa làm trò cười.
Nhưng lý do này quả thực đã thuyết phục được Phương Hy Nguyệt.
Mặc dù cô không cần người khác báo đáp.
Nhưng nếu có người nhận vơ công lao của mình.
Vậy thì cô vẫn khá là tức giận.
Cô có thể không cần quà cảm ơn,
Nhưng người khác cũng không được nhân danh mình để đòi hỏi.
“Chúng tôi là đội Hy Nguyệt, nhớ kỹ đấy.”
Phương Hy Nguyệt gỡ một bên khẩu trang xuống.
Chỉ khoảng hai ba giây rồi lại đeo lên.
Chủ yếu là mùi xác sống khó chịu quá.
“Ơ? Ơ? Tôi còn chưa nhìn rõ mà.
Sao tôi cứ cảm thấy hình như đã gặp cô ở đâu rồi thì phải?”
Chu Mộc Hòa lộ ra vẻ mặt vô cùng khó hiểu.
Cậu ta có chút không nhớ ra đã gặp ở đâu.
“Gặp rồi cũng có thể lắm, tôi cũng học đại học ở đây mà.
Có lẽ lần nào đó đi trên đường gặp nhau cũng nên.
Anh không phải có việc gấp sao? Đi nhanh đi.”
Phương Hy Nguyệt lười nói thêm với cậu ta nữa.
Cô cũng không thực sự mong sau này cậu ta sẽ báo đáp gì đó.
Sau này có gặp lại được hay không còn chưa biết được nữa.
Phương Hy Nguyệt quay người bắt đầu đẩy xác sống.
Chu Mộc Hòa nhíu mày suy nghĩ, rồi quay người bước đi.
À! Đúng rồi!
“Cô là vợ của Tô Triết Vũ đúng không?
Trước đây tôi có xem giấy đăng ký kết hôn của hai người.
Tôi là bạn học kiêm bạn cùng phòng của anh ấy.
Quan hệ của chúng tôi rất tốt!”
Chu Mộc Hòa quay người hét về phía Phương Hy Nguyệt.
Tay Phương Hy Nguyệt đang đẩy xác sống khựng lại.
Những người khác cũng đều kinh ngạc nhìn Phương Hy Nguyệt.
Hả?
Sao bọn họ không biết chuyện này vậy?
Kết hôn? Kết hôn gì? Kết hôn với ai cơ?
