Chương 10: Vương Hương Vân
Vả lại còn khiến nam chính ghét cô ta. Vốn dĩ hai nhà cũng có qua lại ít nhiều, nhưng từ sau vụ hạ thuốc, nguyên chủ không bao giờ gặp lại nam chính nữa.
Sau này, có lần tình cờ nguyên chủ phát hiện ra cha và anh trai mình đang tính kế hại nam chính, còn khiến nam chính bị thương. Cô ta lo lắng, bèn chạy ra ngoài tìm nam chính, ai ngờ vừa ra khỏi nhà không bao lâu thì tận thế ập đến. Cuối cùng, cô ta còn chưa kịp gặp nam chính thì đã bị zombie xử đẹp!
Vương Hương Vân nhớ lại từ ký ức, nguyên chủ này quả thực đã làm những chuyện đó. Nam chính đúng là lớn lên yêu nghiệt thật, vừa soái vừa có khí chất, đúng kiểu soái ca băng sơn yêu nghiệt mà cô thích. Đến bây giờ nghĩ lại mà cô còn thấy động lòng.
Bất quá bây giờ cô đã xuyên đến đây, còn ba tháng nữa tận thế mới đến. Đã xuyên đến đây thì chứng tỏ cô mới là nữ chính. Cô phải nghịch tập, giúp nguyên chủ thực hiện nguyện vọng, có được nam chính! Nghĩ đến người đàn ông yêu nghiệt như trong ký ức, cô quyết tâm không chỉ chiếm được thân thể anh ta, mà còn phải chiếm được trái tim anh ta nữa!
Chỉ có điều rắc rối là vì thuốc mà nguyên chủ hạ, Thi Lôi Lôi và nam chính đã phát sinh quan hệ, còn khiến Thi Lôi Lôi sinh con, lại khiến nam chính ghét mình. Trong tiểu thuyết, Vương Hương Vân đến chết cũng không biết hành động của mình lại tạo điều kiện cho Thi Lôi Lôi!
May là bây giờ cô xuyên đến cũng chưa muộn. Tôi sẽ giành lại tất cả! Bao gồm cả khối ngọc bội trữ vật của nữ chính. Có khối ngọc bội đó, cộng với khả năng biết trước tương lai, tôi không tin là không đấu lại Thi Lôi Lôi. Không có ngọc bội, Thi Lôi Lôi chẳng là gì cả. Hừ, Vương Hương Vân khẽ hừ một tiếng trong lòng nghĩ.
Đây cũng là lý do vì sao khi vừa xuyên đến, biết mình đang ở trong một cuốn tiểu thuyết, cô đã lợi dụng người nhà để tra thông tin về Thi Lôi Lôi. Vừa rồi từ tài liệu, cô biết Thi Lôi Lôi còn chưa đi du lịch, bây giờ vẫn đang bệnh. Đợi khi Thi Lôi Lôi khỏi bệnh rồi mới đến công ty xin nghỉ, rồi mới đến tòa cổ thành kia, đó là chuyện của mấy ngày sau.
Bây giờ cô đã biết trước tương lai, cô cũng không vội đi tìm khối ngọc bội trữ vật. Ngày mai đến thành phố của Thi Lôi Lôi trước, làm cho Thi Chính Thiên ghét Thi Lôi Lôi đã. Cô biết vì chuyện hạ thuốc, bây giờ muốn tiếp cận nam chính để lấy thiện cảm có hơi khó, nên chỉ có thể tiếp cận Thi Chính Thiên trước. Đến lúc đó lợi dụng Thi Chính Thiên để tiếp cận nam chính chắc sẽ dễ hơn! Lên kế hoạch xong xuôi, Vương Hương Vân nhanh chóng đặt vé máy bay đến thành phố S rồi lại nằm xuống giường!
Vương Hương Vân nằm trên giường nhìn căn phòng được bày trí tinh xảo xa hoa này, nghĩ về những gì đã trải qua trong ngày, đến bây giờ vẫn cảm thấy không thể tin nổi.
Một gia đình giàu có, có quyền thế như vậy, kiếp trước cô nghĩ cũng không dám nghĩ. Hồi tưởng lại kiếp trước, cô chỉ là một cô gái quê, người nhà cực kỳ trọng nam khinh nữ, đặc biệt là ông bà. Còn bố thì lại là một kẻ nghiện cờ bạc lười biếng, mỗi lần gặp cô đều chửi mắng đồ bỏ đi.
Mẹ cô cũng là người thực dụng, nhỏ nhen, việc gì cũng bắt cô làm. Chỉ cần cô tỏ ra một chút không tình nguyện là bị đánh chửi. Dù là vậy, nhưng trước năm mười tuổi, khi trong nhà chỉ có mình cô là con một, cuộc sống cũng coi như tạm ổn.
Chỉ là sau khi em trai ra đời, người nhà càng thiên vị hơn. Ông bố nghiện cờ bạc kia đối xử với cô càng tệ hơn, còn bà mẹ thực dụng thì chỉ cần thấy cô không trông em cẩn thận là đánh cho một trận. Từ nhỏ cô đã biết, trong nhà này không ai coi cô ra gì.
