Chương 82: Vì Sao Lại Bất Công Đến Vậy?
Ngô Phi vừa nói vừa để đầu ngón tay bốc lên một ngọn lửa nhỏ, giống như ngọn lửa của chiếc bật lửa vậy.
“Anh Thịnh, dị năng cần phải luyện tập, anh không thể vì nó yếu mà không luyện.
Bố cháu cũng là dị năng giả hệ hỏa, hiện tại lửa của bố cháu đã lớn hơn của anh nhiều lắm.”
Bố Phương đã có thể phóng ra cầu lửa, chiến đấu với xác sống không thành vấn đề.
Giống như dị năng tinh thần của cô, giờ đã có thể khống chế hai con xác sống, trước đây cô còn không thể đẩy nổi một cốc nước.
“Thật sao? Luyện tập thế nào? Lúc về tôi phải đi hỏi bác một chút mới được.”
Ngô Phi kích động, cậu cứ nghĩ dị năng của mình cần phải từ từ tích lũy mới trở nên lợi hại.
“Được, lát nữa chúng ta về, cậu đi tìm bố tôi hỏi thử, ông ấy có kinh nghiệm hơn.”
Phương Hy Nguyệt đương nhiên sẽ không giấu giếm, dị năng của các quân nhân mà lợi hại lên thì có lợi cho tất cả mọi người.
Bốn người đi đến bên cạnh Lý Quân, nói rõ tình hình.
Lý Quân cũng vô cùng kinh ngạc, không ngờ lại nhanh như vậy.
Bọn họ không dừng lại lâu, lại chạy vào trường học lúc nãy, trực tiếp đến tòa nhà tổng hợp để thu thập vật tư.
Những nơi khác ngoài nhà ăn ra cũng không có gì đáng để thu.
Bàn ghế trong phòng học không cần thiết phải thu, tương lai phạm vi khu vực của bọn họ sẽ ngày càng lớn, chỗ này cũng sẽ nằm trong đó.
Nếu muốn khôi phục việc học, trực tiếp dùng chỗ này là được. Vì vậy, bây giờ chỉ cần thu vật tư, những thứ khác đều không cần.
Phương Hy Thần bọn họ vẫn đang giải cứu ký túc xá, ký túc xá đại học không ít, xác sống càng nhiều, bọn họ thật sự không biết mấy giờ mới thu đội.
Phương Hy Nguyệt bọn họ ra khỏi trường thì đi nói với Lý Quân một tiếng, bốn người trực tiếp lên xe của Phương Hy Nguyệt.
Phương Hy Nguyệt nổ máy, phóng xe đi.
Quách Phượng Tuyết ghen tị nhìn chiếc xe đã đi xa.
Lúc nãy Phương Hy Nguyệt thu thập vật tư trên phố thương mại, bọn họ đều đã thấy.
Rất nhiều người vì vậy đã thay đổi thái độ với Phương Hy Nguyệt.
Đây chính là dị năng giả không gian, dị năng giả không gian hiếm có.
Rất nhiều người cảm thấy hối hận vì thái độ trước đây của mình với Phương Hy Nguyệt.
Nếu như không đắc tội với cô ấy, về sau có thể cùng cô ấy lập đội thu vật tư, vậy chẳng phải muốn thu bao nhiêu thì thu bấy nhiêu sao?
Quách Phượng Tuyết tức đến nghiến răng.
Vì sao? Vì sao trời lại bất công đến vậy?
Vì sao Phương Hy Nguyệt lại có thể giàu có như vậy?
Vì sao Phương Hy Nguyệt lại có thể thân thiết với quân nhân như vậy?
Vì sao Phương Hy Nguyệt lại có thể có được dị năng không gian?
Cho dù chỉ cho cô ta có được một trong số đó cũng được mà.
【Chúc mừng ký chủ đánh mặt thành công, nhận được 1 cơ hội ký đến.】
——
Trên đường về thật ra vẫn còn rất nhiều vật tư của các cửa hàng chưa được thu thập.
Nhưng hôm nay thời gian không kịp, mà trước đó thu nhiều vật tư như vậy, việc kiểm kê cũng cần thời gian.
Vì vậy Sở Lâm bọn họ không yêu cầu Phương Hy Nguyệt đi thu thập vật tư khác, mà hỏi cô ngày mai có thời gian không, có thể ra ngoài cùng bọn họ lần nữa không.
Nếu có thể, bọn họ hy vọng Phương Hy Nguyệt có thể gia nhập đội của bọn họ, sau này đều cùng nhau ra ngoài.
【Ting! Ban bố nhiệm vụ sơ cấp tận thế 9: Trở thành nhân viên đặc biệt của quân đội;
Phần thưởng nhiệm vụ: 10 lọ dung dịch tăng cấp dị năng.
Thất bại nhiệm vụ: không bị phạt.】
Nhiệm vụ này đến thật đúng lúc.
“Đương nhiên là được rồi, dù sao tôi cũng đang rảnh rỗi.
Đi cùng các anh lập đội ra ngoài, giết xác sống, thu vật tư cũng rất tốt.
Như vậy anh tôi không còn lý do gì để không cho tôi ra ngoài nữa.”
Phương Hy Nguyệt gật đầu.
“Ừm, vậy thì để tôi hôm nay báo cáo chuyện của cô em lên trên, xem thử có thể xin cho cô em một biên chế chính thức không.
Tôi nghĩ lãnh đạo cấp trên nhất định sẽ đồng ý, cô em chính là nhân tài mà chúng tôi rất cần.”
