“Vịt quay nhé?”
Thịnh Đình hạ giọng hỏi.
“Một chút đi.”
Sơ Sương ngại xoay bàn, món nào cô nhìn thêm hai lần là Thịnh Đình liền gắp bỏ vào bát cô.
Sự chu đáo và tinh tế ấy chưa bao giờ lỗi thời.
Lâu dần, dùng bữa cùng anh cũng thành thói quen an nhiên thoải mái.
Những cuộc trò chuyện của đàn ông trên bàn tiệc, Sơ Sương thỉnh thoảng mới để tâm nghe một chút, phần lớn thời gian là chuyên tâm ăn cơm, hoặc trò chuyện đôi câu với Thẩm Dao.
Cái lợi khi ăn cùng người cùng tuổi là không phải tốn tâm sức ứng phó các đề tài trên bàn ăn. Dù sao luôn có người tiếp lời, nói ít cũng không đến mức ngượng ngùng hay thất lễ.
Sơ Sương không thích nói chuyện khi dùng bữa, thuộc kiểu quen lắng nghe.
Ăn cơm là quan trọng nhất, vừa ăn vừa nghe họ kể chuyện thú vị, nhẹ nhàng tự tại.
Cô rất thích cảm giác này.
Bên cạnh, Thịnh Đình thong thả nói chuyện, tay thì không ngừng, đang dùng đũa gỡ từng chiếc xương nhỏ ra khỏi miếng thịt cá.
Anh làm việc gì cũng đâu ra đó, chỉ nhìn động tác gỡ xương cá của anh thôi Sơ Sương cũng có thể ngắm cả buổi.
Cuối cùng gỡ sạch, anh đẩy chiếc đĩa nhỏ qua, hạ giọng nói với cô: “Hết xương rồi.”
Thì ra là gỡ cho cô.
“Anh tự ăn đi.”
Khó khăn lắm mới gỡ được mà.
Thẩm Dao cắn đũa, cười hì hì nhìn.
Thịnh Đình dùng giọng chỉ hai người nghe thấy: “Ăn mau, em ăn cơm chậm quá.”
“Xì.”
Đối diện, Ngụy Diệc thấy Thịnh Đình như vậy thì chấn động không nhỏ.
“Không sống lâu chút sao thấy được cảnh này.”
“Cậu chu đáo thế này, tôi cũng muốn gả cho cậu rồi.”
Lời anh vừa dứt, mọi người đều bật cười nhẹ.
Chính Trạch: “Thế nên người ta mới có vợ.”
Thẩm Dao và Sơ Sương ăn xong trước, ra vườn sau tản bộ, đi một vòng quay lại thì từ xa thấy bóng lưng Chính Nguyên, Thẩm Dao động lòng, nảy ra ý xấu.
Lén bốc một nắm tuyết trong bồn hoa, vo thành cục rồi ném về phía anh.
Chính Nguyên quay đầu, thấy kẻ làm chuyện xấu, lấy gậy ông đập lưng ông, hai người cứ thế đùa nghịch trong tuyết.
Sơ Sương cười nhìn một lát, rồi tiếp tục đi về phía trước.
Vượt qua cổng vòm trong vườn, bóng dáng người đàn ông cao gầy đứng dưới gốc tùng xanh hiện vào tầm mắt.
Chất giọng anh trong trẻo mà lộ vẻ quý phái, chậm rãi nói chuyện với người ở đầu dây bên kia, vẫn luôn nghiêm túc như vậy.
Dừng bước lặng lẽ nhìn anh một lát, Sơ Sương khẽ mím môi, trong khu vườn yên tĩnh này, lòng cô lại không hề bình lặng.
Đầu ngón tay khẽ vuốt ve để lộ sự bất an.
Tay nhanh hơn não, cô bốc một nắm tuyết trên cây nhỏ bên cạnh, cảm giác lạnh buốt, lòng bàn tay khẽ khum lại, ngưng tụ thành một cục tuyết nhỏ.
Ánh mắt hướng về bóng lưng người đàn ông, tim bỗng đập nhanh hơn.
Tay từ từ nâng lên, cổ họng khẽ căng, ngay khoảnh khắc sắp ném ra, một cục tuyết đã đập chính xác vào lưng anh.
Bị va chạm, cục tuyết vỡ vụn rồi trượt xuống theo chiếc áo vest chất liệu cực tốt của anh.