Đến khi học xong cấp hai, người nhà nói không có tiền cho cô học tiếp, cô cũng không học nữa. Cô chỉ mong nhanh chóng rời khỏi cái nhà đó, nên cầm hai trăm tệ lên thành phố làm thuê. Không có học vấn cao, cô làm đủ mọi việc: rửa bát, quét nhà, tạp vụ, chỉ cần kiếm được tiền là cô đều chịu khổ làm.
Từ khi ra ngoài xã hội, Vương Hương Vân biết rằng không có học vấn thì không thể tìm được việc tốt. Vì vậy cô cố gắng tiết kiệm tiền, đủ tiền học bổ túc ban đêm thì vừa học vừa làm. Lúc đó cô rất chăm chỉ, chỉ là xã hội đủ loại người, đủ loại cám dỗ.
Nhìn thấy có bạn học làm tiểu tam cho người khác, nhẹ nhàng kiếm được số tiền mà cô làm cả năm cũng không kiếm nổi. Có người còn mặc quần áo mà cô làm cả tháng cũng không mua nổi, thỉnh thoảng còn khoe khoang trước mặt cô. Lúc đó cô rất khinh thường những bạn học đó.
Chỉ là sau khi học xong lớp bổ túc ban đêm, đi tìm việc mới phát hiện tìm được việc tốt rất khó. Cuối cùng chỉ có thể làm một chân văn thư trong một công ty ngoại thương. Ban đầu cô nghĩ chỉ cần làm việc có thành tích thì sẽ được người khác trọng dụng.
Nhưng sau khi làm việc được hai năm, cô phát hiện những người được thăng chức đều có quan hệ mờ ám với sếp. Cô bất đắc dĩ đành nghỉ việc ở công ty đó, chuyển sang một công ty khác. Có hai năm kinh nghiệm làm việc, cô cũng nhanh chóng tìm được một công việc khác. Đáng tiếc là cô phát hiện tình hình ở công ty mới cũng tương tự như công ty cũ, muốn thăng chức thì tốt nhất là nên có quan hệ mờ ám với sếp hoặc giám đốc, hoặc là lên giường luôn.
Và ngay khi mới vào công ty mới, sếp cũng đã để mắt đến cô. Lúc đó cô cũng biết, muốn thăng chức thì không thể giữ nguyên hiện trạng. Hơn nữa, sếp của công ty mới cũng rất trẻ, cô cũng có hảo cảm với sếp, nên cô cũng có chút quan hệ mờ ám với sếp. Cô biết những thứ dễ dàng có được thì người ta sẽ không trân trọng.
Vì vậy, cô làm việc ở công ty cả năm trời mà không lên giường với sếp. Lúc đó cô đã từ một nhân viên bình thường thăng lên làm trưởng phòng. Cho đến khi công ty có một vị trí quản lý bị khuyết, cô muốn giành lấy vị trí đó nên mới lên giường với sếp.
Vốn dĩ nếu sếp không có vợ thì cô có thể làm bạn gái sếp. Đáng tiếc là sếp đã có vợ. Bất quá sau khi lên giường, cô cũng nghĩ thông suốt, đã làm tiểu tam thì cũng có cơ hội làm chính thất. Có suy nghĩ này, cô dùng đủ mọi thủ đoạn để giữ chân sếp, còn ép chính thất phải rời đi. Không lâu sau khi sếp ly hôn với vợ, cô cũng từ tiểu tam biến thành chính thất.
Từ một nhân viên quèn đến cuối cùng trở thành bà chủ, có thể thấy cô đã dùng bao nhiêu tâm cơ và thủ đoạn. Sau khi trở thành bà chủ, cuộc sống của cô khá ổn định, tự sắp xếp thời gian đi làm, rảnh rỗi thì đọc tiểu thuyết, đánh mạt chược, đi dạo phố.
Chỉ là cuộc sống như vậy chưa được mấy năm, cô vô tình phát hiện chồng mình nuôi tiểu tam bên ngoài, còn mua xe và nhà cho người ta. Biết được chuyện này, cô tức giận lập tức tìm đến tận nơi. Không ngờ ở trước cửa nhà tiểu tam, người mở cửa lại là chồng mình, điều này càng khiến cô thêm sôi máu.
Vào trong nhà thấy người phụ nữ kia, cô không nhịn được bèn túm tóc cô ta đánh. Nhưng cô không ngờ chồng mình không những không giúp cô, còn đẩy cô ngã, đầu đập vào bàn trà bằng kính, mất đi ý thức. Khi tỉnh lại thì phát hiện mình đã đến đây!
Đến đây không chỉ nhận được thân thể trẻ trung xinh đẹp này, mà còn có một gia thế tốt như vậy. Nhà họ Vương ở Tung Của là một gia tộc lớn đứng đầu, cha và anh trai lại cưng chiều cô. Chẳng bao lâu nữa còn có được một bảo bối không gian trữ vật, sau này còn có một người chồng nam chính vừa soái vừa có khí chất. Sao có thể không khiến cô vui mừng được chứ.
PS: Cầu click, cầu đề cử......
Mỗi ngày nhìn thấy click tăng lên, nhưng lại không biết mình viết thế nào. Mong các bạn đọc thương tình cho chút bình luận.
