Gần rồi, bước chân người đàn ông dừng lại cách gốc cây vài mét.
Sơ Sương nín thở, vẫn còn hy vọng anh chỉ tình cờ dừng lại.
Nhưng cô quên mất giỏ trái cây và chú chó vàng nhỏ dưới gốc cây.
Chú chó vàng vẫy đuôi, nhảy nhót chạy tới bên chân Thịnh Đình. Anh cúi mắt nhìn nó một cái.
Tim Sơ Sương khẽ giật, giây sau bỗng nhiên bốn mắt chạm nhau với người đàn ông vừa ngước lên.
Thịnh Đình không chút gợn sóng, nhìn bóng dáng mảnh khảnh giữa những cành cây, chân chỉ đi tất, tóc dài buộc hờ, lại vì hoạt động trên cây mà có chút rối, vài sợi tóc vụn theo gió nhẹ bay lơ lửng, trong ánh hoàng hôn càng thêm phần mềm mại, phóng khoáng và tùy ý.
Sơ Sương lại nở nụ cười sở trường, đuôi mắt hơi cong: “Anh tan làm rồi à?”
“Ừ, tới gọi em ăn cơm tối.”
Thì ra anh vì cô mà tới, vậy mà vừa nãy cô còn định giả làm không khí.
“Được, em hái mấy quả hồng, anh giúp em đưa cái giỏ lên được không?”
Thịnh Đình nhìn chiếc giỏ dưới gốc cây, đưa lên, môi mỏng khẽ mở: “Cần anh giúp không?”
“Không cần, em hái xong nhanh thôi.”
Hái được nửa giỏ, Thịnh Đình đỡ lấy giỏ, lại đưa tay đỡ cô, bị Sơ Sương khéo léo từ chối: “Không sao, em xuống được.”
Chỉ thấy cô ôm thân cây to, động tác nhanh nhẹn, không tốn chút sức đã trượt xuống.
Đi giày vào, Sơ Sương đứng dậy: “Đi thôi.”
Liếc qua đôi mắt trong trẻo của cô, Thịnh Đình xách giỏ đi trước.
Sơ Sương theo sau thầm thở dài, cô cẩn thận giữ hình tượng bao lâu, vậy mà lại để anh bắt gặp cảnh cô ăn mặc xuề xòa trèo cây.
Khu vườn sau um tùm hoa cỏ, hai người một trước một sau bước đi, chú chó vàng nhỏ chạy bên cạnh. Sơ Sương nhìn bóng hai người bị ánh chiều kéo dài trên mặt đất, trong lòng bỗng thấy khung cảnh này thật ấm áp.
“Hái nhiều hồng vậy ăn hết không?” Người đàn ông giọng trầm hỏi.
Sơ Sương bước lên vài bước, đi song song với anh: “Em hái để làm hồng khô.”
“Em biết làm à?”
“Ừ, ở nhà năm nào cũng làm. Em không ăn được hồng tươi, nhưng phơi thành hồng khô thì rất thích.” Sơ Sương ngẩng đầu, nhìn thấy đường viền cằm hoàn hảo của anh: “Anh từng ăn hồng khô chưa?”
Thịnh Đình nghiêng mắt: “Đương nhiên ăn rồi.”
Sơ Sương mím môi, cũng nhận ra mình vừa hỏi một câu ngốc, hồng khô có phải sơn hào hải vị gì hiếm lạ đâu, ai mà chưa từng ăn.
Yên lặng đi vài bước, người đàn ông bên cạnh thong thả nói: “Nhưng cũng nhiều năm rồi chưa được ăn hồng khô.”
Nghe vậy, Sơ Sương khẽ khựng lại: “Vậy năm nay em làm nhiều một chút, chúng ta cùng ăn.”
“Ừ.”
Đi qua một khoảng đất trống nhỏ, Sơ Sương chợt nhớ ra, hỏi Thịnh Đình sau này những mảnh đất đó có định trồng gì khác không.
“Không trồng, đó đều là cỏ.”
“Cho em được không? Em muốn trồng ít đồ.” Sơ Sương nói nhỏ: “Em không cần nhiều đâu.”
Thịnh Đình liếc cô: “Anh tìm người xới đất cho em.”
“Cảm ơn anh!”
Chú chó vàng nhỏ chạy phía trước, Sơ Sương hơi tăng tốc, chơi đùa cùng nó. Thịnh Đình nhìn đường nét gương mặt mềm mại nghiêng nghiêng của cô, khóe môi rất khẽ cong lên một chút, trông tâm trạng có vẻ không tệ.
