Chương 11: Chuyên Trị Cứng Đầu
Họ đi chưa được bao lâu, cả trạm xăng đã bị bao vây bởi những dây leo lục tục kéo đến. Các xúc tu chen nhau lao về phía xác chuột biến dị, hút sạch máu me trên mặt đất.
Được máu thịt nuôi dưỡng, dây leo càng thêm tươi tốt xanh rờn, bọc kín toàn bộ trạm xăng.
Ninh Kha là người đầu tiên trong tiểu đội chạy về trại nghỉ.
Thấy lính đến đón, cô thực sự đã kiệt sức. Đặt nhẹ thùng dầu xuống đất, cô ngồi phịch xuống, mắt tối sầm, sao vàng bay múa, hơi thở ngắn và gấp gáp.
Trương Tuấn hạ đồ đạc xuống, thở hổn hển chạy đến kiểm tra cô, lo lắng hỏi:
- Ninh tiểu thư, cô không sao chứ? Thấy chỗ nào khó chịu không?
Để tôi… nghỉ một lát… là ổn thôi. – Ninh Kha nhắm mắt, cố gắng kìm nén cơn buồn nôn đang dâng lên, giọng yếu ớt.
Trương Tuấn thả lỏng thần kinh, gật đầu. Xem ra chỉ là kiệt sức. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của cô, anh gọi hai người đến đỡ cô dậy đi lại kẻo nguy hiểm.
Hai người lính vội đỡ Ninh Kha đang nửa tỉnh nửa mê, di chuyển chậm rãi về phía trại: – Ninh tiểu thư, cố lên, chúng tôi đi dạo một lát.
Lúc này trạng thái của Ninh Kha rất tệ: ù tai, buồn nôn, ngực như muốn nổ tung, mồ hôi lạnh tuôn ra, mắt tối đen.
Cô biết mình đang được đỡ dậy, bèn cố chịu đựng, lê từng bước nặng nhọc.
Những chủ xe hơi trong trại từ xa nhìn sang. Một số thấy ở đây nguy hiểm đã lái xe đi trước.
Những chiếc xe chờ quân đội tiếp tế còn lại không nhiều. Vật tư gần đó được để lại cho họ, cũng cung cấp chút bảo vệ.
Đồ không có chủ đã bị lấy hết. Đinh Ngọc Tú dẫn con gái ra ngoài một vòng, chỉ tìm được mấy gói khăn giấy và vài cái áo phông cũ.
Giờ thấy Tiền Hạo và Ngụy Bân Bân bình an trở về, hai nhà vui mừng chạy ra khỏi trại, hỏi han rối rít, dò xét từ trên xuống dưới, thấy không bị thương mới yên tâm.
- Tú Tú, em đi xem Ninh tiểu thư đi. – Tiền Hạo chỉ vào Ninh Kha đang được dìu di chuyển chậm. Cô gái ấy thật sự là đỉnh, chạy như liều mạng vậy.
Đinh Ngọc Tú để con gái lại, nhanh chân chạy về phía Ninh Kha: – Chào anh, Ninh tiểu thư cần hạ nhiệt và nước muối.
Người lính vội đỡ Ninh Kha vào chỗ mát, một người chạy về trại lấy nước.
Đinh Ngọc Tú đến kéo khóa áo Ninh Kha xuống cho thoáng. Thấy bên trong cô mặc áo ba lỗ thể thao, liền kéo phần trên của bộ liền quần xuống đến thắt lưng.
- Đây, nước và khăn. – Lúc này một bà lão mặt mũi hiền từ đến bên Đinh Ngọc Tú.
- Cảm ơn Quan nãi nãi. – Thấy là hàng xóm dưới nhà, Đinh Ngọc Tú không khách sáo, cảm ơn rồi mở chai nước suối, làm ướt khăn, nhẹ nhàng lau cho Ninh Kha.
Lại đổ chút nước vào miệng cô. Ninh Kha chưa mất ý thức hoàn toàn, kích thích bên ngoài khiến cô dễ chịu hơn nhiều. Cô nuốt nước, cơ thể dần hồi phục cảm giác.
- Không sao rồi, không sao rồi. – Quan nãi nãi thấy mặt Ninh Kha đỡ hơn, lẩm bẩm.
Người lính lại chạy về, tay cầm hai chai nước suối, lắc lắc một chai, miệng hô: nước muối đến rồi.
- Quan nãi nãi, trả bà chai nước này. – Đinh Ngọc Tú cầm một chai nước suối đưa trả bà.
- Không cần không cần, tôi còn chai khác. – Quan nãi nãi vội lắc đầu, quay người bước nhanh.
Uống nước muối xong, Ninh Kha mới tỉnh táo mở mắt, cơ thể vẫn còn nặng nề.
- Chị ơi, cảm ơn chị.
Đinh Ngọc Tú lắc đầu: – Không có gì, em không sao là tốt rồi. Lần sau đừng cố quá nhé.
