Chương 27: Trăm người vây công
Biệt thự nhà họ Hứa.
Hứa Duệ và Hứa Vân Phi ngồi hai bên ghế sofa, mỗi người đều hút xì gà.
“Duệ nhi, con với thằng Lăng Phong đó kết thù thế nào?” Hứa Vân Phi ngả lưng trên sofa, rít một hơi xì gà.
“Lăng Phong?” Hứa Duệ xoay chiếc nhẫn trên tay, mặt mày âm trầm: “Con để mắt tới đàn bà của hắn, hắn không cho thì con cướp!”
Hứa Vân Phi khựng lại động tác, mặt lộ vẻ tán thưởng: “Không hổ là con trai tao, hạnh phúc của mình thì phải tự giành lấy, tao với mẹ mày năm đó cũng quen nhau thế đấy.”
Hứa Duệ: “….”
“Tiếc là thằng Lăng Phong võ công quá mạnh, người tao phái đi đều thất bại hết.” Hứa Duệ thở dài.
“Tao nghi thằng Lăng Phong chính là kẻ trộm trăm tỷ vật tư nhà mình.” Hứa Vân Phi nắm chặt tay, mặt đầy sát khí.
“Lăng Phong trộm vật tư nhà mình? Có bằng chứng không?” Hứa Duệ ngạc nhiên nhìn ông.
“Không, nhưng nó rất khả nghi!” Hứa Vân Phi móc điện thoại mở một đoạn video, đưa cho Hứa Duệ: “Con xem cái này.”
Hứa Duệ nhận điện thoại xem video.
Video chiếu cảnh Lăng Phong và Từ Tiểu Đao giết đám thuộc hạ của Lượng Khôn ở nhà máy thép phế liệu.
Đặc biệt cảnh hai người mặc áo giáp, chịu đạn thẳng mặt làm Hứa Duệ tê hết cả người.
Đ mẹ, đây còn là người sao?
“Á thế… chắc chắn không phải hiệu ứng đặc biệt chứ?” Hứa Duệ hít một hơi lạnh: “Sao có thể thế được, họ làm thế nào vậy?”
“Video này Long Chiến Thiên gửi cho tao, hắn không lừa tao đâu.” Hứa Vân Phi nhìn video, ánh mắt sâu thẳm: “Sức mạnh của bộ áo giáp trên người nó đã vượt quá lẽ thường.”
“Hơn nữa, vụ trộm kho của chúng ta cũng đầy nghi vấn. Lấy được nhiều vật tư như vậy trong vài tiếng đồng hồ là nhiệm vụ bất khả thi, nhưng nếu mặc bộ áo giáp này thì khó nói.”
Hứa Vân Phi uống một ngụm nước, lại nói tiếp: “Thằng Lăng Phong gần đây liên tục xây dựng hầm trú ẩn, lại còn tích trữ vật tư quy mô lớn, nó cũng có động cơ gây án.”
“Chỉ cần có một chút khả năng, chúng ta không thể tha cho nó. Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, huống chi áo giáp trong tay nó đáng để chúng ta ra tay.”
Hứa Duệ ngồi trên ghế sofa trầm tư, nói: “Con cũng muốn bắt nó, nhưng thực lực nó quá mạnh. Vũ khí nhiệt thông thường chẳng làm gì được nó.”
“Đúng thế!” Hứa Vân Phi gật đầu, nhưng sắc mặt lập tức lạnh xuống, hung ác nói: “Vậy thì chỉ còn cách dùng thứ đó thôi!”
Hứa Duệ nheo mắt: “Thứ đó……”
……
Trên con đường vắng vẻ.
Theo hướng Lượng Khôn chỉ, Lăng Phong lái xe lao thẳng.
Đi càng xa, đường càng hẻo lánh, cuối cùng suýt ra khỏi Bành Thị thì xe mới đến đích.
Đích là một chân núi vắng người, xung quanh không có dấu vết cư trú.
“Khôn Khôn, thằng chó mày không lừa bọn tao chứ!” Từ Tiểu Đao xách cổ Lượng Khôn, mắt đầy sát khí.
“Không, đúng là ở đây.” Lượng Khôn mặt trắng bệch, chỉ vào một con đường nhỏ phía trước run run nói: “Cuối đường rẽ phải là đại bản doanh của bọn tao, xăng dầu ở đó phải đến mấy vạn mét khối.”
“Dẫn đường!” Lăng Phong đi sau Lượng Khôn.
Để cẩn thận, cả hai luôn mặc áo giáp suốt đường, phòng bị bắn lén.
Tuy thể chất họ kinh người, nhưng một khẩu súng bắn tỉa hạng nặng cũng có thể lấy mạng họ.
Ba người đi đến cuối đường nhỏ, rẽ trái, quả nhiên thấy một khu nhà xưởng rộng lớn.