Chú chó vàng hai tháng tuổi tròn vo, tính tình ngoan ngoãn lại hiếu động. Sơ Sương nghĩ mãi không ra tên hay, cuối cùng một hôm cho nó ăn xương nhỏ thì bỗng có ý tưởng.
Chó có mũi tròn mắt tròn, lúc ăn trông y như một chú chuột hamster, thế là Sơ Sương lấy đó đặt tên cho nó.
Sau đó có một hôm bị Thịnh Đình nghe thấy, anh không hiểu lắm: “Nó tên là Chuột Hamster?”
“Ừ, em đặt hôm kia, có dễ thương không?”
Người đàn ông nhìn chú chó vàng đang nằm bò trong phòng khách gặm xương nhỏ, bộ dạng ngốc nghếch.
“Sao lại đặt tên một con chó là Chuột Hamster?”
“Em thấy hình tượng rất khớp,” Sơ Sương hỏi: “Không hay à?”
Người đàn ông im lặng một lát.
“Hay.”
Cuối tuần vốn dĩ Lê Băng Băng hẹn Sơ Sương cùng đi Disneyland chơi, nhưng phòng ban của Sơ Sương đột xuất có hoạt động team building, đành phải cho cô ấy leo cây.
Điều này khiến đại tiểu thư Lê tức điên, nhắn tin tố cáo cô: 【Cậu là một tiểu thư danh môn, từ nhỏ được giáo dục về chữ tín còn ít sao? Ông Thẩm có biết cậu là người không giữ lời như vậy không? Vì team building công ty tạm thời mà bỏ rơi bạn thân bao năm, Sơ Sương Sương, cậu quá làm tớ đau lòng rồi! Lần sau đừng rủ tớ đi chơi nữa.】
【Tớ còn trang điểm từ sớm để đợi cậu. Mỹ phẩm: biết thế đã nằm trong nhà máy cho rồi.】
Lúc đó Sơ Sương đã trên đường đi team building, nhìn thấy mấy tin nhắn này, cười không ngừng.
Sơ Sương: 【Băng Băng đáng yêu quá.】
Lê Băng Băng: 【Đừng lại gần lão tử.jpg】
Đi qua một khu phố thương mại, từ xa thấy trước một quán trà sữa có mấy người mặc bộ đồ linh vật đang hoạt động. Sơ Sương suy nghĩ ba giây, bảo tài xế quay đầu đổi điểm đến, đồng thời gửi đơn xin nghỉ bệnh cho tổng biên tập.
Khi Lê Băng Băng nhận được điện thoại của Sơ Sương, cô ấy để chuông reo rất lâu, đến gần lúc ngắt mới bắt máy.
“Có chuyện gì?”
“Băng Băng, ra ngoài chơi đi.”
Lê Băng Băng khẽ hừ: “Cậu chơi với người phòng cậu đi, tớ không đi đâu.”
“Chỉ hai chúng ta thôi, tớ giả bệnh từ chối team building rồi, cùng đi Disneyland nhé.”
“Nếu trong mười phút cậu tới được chỗ tớ thì tớ miễn cưỡng đồng ý.”
Tám phút sau Sơ Sương gọi cô ấy dưới lầu. Lê Băng Băng mở cửa sổ nhìn xuống, ai đó mặc áo len dài màu nhạt, nụ cười nhẹ nhàng.
Lê Băng Băng tựa cửa sổ khoanh tay: “Tới nhanh đấy.”
Sơ Sương vẫy tay: “Băng Băng, đi học rồi.”
Lê Băng Băng chậm rãi cong môi, người này thật là, hiểu cách dỗ người ta đến vậy.
Ký ức hai người nắm tay nhau đi học về thuở nhỏ hiện lên rõ mồn một. Từ nhỏ Sơ Sương đã siêng năng hơn cô ấy, mỗi sáng đều gọi cô ấy dậy dưới lầu.
Có rất nhiều buổi sớm, Lê Băng Băng vừa mở cửa sổ đã thấy người dưới lầu cong mắt cười nhẹ. Sơ Sương đứng bên hoa tường vi, ánh bình minh trải trên mặt, việc đi học mà bọn trẻ ghét đối với cô dường như là chuyện vô cùng thú vị.
Đó là ký ức đặc biệt nhất thời thơ ấu của Lê Băng Băng.
Tình cảm dành cho Sơ Sương là thói quen được nuôi dưỡng từ nhỏ. Cô ấy nhớ nhất lúc dính lấy Sơ Sương, mẹ từng nói nếu A Sương là con trai, cô ấy nhất định sẽ yêu sớm, bản thân cô ấy cũng thấy vậy.