Ninh Kha gật đầu. Lần này cô hơi tự tin thái quá, không biết lượng sức mình.
Đinh Ngọc Tú đưa khăn và nước suối cho cô, kể lại ai đã đưa.
Ninh Kha nhìn bà lão ngồi xa xa đang nhìn về phía này, cô giơ chai nước lên. Bà lão cười híp cả mắt.
- Ninh tiểu thư, ba lô của cô đã được gửi lại vào xe tải. Bên này cô ổn rồi thì chúng tôi đi đây. – Người lính thấy cô không sao nữa liền cáo từ.
- Vâng, cảm ơn anh.
Hai người lính ngượng ngùng xoa đầu, quay người rời đi.
Ninh Kha đứng dậy khó nhọc, Đinh Ngọc Tú vội đỡ. Hai người vừa trò chuyện nhẹ nhàng vừa đi về phía đoàn xe.
- Bân Bân, cháu làm gì thế? Của cháu đâu? – Một bà lão giọng the thé hét lên.
Ngụy Bân Bân mặc kệ, ngồi chắn ở phía ngoài thùng xe.
- Ê, thằng nhỏ này sao lại thế?…
- Im đi! Đồ mất mặt! Muốn đồ thì tự đi mà kiếm! Cả lũ bắt nạt yếu sợ mạnh! Cút đi!
Một người đàn ông mập cầm gậy gỗ xông tới, vung một đường về phía mấy người đang chỉ trỏ.
- Này, lão Ngụy, sao anh lại hướng ra ngoài? Chúng ta là hàng xóm bao năm rồi mà! Úi giời! Anh đánh thật à?
Một ông già ốm yếu đứng trước nhất gào thét, bị gậy gỗ đánh trúng thật, kêu la thất bại.
Ninh Kha khoanh tay, lạnh lùng nhìn đám ông bà già. Đinh Ngọc Tú thì cảm thấy nóng mặt.
- Ôi! Chê cười rồi. Mấy người này ở khu chúng tôi vốn chẳng phải hạng tốt lành gì. Trước đây tôi chẳng thèm chấp, không ngờ giờ vẫn chẳng thay đổi chút nào. – Đinh Ngọc Tú ánh mắt bất lực. Trên không chính dưới tất nhiên loạn. Mấy đứa con của họ đứng xa xa nhìn chứ không làm gì.
Cậy già, trong khu phố họ chính là hạng mèo ghê chó sợ.
Không hề ngoa: đi qua thấy mèo mèo chó chó cũng đá một cước, vặt một nhúm lông. Ai nói đến liền nằm lăn ra đất. Lâu ngày được tặng biệt danh “quỷ thấy cũng sầu”.
- Hừ! Quen thói rồi.
Ninh Kha nghe xong, bước lên nhận lấy gậy gỗ từ tay người mập, vác lên vai tiến về phía đội xe con không xa.
Mọi người không hiểu cô định làm gì. Chỉ có Ngụy Bân Bân phấn khích nhảy xuống xe chạy theo.
- Mấy ông già bà lão kia là của ai? – Ninh Kha hỏi mấy người đang tụ tập bên xe.
- Sao? Có chỉ giáo gì? – Một người đàn ông điệu cợt bước ra khỏi xe, những người khác vội nhường đường.
Xem ra thủ lĩnh đã đến. Những người khác khiêu khích nhìn người phụ nữ đi một mình.
- Các người đều là? – Ninh Kha hỏi nhỏ.
- Ừ, á!
Chưa dứt lời, cây gậy trên tay Ninh Kha đã bay loạn xạ, đánh mấy người kêu oai oái.
Hành động này khiến mọi người xung quanh ngây người. Ngụy Bân Bân thì cười toe toét, vỗ tay khen hay.
Mấy ông bà già vốn đang xem kịch cuống lên, liền ngồi bệt xuống đất gào lên:
- Cứu với! Giết người rồi! Có ai quản không? Chết người rồi!
Họ càng la, Ninh Kha càng đánh mạnh, đánh mấy thanh niên ngồi ôm đầu co ro rên rỉ.
Mấy ông bà già gào một hồi không thấy ai đến, nhất thời cũng luống cuống.
Mấy người bị đánh còn gì không hiểu? Đá trúng tảng sắt rồi.
Ả điên này họ không dây vào được, nhưng mấy lão già phiền phức phá hoại đồ đạc thì có thể để họ xả giận chứ?
- Câm miệng! Khóc đám ma à? Đồ xúi quẩy! Ngày ngày chỉ gây chuyện! Sao không chết quách đi?
Mấy ông bà già khóc lóc không dám tin nhìn con cái mình.
- Nhìn gì? Còn không mau cút về? Chết già!
Nói xong tự mình bò dậy, chui tọt vào xe, đóng cửa lại, xoa chỗ bầm nhừ rên hừ hừ.
