Chương 3: Đứa con trai
Thi Lôi lựa chọn hồi tưởng lại ký ức của nguyên chủ, nguyên chủ này đúng là vừa bi thảm lại vừa đầy kịch tính.
Thi Lôi là một đứa trẻ mồ côi, tính cách cũng coi như lạc quan, chuyện xuyên không cô cũng có thể chấp nhận được, hơn nữa nguyên chủ này còn trẻ hơn cô, tính ra tuổi của nguyên chủ cũng chỉ khoảng hai mươi ba, bốn tuổi, tính như vậy thì cô còn được lời.
Đã đến thì an tâm, điều này cô cũng biết, nhưng tại sao lại xuyên đến thế giới trong tiểu thuyết này chứ, Thi Lôi thật sự muốn giơ ngón giữa với ông trời, rõ ràng khi đọc tiểu thuyết cô chỉ âm thầm than thở trong lòng thôi mà, có để lại lời nào đâu, sao lại đắc tội với vị đại thần vô danh nào đó chứ?
Cô cảm thấy mình còn bi thảm hơn cả nguyên chủ, cái tên "Thi Lôi Lôi" này chẳng phải là nữ chính gốc trong cuốn tiểu thuyết lở dở 《Nữ phụ phản công trong ngày tận thế》 mà cô đọc trước khi xuyên không sao? Đây là một nữ chính bị phản công, mà còn là trong ngày tận thế, phải biết rằng ngày tận thế, đó là một thế giới đáng sợ, nơi nào cũng có xác sống, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, còn có sự suy đồi đạo đức của con người, ngày tận thế không chỉ có xác sống đáng sợ, con người còn đáng sợ hơn!
Ôi! Nghĩ đến đây Thi Lôi nhắm mắt lại mặc niệm trong lòng một lúc, muốn quay về e là không thể nào rồi.
Trong lúc mặc niệm, Thi Lôi nhớ lại giọng nói trẻ con dễ thương mà cô mơ hồ nghe được lúc trước, chắc là con trai của nguyên chủ, theo ký ức thì con trai của nguyên chủ là một đứa bé ngoan ngoãn, hiểu chuyện và thông minh, là một cậu bé đáng yêu năm tuổi, sắp sáu tuổi.
Trong tiểu thuyết, chính đứa bé này bị người ta hành hạ, còn nguyên chủ thì bị Vương Hương Vân giết chết một cách sạch sẽ, nghĩ đến đây Thi Lôi căng cứng người, một nỗi hoảng sợ ập đến trong lòng, bây giờ cô đã là Thi Lôi Lôi rồi, vậy thì lúc đó người bị giết chẳng phải là cô sao?
Khi đọc tiểu thuyết, lúc đầu Thi Lôi đọc rất đã, nhưng bây giờ người Vương Hương Vân muốn giết lại là mình, Thi Lôi cũng không thể ngồi yên được, cũng không biết bây giờ là thời điểm nào, ngày tận thế đã đến chưa, cô đột nhiên ngồi bật dậy khỏi giường, luống cuống tìm trong ngăn kéo theo trí nhớ chiếc điện thoại, mở ra xem ngày tháng và thời gian, may mà bây giờ vẫn chưa đến ngày tận thế, còn khoảng ba tháng nữa mới đến.
Ngày tận thế trong tiểu thuyết là ngày 20 tháng 2 năm 2020. Bây giờ là giữa tháng 11 năm 2019, may quá, vẫn còn thời gian để chuẩn bị và thay đổi! Thi Lôi thở phào nhẹ nhõm, cơ thể cũng thả lỏng theo, vừa thả lỏng mới cảm thấy người mềm nhũn, đầu hơi đau, bụng cũng đói đến khó chịu.
Khó khăn lắm mới đứng dậy, vào phòng tắm rửa mặt đơn giản, nhìn người con gái xa lạ mà xinh đẹp trong gương, Thi Lôi không khỏi cảm thán, đúng là một đóa hoa trắng nhỏ, thân hình mảnh mai nhưng không kém phần cong cong, trông có vẻ yếu ớt, khiến người ta không nhịn được mà muốn yêu thương, mái tóc đen dài đến thắt lưng, vì vừa rửa mặt xong nên tóc còn vương vài giọt nước, trông càng bay bổng hơn, làn da trắng nõn mịn màng, khuôn mặt trái xoan hoàn hảo, kết hợp với đôi mày thanh tú và đôi mắt hạnh linh động, chiếc mũi thẳng thanh tú, mặc dù đôi môi quyến rũ không có chút máu nào, nhưng cả người trông thanh lệ thoát tục, đúng là khiến người ta nhìn một lần là không thể quên.
Dáng vẻ này khó trách sẽ khiến người ta ghen ghét, khó trách người khác đố kỵ, hâm mộ, hận, thêm vào cái tính cách nhu nhược sợ việc này, sao có thể không bị người ta bắt nạt được, nghĩ vậy Thi Lôi bước ra khỏi phòng tắm tìm kéo, phải thay đổi hình tượng của mình một chút, khuôn mặt xinh đẹp này không phải cô không thích, nhưng trong ngày tận thế thì nó nguy hiểm lắm.