Nhà xưởng cũ kỹ trông bình thường, nhưng vừa thấy nó, Lăng Phong đã cười ngay.
Trước cổng nhà xưởng, cả trăm người đã dàn trận chờ sẵn. Trong số đó, hơn một nửa mang súng lục, còn lại là dao chém và gậy dài.
“Ồn ào ghê.” Từ Tiểu Đao vẫy tay chào họ, hứng khởi nói: “Mấy người đến đón bọn tao à?”
“Mẹ nó?” Bên phía Thanh Long Hội, một thằng đeo kính râm lập tức bước ra hét to với Từ Tiểu Đao: “Đến thu mạng chúng mày đây!”
Từ Tiểu Đao không giận, vỗ vỗ vai Lượng Khôn cười hề hề: “Khôn Khôn à, nhiệm vụ của mày xong rồi, mày có thể đi rồi!”
“Hả, thật à?” Lượng Khôn mừng rỡ, hạnh phúc đến quá đột ngột, bên kia chịu thả người rồi.
“Đương nhiên.” Từ Tiểu Đao gật đầu: “Qua đi!”
“Tốt, cảm ơn Đao Ca!” Lượng Khôn vội vàng cúi chào Từ Tiểu Đao và Lăng Phong, sau đó bước nhanh về phía người của Thanh Long Hội.
Sắp chạy tới bên mình, hắn vừa chạy vừa hét: “Anh em, tao về rồi, mau bắn chết hai thằng chó này!!!”
“Đoàng!”
Vừa dứt lời, một tiếng súng vang lên.
Lượng Khôn chậm bước, cúi nhìn ngực mình, mặt đầy không thể tin nổi.
Bị bắn lại là mình, nơi tim giờ đây đang không ngừng phun máu.
Hắn từ từ quay đầu lại.
Từ Tiểu Đạo thổi hơi nóng trên nòng súng, cười với hắn: “Xin lỗi nhé, tao không muốn giết mày đâu, nhưng Phong Ca nói giết mày cho tao một gói Hoa Tử. Mày biết đấy, không ai có thể nói không với Hoa Tử đâu ~!”
“Mày, mẹ...” Lượng Khôn muốn chửi, nhưng tầm nhìn mờ dần, hơi thở càng lúc càng gấp khiến hắn không nói nổi.
“Phịch!”
Lượng Khôn ngã thẳng xuống đất, bất động.
“Mẹ nó!”
Thấy đồng bọn bị giết, thằng đeo kính râm bỏ kính xuống ném xuống đất.
Đang định xông lên, một người đàn ông mặc áo gió bên cạnh cản hắn lại.
Người mặc áo gió bước ra khỏi đám đông, nhìn về phía Lăng Phong đối diện, lớn tiếng nói: “Người anh em bên kia, ta là phó bang chủ Thanh Long Hội, muốn nói chuyện làm ăn với các người.”
“Làm ăn?” Lăng Phong ngạc nhiên nhìn người mặc áo gió: “Nói nghe xem.”
Người áo gió cười nhạt: “Bọn ta muốn mua hai bộ áo giáp trên người các người, giá bao nhiêu tùy các người hét.”
“Mơ đẹp đấy.” Lăng Phong bật cười.
“Mẹ nó!” Thằng đeo kính râm lại ném cái kính vừa nhặt lên xuống đất, vung nắm đấm.
Nhưng nhanh chóng bị hai người bên cạnh kéo lại.
Với lời của Lăng Phong, người áo gió không nổi nóng mà kiên nhẫn nói tiếp: “Ta biết áo giáp trên người các người rất quý, nên bọn ta sẵn lòng bỏ tiền lớn để mua, một tỷ thế nào?”
“Không bán! Rẻ hay đắt cũng không bán! Bao nhiêu tiền cũng không bán!” Lăng Phong không hề động lòng.
Đừng nói một tỷ, trăm tỷ cũng không mua nổi áo giáp của hắn.
Chỉ mình hắn biết giá trị của áo giáp, căn bản không phải thứ tiền có thể mua được.
Hơn nữa, cách làm của đám người này, hắn đã lĩnh giáo qua tay Lượng Khôn rồi: tổ chức ba không – không có ranh giới, không đạo đức, không nhân tính.
Bệnh mới tin lời ma quỷ của chúng.
“Thật sự không cân nhắc à?” Người áo gió vẫn chưa chết tâm.
“Bao giờ đội tuyển Tung Của vào được World Cup, tụi tao sẽ đồng ý.” Từ Tiểu Đao châm chọc.
“Mẹ nó!” Thằng đeo kính râm lại ném kính lần thứ ba, định động thủ.
Nhưng lần này không ai kéo hắn, thấy không ai ngăn, hắn đứng đực ra.
Thấy đối phương không mắc câu, người áo gió tắt nụ cười: “Nếu các người không hợp tác, vậy ta đành phải nói lời xin lỗi rồi.”
……
