Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Dẫn Đàn Chiến Sủng Chinh Phục Tận Thế > Chương 18

Chương 18

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 18 có bản audio.

Chương 18: Uy lực của Mưa năng lượng

 

“Ở, ở đó.” Tiêu Linh bị ánh mắt lạnh lùng của Chương Tử An làm cho co rúm lại, giơ tay chỉ về góc không xa.

 

Chương Tử An quay đầu nhìn, Bàng Học Lâm đã tắt thở, miệng phun máu tươi, tứ chi vặn vẹo kỳ dị.

 

“Chú Bàng?”

 

Một lòng muốn ra ngoài tìm vật tư, Bàng Học Lâm đứng ở chỗ gần cửa sổ nhất, nhìn chớp giật sấm vang bên ngoài, đang lo lắng.

 

Ai cũng không ngờ rằng biệt thự nhỏ lại bị sét đánh, và ông ta là người đầu tiên bị hất văng.

 

Chương Tử An nhìn ánh chớp lóe sáng bên ngoài, căn bản không dám đi qua.

 

Anh chỉ có thể trơ mắt nhìn chú Bàng nằm im ở đó, chết không nhắm mắt.

 

Quay đầu nhìn hai người đang ngồi trên cầu thang, đây là những người đã hẹn cùng rời đi từ tối qua, giờ mặt mày cũng đầy sợ hãi nhìn mưa như trút nước bên ngoài cửa.

 

“Anh Chương, làm sao bây giờ?”

 

“Chờ mưa tạnh đi, tôi luôn có linh cảm chuyện chẳng lành, sấm chớt này bất thường quá.” Chương Tử An nhìn ánh chớp xa xa, lẩm bẩm.

 

“Đi, chúng ta thu dọn đồ đạc, khi nào mưa nhỏ lại không còn sấm chớt thì đi.”

 

Chương Tử An quay vào phòng, cầm ba lô lên nhét đầy đồ, cuối cùng thắt rìu cứu hỏa vào thắt lưng.

 

Hai người kia cũng nhanh chóng thu dọn xong, tay cầm gậy sắt mài nhọn.

 

“Anh Chương, thế còn họ?” Một người dùng cằm chỉ xuống tầng dưới.

 

Sắc mặt Chương Tử An cũng rất khó coi, ánh mắt lộ ra sự giằng co.

 

“Anh Chương, anh mang tôi đi với, tôi có thể tự bảo vệ mình, không làm gánh nặng cho mọi người đâu.”

 

Tiêu Linh không biết từ lúc nào đã đi lên, nhìn ba người đầy đủ vũ trang, còn gì không hiểu, liền bước tới, ánh mắt kiên định khẩn cầu.

 

Chương Tử An cực kỳ chán ghét đám đàn bà dưới lầu, kể cả cô ta. Nếu có thể tự bảo vệ mình, sao trước đây khi nhận vật tư lại ăn không?

 

“Không mang, các người tự lo đi.” Chương Tử An lạnh lùng từ chối, vượt qua cô ta đi xuống tầng.

 

Hai người theo sau anh liếc nhìn nhau, vội vàng đuổi theo.

 

Đầu óc họ không thông minh, tốt nhất cứ nghe theo anh Chương thì sẽ không sai.

 

Tiêu Linh không ngờ anh ta từ chối, sững sờ tại chỗ, ánh mắt từ ngỡ ngàng dần trở nên oán độc.

 

Nhìn thấy mưa nhỏ dần, Chương Tử An vừa đến phòng khách, Tiêu Linh trên tầng đã la to: “Mau tới đây, bọn chúng lấy hết vật tư rồi.”

 

Tiếng hét này trúng ngay điểm yếu, những người trốn trong nhà đều chạy ra, nhìn thấy ba lô phình to của ba người, mắt đỏ lên.

 

Chương Tử An nhìn Tiêu Linh, lại nhìn hai anh em phía sau, hừ lạnh: “Thấy chưa? Loại người như thế này có đáng để thương hại không?”

 

Hai anh em phía sau vẻ mặt phẫn nộ nhìn Tiêu Linh trắng trẻo, chó cắn người không sủa, nói chẳng sai tí nào.

 

“Đại Hổ, Nhị Hổ, chúng ta đi.” Nói xong, anh dẫn đầu xông vào mưa, chạy xa.

 

Đại Hổ và Nhị Hổ nhìn nhau, nhổ nước bọt về phía Tiêu Linh, rồi mới chạy theo.

 

Nhìn ba người rời đi, mắt Tiêu Linh ánh lên tia lạnh, vừa định thần lại thì bị ai đó đẩy ngã.

 

“Đồ vô dụng, có người lấy đồ sao giờ mới kêu? Lúc trước làm gì rồi?”

 

“Tôi thấy cô ta muốn đi cùng bọn họ, nhưng người ta không mang, cô nhìn vẻ mặt hằn học của cô ta kìa.”

 

“Đúng, chắc chắn là vậy, cô ta coi chúng ta như cái thớt à? Nói! Có phải cô giấu đồ không? Mau lấy ra.”

 

Một người đàn bà béo xông lên túm tóc Tiêu Linh, cô ta chưa kịp phản ứng đã bị đối phương nắm thóp.

 

Giằng co, da đầu truyền đến cơn đau nhói, khiến cô ta hét lên, không còn giả vờ yếu đuối nữa, bắt đầu điên cuồng phản kích.