Đến phòng khách, quan sát căn nhà mà cha mẹ của nguyên chủ để lại, ba phòng ngủ hai phòng khách, phòng khách được bài trí ấm cúng, ghế sofa và rèm cửa màu ấm, ký ức nhớ lại cảnh nguyên chủ ngồi trên sofa làm nũng với cha mẹ, đứa con trai ngoan ngoãn ngồi trên đó gọi mẹ, cô không hiểu sao lại cảm thấy buồn! Thi Lôi lắc đầu, gạt bỏ những cảm xúc tiêu cực này sang một bên, vào phòng chứa đồ tìm một cái kéo.
Trong phòng tắm, Thi Lôi soi gương, cắt mái tóc trước trán thành một mái dày che đi đôi mắt, rồi tìm một cặp kính gọng đen đeo lên, chắc sẽ không bắt mắt nữa, sau khi ổn định thì phải tập luyện thân thể thật tốt, tốt nhất là tập cho cơ thể khỏe mạnh hơn, như vậy chắc sẽ không còn trông như một đóa hoa trắng nhỏ yếu ớt nữa nhỉ?
Cắt tóc xong, bụng cô đã đói đến mức không chịu nổi, vào bếp nấu vội một ít mì, ăn xong, tìm một ít thuốc hạ sốt uống, ngồi nghỉ trên sofa một lúc, cảm thấy cơ thể đỡ khó chịu hơn, cô mới nghĩ đến kế hoạch tiếp theo, Vương Hương Vân muốn giết hai mẹ con cô, còn ngày tận thế thì làm sao cô có thể sống sót trong ngày tận thế đây?
Trong tiểu thuyết, Thi Lôi biết được rằng, ba ngày trước khi ngày tận thế đến, có rất nhiều người sẽ ngất xỉu không rõ lý do, những người ngất xỉu này được đưa đến bệnh viện, bác sĩ và các nhà khoa học đều không tìm ra nguyên nhân, còn có người phát hiện ra thú cưng hoặc gia súc gia cầm trong nhà mình đột nhiên biến mất không ít.
Mãi đến rạng sáng ngày thứ ba, toàn cầu xảy ra một trận mưa sao băng lớn, tất cả mọi người trên thế giới cũng lần lượt ngất xỉu trong một đêm, khi mọi người tỉnh dậy, họ phát hiện cả thế giới đã thay đổi, trong số những người tỉnh dậy, có một bộ phận phát hiện ra mình đã thức tỉnh dị năng.
Còn những người không thức tỉnh dị năng khi tỉnh dậy cũng phát hiện cơ thể mình khỏe mạnh hơn trước rất nhiều, những người không tỉnh dậy thì tất cả đều trở thành xác sống, Tung Của cũng từ một đất nước hơn một tỷ dân trở thành một nước chưa đến hai trăm triệu dân, trong hai trăm triệu dân đó còn có không ít người tỉnh dậy để làm mồi cho xác sống.
Những dị năng giả thức tỉnh đủ loại dị năng, ngoài các dị năng nguyên tố như kim, mộc, hỏa, thủy, thổ, còn có những dị năng hiếm gặp hơn do ngũ hành biến dị, như băng, phong, lôi, quang, ám, tinh thần, không gian, v.v., loại dị năng nguyên tố này được gọi là người thức tỉnh.
Còn có một loại người được gọi là người biến dị, những người biến dị này giống như loại sức mạnh có sức mạnh rất lớn, loại tốc độ chạy nhanh và động tác nhanh nhẹn, loại thị lực có thể nhìn xuyên qua vật cản, loại thính giác có đôi tai thính nhạy, v.v., kể từ khi ngày tận thế đến, dù là thực vật hay động vật, thế giới này đã trở thành một thế giới mới "kẻ mạnh sống sót", càng là một thế giới mới tôn thờ kẻ mạnh.
Còn bây giờ cô lại đang ở trong thế giới tàn khốc này, nơi mà không lâu nữa sẽ là ngày tận thế, tôn thờ kẻ mạnh, Thi Lôi cũng biết trong tiểu thuyết, Thi Lôi Lôi không có bất kỳ dị năng nào, chỉ có một không gian lưu trữ, mà còn là không gian lưu trữ thời gian đứng yên, không giới hạn dung lượng, đây chính là một kim chỉ nam mạnh mẽ.
Trong tiểu thuyết, kim chỉ nam này là do sau khi Thi Lôi Lôi khỏi bệnh, không muốn đối mặt với những người trong công ty nên xin nghỉ phép, đưa con trai đi du lịch, trong một ngôi chùa cổ ở phía sau núi của một thành cổ nhặt được, chỉ tiếc là, cuốn tiểu thuyết này là một cuốn tiểu thuyết nữ phụ phản công, không gian lưu trữ đó là để dành cho Vương Hương Vân xuyên không đến, kim chỉ nam mạnh mẽ này đã bị Vương Hương Vân có kiến thức trước cướp mất!
Nếu không thì trong tiểu thuyết, Thi Lôi Lôi cũng sẽ không bị Vương Hương Vân giết chết dễ dàng và sạch sẽ như vậy, phải biết rằng trong ngày tận thế của tiểu thuyết, dị năng giả vẫn có chút thân phận, các căn cứ lớn nhỏ đều tranh nhau chiêu mộ dị năng giả, huống chi là có không gian lưu trữ này, có thể coi như là dị năng giả không gian hiếm có.
