Chương 37: Giá trị lợi dụng
Vương Thành Tân nghe tiếng chuông điện thoại cắt ngang lời cha, anh hơi cau mày. Anh nhìn điện thoại, thấy là Vương Nhất – ám vệ số một của Vương gia gọi đến, liền nhìn cha một cái rồi bắt máy. Từ ống nghe vang lên giọng nói quen thuộc: “Đại thiếu gia, nhiệm vụ ngài giao hôm qua đã thất bại.”
Vương Thành Tân cau mày hỏi: “Chuyện gì thế?” Anh nghĩ rằng muốn khiến hai mẹ con đó biến mất khỏi thế giới này là chuyện dễ dàng, không ngờ lại thất bại.
Vương Nhất lúc đó nghe thuộc hạ báo cáo cũng có chút bất ngờ, nên bây giờ anh ta kể hết chuyện bày ra tai nạn và việc hai mẹ con đó thân thủ không tồi, thoát nạn một cách may mắn.
Vương Thành Tân nghe xong chỉ nghĩ đó là do hai mẹ con họ gặp may, không suy nghĩ nhiều, chỉ dặn Vương Nhất chuẩn bị ám sát.
Vương Nhất nhận lệnh, đang định đáp “Vâng”, nhưng lại nghĩ đến hai ám vệ mà Vương Hương Vân phái đi hôm nay, bèn nói: “À, đại tiểu thư hôm nay cũng phái hai ám vệ đi, một trong số đó là để giám sát hai mẹ con đó 24/24. Tôi có cần báo cho đại tiểu thư không?”
“Ồ, Vân Nhi muốn giám sát hai mẹ con đó 24/24 sao.” Vương Thành Tân nghe vậy, lẩm bẩm nhắc lại. Anh suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy hủy bỏ ám sát, bảo ám vệ giám sát hai mẹ con đó nếu phát hiện có động tĩnh gì thì báo cho ta, nhưng không cần nói cho Vân Nhi biết.”
Vương Nhất đáp một tiếng “Vâng”, Vương Thành Tân liền cúp máy. Anh đổi ý vì có lẽ hai mẹ con đó có giá trị lợi dụng. Tôn Duy Quân chẳng phải có thù với nhà họ Mục sao? Nếu để hắn biết nhà họ Mục có một đứa con rơi ở bên ngoài mà nhà họ Mục không hề hay biết, không biết hắn sẽ làm gì. Đem tin này nói cho hắn, đó chính là một ân tình lớn, như vậy không cần Vương gia ra tay cũng có thể trừ khử đứa con hoang đó.
“Chuyện gì thế?” Vương Chí Hùng chỉ nghe thấy hai chữ ám sát, nhưng không biết rõ đầu đuôi. Việc gia tộc phần lớn đã giao cho con trai xử lý, nên ông tò mò hỏi một câu.
“À, con quên chưa nói với cha. Để con đưa cha xem một tài liệu.” Nói rồi Vương Thành Tân đến ngăn kéo bàn làm việc lấy ra một tập tài liệu, đưa cho Vương Chí Hùng xem.
Một lúc sau, khi Vương Chí Hùng nhìn thấy bức ảnh cậu bé trong tài liệu, Vương Thành Tân mới lên tiếng: “Cha, cha thấy cậu bé này có quen không?”
“Cũng hơi quen.” Vương Chí Hùng nghe con trai nói, lại nhìn kỹ bức ảnh, rồi ngạc nhiên hỏi: “Đây chẳng phải ảnh hồi nhỏ của thằng nhóc nhà họ Mục sao?”
“Cha, đây không phải ảnh của nó. Tài liệu này là do Vân Nhi nhờ con tra. Lúc đầu con chỉ tò mò muốn xem Vân Nhi điều tra ai, không ngờ xem xong lại phát hiện cậu bé này trông rất giống thằng nhóc nhà họ Mục hồi nhỏ. Xem kỹ tài liệu, con phân tích ra cậu bé này có chín mươi phần trăm là con của hắn, có khi hắn còn chưa biết đâu.” Vương Thành Tân nói với vẻ khó đoán.
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Vương Chí Hùng, Vương Thành Tân tiếp tục: “Hôm qua con đã định cho người khiến hai mẹ con đó biến mất khỏi thế giới này. Vừa rồi cuộc gọi là Vương Nhất báo cáo, nói hôm nay họ bày ra một vụ tai nạn, không ngờ hai mẹ con đó may mắn thoát nạn. Vương Nhất cũng báo rằng Vân Nhi đã cho ám vệ giám sát hai mẹ con đó 24/24. Trước đó con định cho họ biến mất, nhưng suy đi tính lại, thấy hai mẹ con này có giá trị lợi dụng nên đã hủy bỏ ám sát.”
Vương Chí Hùng nghe vậy, cười nói: “Hai mẹ con đó đúng là có giá trị lợi dụng. Còn làm thế nào thì con tự sắp xếp.”