 

Mấy người phụ nữ đánh nhau, dù cô ta có giỏi thế nào cũng không đánh lại mấy người phụ nữ kia.

 

Bị đánh đến sưng mặt mày, tóc tai rũ rượi, chưa kể, mặt và người còn bị cào thành máu, quần áo rách nát, gần như không che thân.

 

Mấy người thấy cô ta đã trợn mắt ngất đi, mới chịu thôi, ném mạnh cô ta ra, trước khi đi mỗi người không nguôi giận còn đạp cô ta một cước.

 

Tiêu Linh ngất đi, nghe tiếng mọi người rời xa, từ từ mở mắt, nheo mắt nằm im dưới đất.

 

Nhìn họ đánh nhau trong biệt thự để tranh giành vật tư, đáy mắt cô ta hiện lên màu đen đậm đặc.

 

Ninh Kha hoàn toàn không biết đến vở kịch dưới lầu, sau khi mưa tạnh, cô bắt đầu cảm thấy đói lạ thường.

 

Cầm cơm nắm ăn vẫn không đỡ đói, cô dựng lều gaz nhỏ, đặt chảo rán to lên, lấy từng túi thịt bò thượng hạng, sốt sắng bắt đầu rán với bơ, phải ăn thịt mới được.

 

Nhân lúc rảnh, cô dựng giá đốt củi, lấy nồi áp suất lớn bỏ mấy cái móng giò vào, đổ đầy nồi, nêm gia vị xong, định đổ nước thì do dự, cuối cùng cắn răng quyết định đổi thành nước mưa mới hứng.

 

Đã là mưa năng lượng, vậy uống chắc cũng không sao nhỉ?

 

Thịt bò nhanh chóng ra lò, Ninh Kha vừa ăn vừa rán, cái đói trong bụng được lấp đầy, cảm thấy dễ chịu hơn.

 

Cô lấy ra một chậu nhỏ nước mưa, sau một chút do dự vẫn uống vài ngụm, chuyện lạ xảy ra.

 

Nước mưa vào bụng, cảm giác đói cồn cào trong dạ dày lập tức biến mất.

 

Điều này khiến Ninh Kha rất vui, ăn no uống đủ, cô tắt bếp, nồi áp suất vẫn phát ra tiếng xì xì.

 

Cô cảm thấy toàn thân uể oải, lấy ghế dài ra nằm lên, mơ màng không biết bao lâu.

 

“A~~~ cứu mạng!”

 

Một tiếng thét thảm thiết vang lên, Ninh Kha giật mình ngồi bật dậy.

 

Đến phòng bên cạnh, nhìn qua cửa sổ xuống dưới.

 

Khoảnh khắc này, Ninh Kha rung động, cô nhanh chóng thò đầu ra nhìn thân tòa nhà mình đang ở, phóng tầm mắt ra xa, bốn bề toàn màu xanh.

 

Xanh nhạt, xanh vàng, xanh đậm... cuối cùng cũng đến rồi.

 

Ninh Kha nhảy dựng lên về phòng thu dọn đồ đạc, chỉ đeo một ba lô nhỏ sau lưng rồi bắt đầu chạy xuống tầng.

 

“Meo... meo...” Một tiếng mèo kêu thảm thiết vang lên, Ninh Kha lập tức dừng bước, thả nhẹ nhịp thở, áp sát vào tường, hai tay siết chặt dao xương thú dị biến.

 

Đây là loại dao hai tay sắc hơn cả Đường đao, được rèn từ xương thú dị biến, tốn không ít đồ tốt mới đổi được.

 

Cô có thể nghe ra, con mèo biến dị đang cảnh cáo thứ gì đó, xem ra ‘bảo bối’ thực sự đã hình thành.

 

Dị chủng sẽ chỉ ngày càng nhiều, cô không biết Tiêu Linh đã có được nó bằng cách nào, nhưng nhất định không để cô ta đắc ý.

 

Nghĩ đến Tiêu Linh, Ninh Kha quyết định trước khi tìm bảo bối, sẽ giải quyết cô ta trước rồi mới tranh đoạt.

 

Cô thận trọng lẻn ra khỏi tòa nhà cao tầng, bắt đầu đi về phía biệt thự của Tiêu Linh. Mưa năng lượng tưới xuống đã khiến cây cối hai bên đường mọc lên như điên.

 

Chỉ vài tiếng đồng hồ, cỏ dại cao ngang đầu gối ven đường giờ đã cao tới đầu người.

 

Nhẹ nhàng vung dao xương trong tay, cỏ dại đứt phăng, độ sắc bén có thể thấy là phi phàm.

 

Vòng xa hướng phát ra tiếng mèo kêu, Ninh Kha cầm dao thận trọng quan sát.

 

“Ục...” Một tiếng kêu trầm vang lên, làm Ninh Kha giật mình.

 

Nhanh chóng ngước nhìn lên, chỉ thấy trên cây cách đó không xa, một con gà biến dị mập mạp đậu trên đó.

 

Nó đang chăm chú nhìn cô đang di chuyển dưới gốc cây, trong mắt đầy chiến ý.

 

Mắt Ninh Kha sáng lên, đồ tốt, thịt thú biến dị khó ăn ngon, lượng lại lớn, con gà mái già nuôi trong nhà giờ đã to bằng gà tây khổng lồ.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn