Thịnh Đình thấy người bên cạnh có vẻ yên lặng quá, liền quay sang nhìn, thì ra cô đang chăm chú nhìn chiếc nhẫn, vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì.
“Muốn ăn gì không?”
Sơ Sương ngẩng lên: “Được ạ.”
Xe dừng trước một quán cà phê được trang trí đẹp mắt. Thịnh Đình gọi cho Sơ Sương vài món tráng miệng, còn trước mặt anh chỉ có một ly nước ấm.
Bánh pudding việt quất thơm ngọt mềm mịn, Sơ Sương múc một thìa bỏ vào miệng, hỏi anh: “Anh không ăn sao?”
“Anh không thích đồ ngọt.”
Thế là Sơ Sương một mình thưởng thức món tráng miệng, còn Thịnh Đình lặng lẽ ngồi bên cạnh chờ cô.
Rõ ràng chỉ là một buổi chiều bình thường đến mức chẳng có gì đáng nhớ, quán cà phê mở nhạc nhẹ, chuông gió bên cửa thỉnh thoảng khẽ reo, nắng ấm áp, hai người không nói với nhau câu nào.
Vậy mà rất nhiều năm về sau, Sơ Sương vẫn thường nhớ đến ngày hôm ấy.
Lúc đó cô chỉ thấy bánh pudding thật ngọt, còn Thịnh Đình đang nghĩ gì thì cô không biết.
Chương 8: Gọi theo ai mà gọi là chú?
Ngày thứ hai sau khi đăng ký kết hôn, nhà họ Thịnh tổ chức hôn lễ cho hai người, đặt tiệc tại tổ trạch nhà họ Thịnh để khoản đãi họ hàng bạn bè, không thuê công ty tổ chức hôn lễ, cũng không có lễ nghi rườm rà.
Chỉ có bạn bè thân thiết, rượu ngon hoa tươi, giản dị nhưng trang trọng.
Khi Sơ Sương khoác tay Thịnh Đình đi mời rượu, cô nhận được rất nhiều lời khen và chúc phúc chân thành.
Cuối buổi tiệc, khách khứa lần lượt ra về, Thịnh Đình đưa cô lên xe đến nhà mới của hai người. Đó là căn nhà cưới do ông cụ Thịnh đích thân chọn, một biệt thự nằm ở ngoại ô thành phố, nơi có núi nước hữu tình.
Đêm ấy trời bỗng lất phất mưa. Khi đến nơi, tài xế mở cửa xe đồng thời đưa ô. Thịnh Đình cúi xuống nhìn cô: “Lạnh không?”
Sơ Sương lắc đầu, cùng anh bước vào nhà.
Căn phòng được trang trí đơn giản nhưng ấm cúng, giường lớn trong phòng ngủ chính, trên tủ đầu giường có một bình hoa loa kèn đang nở rất đẹp.
Mệt mỏi cả ngày, Sơ Sương rất muốn nằm xuống ngủ ngay, nhưng nghĩ đến đêm nay là đêm tân hôn, lòng cô lại thấp thỏm.
Người đàn ông cởi áo vest ngoài, nhìn về phía cô: “Em đi tắm trước đi.”
“Vâng.”
Cầm đồ ngủ bước vào phòng tắm, Sơ Sương không dám chần chừ quá lâu, nhanh chóng tắm xong rồi ra ngoài.
Vừa lau mái tóc còn ướt, cô vừa nói với người đàn ông đang ngồi trên sofa: “Em tắm xong rồi, anh vào đi.”
Thịnh Đình liếc qua chiếc cổ thon dài của cô: “Ừ.”
Sấy khô tóc, thoa kem dưỡng da xong, Sơ Sương tắt chiếc đèn lớn sáng nhất rồi leo lên giường.
Sau khi tắm rửa, thân thể và tinh thần đều được thư giãn, cơn buồn ngủ ập đến dữ dội. Người đàn ông còn chưa ra, cô đã vô tư ngủ thiếp đi.
Thịnh Đình nhìn người con gái đang thở đều đặn, trong mắt không có mấy vẻ bất ngờ. Anh kéo chăn lên giường, tắt nốt mấy ngọn đèn mờ, phòng ngủ chìm vào bóng tối yên tĩnh.
Hôm sau, khi Sơ Sương thức dậy, bên cạnh đã không còn ai. Cô ngồi trên giường ngẩn người một lúc, rồi dần nhớ ra tối qua mình đã ngủ như thế nào.
Đêm tân hôn bình lặng đến mức ngoài dự đoán, trước đây cô đúng là lo lắng quá nhiều.
Vệ sinh cá nhân xong xuống lầu, cô giúp việc đang bày bữa sáng, nhưng Thịnh Đình không có ở phòng khách. Như thể biết cô đang nghĩ gì, cô giúp việc cười nhẹ: “Tiên sinh đang ở ngoài vườn.”
Sơ Sương gật đầu: “Vâng.”