Chuyện hai người bàn bạc, Vương Hương Vân không thể ngờ được. Cô vốn nhấn mạnh nam chính rất mạnh là muốn cho Vương gia kết giao với nhà nam chính, không ngờ Vương Thành Tân và Vương Chí Hùng nghe xong lại càng muốn trừ khử nam chính.
*****
Cảng Thành, một đô thị quốc tế, về đêm càng rực rỡ sắc màu. Thi Lôi Lôi không có tâm trạng ngắm những tòa nhà cao tầng và ánh đèn chói lọi. Vừa xuống máy bay, cô tạm biệt Diệp Hằng rồi bắt taxi đến khách sạn riêng của Disneyland. Cô mệt như chó, làm gì còn tâm trạng ngắm cảnh đêm Cảng Thành. Cả ngày ngồi xe rồi ngồi máy bay, không mệt sao được?
Thi Chính Thiên vừa vào phòng khách sạn Disneyland đã thấy một cửa sổ kính lớn, bên ngoài là cảnh biển vô cùng đẹp, nhưng ban đêm chỉ thấy ánh đèn rực rỡ bên ngoài, không thấy biển: “Mẹ, phòng khách sạn này đẹp thật!” Nói rồi cậu bỏ hành lý xuống, chạy đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Phòng hạng sang thì đẹp là phải rồi, phòng này đắt lắm đấy. Bây giờ mình coi như là nhà giàu mới nổi, có tiền thì hưởng thụ, chờ đến ngày tận thế thì chẳng còn cơ hội nào nữa. Thi Lôi Lôi nghĩ thầm nhưng không nói ra, chỉ bảo Thi Chính Thiên: “Thiên Thiên chỉ cần thích là được. Mẹ bây giờ giàu lắm, sau này con muốn mua gì thì cứ mua, không cần lo chuyện tiền bạc.”
Thi Chính Thiên cười nói: “Vâng, con biết rồi.” Nói rồi cậu ngồi xuống trước cửa sổ bắt đầu ngồi thiền.
Thi Lôi Lôi thấy Thi Chính Thiên có vẻ muốn luyện nội công tâm pháp, vội nói: “Thiên Thiên, ăn cơm xong rồi hẵng luyện công nhé.”
Hôm qua ở thành phố Y, Thi Lôi Lôi biết cách điều khiển hai con rối, liền nghĩ đến việc để một con bảo vệ Thi Chính Thiên. Nhưng cô không biết giải thích thế nào với Thi Chính Thiên về lai lịch của con rối. Suy nghĩ một lát, cô quyết định chờ đến ngày tận thế rồi mới lấy ra cho Thi Chính Thiên nhận chủ. Đến lúc đó thứ gì kỳ lạ cũng có, khỏi cần tốn công nghĩ cách giải thích.
Vốn dĩ chiều hôm qua định ra khỏi không gian rồi thu thập ít vật tư ở thành phố Y, ai ngờ vừa ra khỏi không gian đã thấy Thi Chính Thiên đang ngồi thiền luyện nội công tâm pháp. Cô lo Thi Chính Thiên lần đầu luyện công sẽ tẩu hỏa nhập ma, nên không yên tâm để cậu một mình trong khách sạn. Thêm vào vụ tai nạn sáng hôm qua, cô đành ở trong phòng khách sạn canh chừng Thi Chính Thiên đến tối, khi cậu tỉnh dậy sau khi ngồi thiền. Mà Thi Chính Thiên chỉ mới ngồi thiền một buổi chiều đã cảm nhận được khí cảm, điều này khiến Thi Lôi Lôi khá ngạc nhiên. Sau đó nghĩ lại, có lẽ là do công hiệu của linh tuyền, nên cô cũng không còn ngạc nhiên nữa.
Thi Chính Thiên sững người một lát rồi cười nói: “Vâng, vậy chúng ta đi ăn nhanh đi, con muốn nhanh chóng luyện công.” Từ khi hôm qua cảm nhận được khí cảm, cậu rất mê cảm giác luyện nội công, nên hễ có thời gian là muốn luyện ngay.
Bữa tối, Thi Lôi Lôi dẫn Thi Chính Thiên ăn buffet tại nhà hàng trong Disneyland. Cảng Thành quả là thiên đường ẩm thực, đủ loại hải sản, hai mẹ con ăn rất thỏa mãn.
Về đến khách sạn, Thi Chính Thiên tắm rửa xong liền bắt đầu luyện công, đến tận đêm khuya khi cậu ngủ, Thi Lôi Lôi mới vào không gian luyện tập.
Sáng hôm sau, nắng đẹp, không khí ở Cảng Thành hơi ẩm, nhưng Cảng Thành nằm ở phương Nam, dù là mùa đông cũng không lạnh lắm. Thi Lôi Lôi dẫn Thi Chính Thiên đi xe buýt đưa đón từ khách sạn đến cổng Disneyland.