Bị tấn công bất ngờ, Thịnh Đình quay người, đôi mắt đen sâu thẳm, ánh nhìn dừng lại trên bàn tay còn khẽ nâng của Sơ Sương đang cầm cục tuyết.
Bốn mắt nhìn nhau, cái nhìn ngượng ngùng đến cực điểm.
Anh nói gì đó với đầu dây bên kia rồi cúp máy, cất điện thoại, mắt khẽ nheo lại, đôi môi mỏng thốt ra mấy chữ: “Sao lại đánh anh?”
Khí thế đột nhiên thay đổi trên người anh khiến người ta kinh hãi, thấy anh bước tới, Sơ Sương sợ đến mất hồn, quay người bỏ chạy.
“Không phải em, thật sự không phải em!”
Bên kia, Thẩm Dao gây họa thành công đã sớm tìm chỗ trốn để xem náo nhiệt.
Chương 36: Hôn em còn phải tìm cớ sao
Sơ Sương cúi đầu chạy trốn, chạy vào khu vườn khác hẻo lánh và sâu hơn.
Người đàn ông phía sau thong thả bước theo, nhìn dáng vẻ hoảng hốt chạy trốn của cô, trong mắt đong đầy ý cười nhạt.
Bên này là góc chết, chỉ cần vào là không còn chỗ trốn.
Thấy cô vô ích lùi về phía góc tường, Thịnh Đình chậm rãi mở lời: “Lại đây.”
Anh thật sự đuổi theo, Sơ Sương giải thích: “Thật sự không phải em ném, anh tin em đi, anh xem, cục tuyết vẫn còn trong tay em này.”
Người đàn ông liếc nhẹ một cái, “Chỗ đó không có người thứ ba, ai ném anh?”
“Em nói không ném, vậy em cầm cục tuyết trong tay làm gì?”
Cái này…
Như bị nói trúng tim đen, Sơ Sương biện bạch yếu ớt, “Nhưng thật sự không phải em ném.”
Thấy anh càng lúc càng gần, cô nuốt nước bọt, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo, không còn đường lui.
Thịnh Đình đã đến trước mặt, một tay chống lên tường, từ trên cao nhìn xuống cô.
Giọng anh pha lẫn từ tính và trầm thấp, “Em thật sự không có gan, Sơ Sương.”
Sơ Sương giữ vẻ bình tĩnh trên mặt, “Cho anh này, anh đánh em một cái là chúng ta hòa nhau.”
Đưa cục tuyết lạnh buốt qua, cô nhắm mắt nghiêng đầu, chờ đợi hình phạt giáng xuống, hàng mi run rẩy.
Thịnh Đình nhìn chiếc cổ trắng ngần thon thả của cô, ánh mắt lại rơi xuống đôi môi mỏng xinh đẹp, “Mở mắt.”
Sơ Sương cảm thấy cằm bị nâng lên, vừa mở mắt, hơi thở nóng bỏng đã rơi xuống môi, tim bỗng chốc run lên.
Gương mặt tuấn tú phóng đại trước mắt với đường nét rõ ràng cứng cáp, sống mũi cao áp sát cô, mùi tuyết tùng bá đạo mạnh mẽ tràn vào mũi.
Lần đầu tiên nhìn anh ở khoảng cách này, trái tim đập mạnh quá tải, hơi nóng từ đỉnh đầu lan khắp toàn thân.
Bức tường lạnh lẽo phía sau và hơi nóng phía trước tạo thành sự tương phản rõ rệt, không biết từ khi nào một bàn tay lớn đã giữ lấy eo cô, ôm cô áp sát vào hông anh.
Sự thân mật mạnh mẽ không thể từ chối, không một khe hở.
Thịnh Đình, anh rất giỏi hôn.
Cả về thể xác lẫn tinh thần đều bị chấn động dữ dội, cô nào phải đối thủ của anh, chẳng bao lâu đã mềm nhũn người, đầu óc như hồ nhão nóng bừng.
Khi được buông ra, cả người cô vẫn còn dựa vào anh, không giống như hơi thở rối loạn của cô, người đàn ông phong thái thanh tao, không hề có chút mất bình tĩnh.
Sơ Sương thật sự bị sự bá đạo hôm nay của anh làm cho kinh ngạc.
“Anh…”
“Hửm?”
Một tiếng khàn nhẹ từ lồng ngực mới pha chút quyến luyến.