Cô tự ngồi xuống bắt đầu rót sữa đậu uống. Cô giúp việc thấy vậy, trong lòng hơi khó hiểu, đôi vợ chồng mới cưới này ngày đầu tiên kết hôn cũng quá bình tĩnh rồi.
Nhưng cả hai đều là người trầm ổn, buổi sáng như thế này cứ như thể đã trải qua vô số lần, khiến người ta có cảm giác họ đã kết hôn mười năm.
Bác Viên khẽ ho một tiếng: “Phu nhân đi gọi tiên sinh vào ăn sáng đi.”
“Hả?” Sơ Sương ngẩng lên khỏi chiếc bánh bao hình thỏ đáng yêu, mím môi: “Vâng.”
Cô đứng dậy đi ra vườn. Trong ánh nắng ban mai, người đàn ông đứng thẳng tắp, đôi tay trắng trẻo đẹp đẽ cầm bình tưới đang chăm hoa.
“Chú, ăn sáng rồi.”
Vừa buột miệng gọi xong, Sơ Sương chưa kịp nhận ra sai ở đâu thì Thịnh Đình đã quay sang nhìn, trong đôi mắt sâu thẳm là vẻ mặt khó đoán.
Trong tầm mắt anh, Sơ Sương đứng bên giàn hoa lan hồ điệp, mặc chiếc váy dài màu xanh nhạt thắt eo, mảnh mai cao ráo, ánh mắt nhìn anh trong trẻo, còn mang theo một sự kính trọng khó hiểu.
Kết hợp với cách gọi kia, hóa ra cô vẫn còn coi anh là bậc trưởng bối.
Thịnh Đình vẻ mặt nhàn nhạt, đặt bình tưới xuống rồi bước tới: “Gọi theo ai mà gọi là chú?”
Người đàn ông đứng trước mặt cao lớn rõ rệt, Sơ Sương mím môi không nói, ý thức được cách gọi không thích hợp của mình.
“Sau này sửa lại đi.”
Thịnh Đình không định làm khó cô, bước chân rời đi.
Ăn sáng xong, hai người đến tổ trạch nhà họ Thịnh. Thịnh Đình và Thịnh tiên sinh ngồi uống trà trò chuyện trong phòng trà, còn Sơ Sương và Thẩm Dao cùng Thịnh phu nhân phơi nắng trong sân. Chú chó vàng nhỏ vẫy đuôi, cứ muốn nhảy lên người Sơ Sương.
“Hôm qua bận quá nên quên mất, hôm nay phải đưa nó qua đó, để nó ở đây làm phiền mọi người quá.”
Thẩm Dao chống cằm: “Tổ trạch lớn như vậy, cậu và chú có thể ở đây mà, mọi người ở cùng nhau náo nhiệt biết bao, chú cứ nhất định phải đưa cậu đi.”
Thịnh phu nhân dạy bảo: “Cái gì mà cậu với chả cậu, không lớn không nhỏ, gọi là thím.”
Thẩm Dao: “Thím.”
Đừng nói Thẩm Dao, ngay cả Sơ Sương cũng vậy. Trước đây cô đều gọi Thịnh phu nhân là bác, giờ phải đổi cách gọi thành chị dâu, cô nhất thời cũng thấy ngượng ngùng.
Thịnh phu nhân nói: “Từ từ sẽ quen thôi, lễ nghĩa không thể loạn.”
“Đúng rồi, A Sương thích hoa không?”
“Dạ thích.”
“Đi, bác dẫn cháu đi ngắm hoa.”
Khi mấy người đi ngang qua phòng trà, Thịnh tiên sinh hỏi một câu, Thịnh phu nhân đáp: “Dẫn Sơ Sương đến nhà kính ngắm hoa.”
Thẩm Dao khoác tay Sơ Sương, nói với Thịnh Đình: “Chú, cháu mượn thím một lát.”
Thịnh Đình nhìn người con gái bên cạnh Thẩm Dao, dưới ánh nắng trắng đến phát sáng, khẽ nói: “Thích hoa gì thì chọn mang về một ít.”
Sơ Sương: “Vâng.”
Nhà kính hoa của tổ trạch rất bề thế, nhờ hệ thống
và ánh sáng đầy đủ, hàng trăm loài hoa đua nhau khoe sắc, đẹp đến động lòng.
Thẩm Dao đưa cho Sơ Sương một chiếc kéo, cô thích bông nào thì cắt một cành, cuối cùng trong lòng ôm đầy đủ loại hoa tươi.
Buổi tối, hai người được giữ lại tổ trạch qua đêm. Thẩm Dao nhận lời Sơ Sương, gọi cô ấy ngủ cùng phòng với mình.
Ban đầu Thẩm Dao đùn đẩy hết lần này đến lần khác, nhất quyết không chịu, cô ấy rất sợ chú, nào dám giành người từ chỗ chú. Nhưng sau đó thật sự không chống lại được giọng nói dịu dàng cùng lời khẩn cầu tha thiết của Sơ Sương, cô đành liều mình thử một phen. Không ngờ quá trình lại khá thuận lợi, chú không có ý kiến gì đã đồng ý.