Sở Lâm suy nghĩ một chút rồi quyết định báo cáo lên trên.
Nếu có thể giữ được cô em ở lại liên đội của bọn họ, đó chính là chuyện tốt vô cùng.
Phương Hy Nguyệt cảm thấy Sở Lâm thật sự là một người anh trai tri kỷ, một câu đã nói trúng trọng điểm.
Nếu thành công, vậy nhiệm vụ của cô chẳng phải cũng thành công sao?
Đó chính là dung dịch tăng cấp dị năng, bất kể là tăng một cấp hay hai cấp, dị năng sẽ có sự nhảy vọt về chất.
“Được, hồi nhỏ tôi cũng có ước mơ làm quân nhân, nếu bây giờ có thể thực hiện được thì cũng coi như bù đắp được tiếc nuối trước đây.”
Phương Hy Nguyệt mỉm cười gật đầu.
“Nếu thật sự có thể thành công, về sau cô em có thể cùng chúng ta ra ngoài làm nhiệm vụ một cách danh chính ngôn thuận, khỏi phải để những kẻ hay nói xấu sau lưng bàn tán.”
Quách Thịnh cũng cảm thấy đề nghị của Sở Lâm rất tốt.
Vì trên đường không có xác sống, nên bốn người thuận lợi trở về khu dân cư.
“Vật tư để ở đâu?” Phương Hy Nguyệt không nhớ khu dân cư có nhà kho.
“Dưới đất có hầm để xe, toàn bộ vận chuyển xuống hầm để xe, sau này hầm để xe chính là nhà kho của khu dân cư.”
Sở Lâm chỉ vào con đường bên phải, bảo Phương Hy Nguyệt lái về hướng đó.
Phương Hy Nguyệt thật sự không biết ở đây có hầm để xe, đến chỗ này cũng chưa thực sự đi dạo quanh một vòng.
Lái xe một đoạn, quả nhiên có hầm để xe, hầm để xe đã được phân chia vị trí đỗ xe rõ ràng.
Địa thế ở đây tương đối cao, nên không lo hầm để xe sẽ bị ngập do nước dâng.
Xe trực tiếp lái vào sâu bên trong.
“Từ vị trí đỗ xe trong cùng, lần lượt thả vật tư ra là được.
Lát nữa tôi và Quách Thịnh sẽ kiểm kê vật tư ở đây, cô em có thể về nhà nghỉ ngơi.”
Bốn người xuống xe, Sở Lâm chỉ vào vị trí đỗ xe số 1 nói với Hy Nguyệt.
“Được.”
Phương Hy Nguyệt nói rồi bắt đầu lần lượt thả vật tư ra.
Quả nhiên giống như Phương Hy Nguyệt đã nói, làm sao mà bỏ vào thì làm vậy mà lấy ra, ngay cả kệ hàng trong siêu thị cũng mang theo.
Những thứ mà người sống sót không cẩn thận làm rơi xuống đất, cũng vẫn xuất hiện trên mặt đất.
“Xong rồi, tôi thả xong rồi. Vậy tôi và anh Phi đi trước, anh Lâm và anh Thịnh vất vả rồi.”
Sau khi thả ra thì không còn việc gì của cô nữa, Phương Hy Nguyệt đương nhiên chọn về nhà.
Vì Ngô Phi cũng ở tòa nhà số 1, nên hai người cùng nhau trở về.
“Phương Hy Nguyệt?”
Lần nữa nghe thấy có người nghi hoặc gọi tên mình, Phương Hy Nguyệt không khỏi nhíu mày.
Ban đầu là vì có được cơ hội ký đến, có được thể chất hấp dẫn người bị đánh mặt, Phương Hy Nguyệt còn cảm thấy khá hữu dụng.
Nhưng bây giờ lại cảm thấy rất phiền phức, dường như cả thế giới đều tràn đầy ác ý với mình.
Mà khi mình đang mệt mỏi, đột nhiên xuất hiện loại người như vậy thật sự rất phiền.
【Phương Hy Nguyệt: Thống tử, cái ‘thể chất hấp dẫn người bị đánh mặt’ này có thể hủy bỏ không.】
Phương Hy Nguyệt cảm thấy vẫn nên bỏ thể chất này đi, dù sao trên thế giới này có rất nhiều kẻ kỳ quái, kẻ tiểu nhân, kẻ ác, tổng sẽ gặp phải.
Cô bây giờ chẳng thiếu thứ gì, hoàn toàn không cần thiết phải kiếm thêm cơ hội ký đến, chi bằng làm thêm nhiều nhiệm vụ, nhận thêm nhiều phần thưởng.
【Ký chủ, không thể hủy bỏ đâu, nhưng có thể biến thành hình thái ban đầu, hiệu lực sẽ không mạnh như vậy.】
Hệ thống lật sách, tìm thấy lời giải thích về thể chất này.
【Phương Hy Nguyệt: Được được được, mau giúp tôi giảm xuống hình thái ban đầu đi.】
Phương Hy Nguyệt vội vàng thúc giục hệ thống, cô thật sự cảm thấy thể chất này không còn tốt nữa.
Mà bản thân cô dường như vốn đã có thể chất hấp dẫn những người như vậy, nếu không thì cũng sẽ không mãi không có bạn bè.
Cộng thêm buff mà hệ thống ban cho, thể chất dường như đã tăng gấp bội.
Giống như trước đó ở biệt thự bên kia, những người nói chuyện trong nhóm đều là những người có ác ý với mình.
Nhưng một khi mình rời đi, những người không có ác ý với mình liền ra nói chuyện.
