Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Hóa Ra Người Có Hôn Ước Với Em Chính Là Anh > Chương 56

Chương 56

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 56 có bản audio.

Đêm đó Thời Việt ở bên cạnh hết lời khuyên nhủ, dịu dàng an ủi, còn cùng anh ta uống không ít.

 

Hàn Chấn Hạo ngủ một mạch đến tận chiều, lúc tỉnh dậy đầu đau như búa bổ, phải tựa vào giường hồi lâu mới bớt khó chịu.

 

Nghĩ đến những chuyện tối qua, anh ta nhíu mày thở ra một hơi, đưa tay xoa xoa huyệt thái dương.

 

Với tay lấy điện thoại xem giờ, vừa mở màn hình đã thấy tin nhắn mới từ Sơ Sương trên WeChat.

 

Anh ta lập tức ngồi thẳng dậy, mở vào xem.

 

Sơ Sương: 【Bản thảo thứ hai xong rồi, anh xem thử có chỗ nào cần sửa không.】

 

Nhìn bức ảnh cô gửi tới, Hàn Chấn Hạo ngắm rất lâu.

 

Người ngồi trong xe đua phóng khoáng tự do, ngông cuồng tùy ý – đó là hình ảnh anh ta trong mắt cô.

 

Hàn Chấn Hạo: 【Vẽ rất đẹp, không có gì cần sửa cả.】

 

【Vất vả cho em rồi.】

 

Một lúc sau Sơ Sương mới trả lời: 【Không vất vả, nên mà.】

 

Tối qua sau khi về, Sơ Sương có chụp mấy viên đá khắc triện mua được ở buổi đấu giá gửi cho Thịnh Đình xem, lúc anh trả lời thì đã là rạng sáng, khi đó cô đã ngủ mất rồi.

 

Bộ cờ vây cô mua được định để dành làm bất ngờ, không nói cho anh biết.

 

Sơ Sương: 【Bao giờ anh về?】

 

Sinh nhật anh chỉ còn vài ngày nữa, cô phải tính xem anh có kịp về đón sinh nhật không.

 

Lúc này ở Anh là bảy giờ sáng, anh có thể vẫn chưa dậy, cũng không để ý tin nhắn. Sơ Sương đứng dậy đi pha một ly cà phê.

 

Mấy đồng nghiệp đang bàn tán chuyện cuối tuần đi team building, Sơ Sương thắc mắc: "Cuối tuần có team building à?"

 

Chị Từ: "Tổng biên tập của chúng ta sắp đi rồi, cuối tuần phòng tổ chức tiệc chia tay."

 

"Sao đột ngột vậy?"

 

"Bọn chị cũng hôm nay mới biết, hình như tổng biên tập về quê sinh em bé, chiều họp sẽ nói."

 

Chị tổng biên tập là người tốt, hồi Sơ Sương mới vào còn được chị chiếu cố nhiều, công việc cũng chưa từng làm khó, nghe chị ấy sắp đi, Sơ Sương thấy hơi tiếc.

 

"Sinh em bé thì xin nghỉ phép được mà, sao phải từ chức?"

 

"Người ta đến một độ tuổi nhất định đều muốn quay về với gia đình. Tổng biên tập nhà mình làm nữ cường nhân lâu như vậy, có lẽ cũng thấy mệt rồi. Nghe nói chồng chị ấy đối xử với chị rất tốt, lại còn giàu có, lần này từ chức về sinh, hai người hình như định sang New Zealand sống."

 

Nữ đồng nghiệp ghen tị: "Thích thật, đây đúng là lấy được tình yêu. Kết hôn bao nhiêu năm chồng vẫn một lòng ủng hộ sự nghiệp của chị, không ép chị sinh con, giờ chị muốn dồn tâm sức cho gia đình thì chồng cũng lo được đời sống vật chất đầy đủ. Tình yêu sự nghiệp đều viên mãn, phụ nữ sống đến mức này thật khiến người ta ngưỡng mộ."

 

Tán gẫu với họ một lúc rồi về chỗ ngồi, Sơ Sương thấy tin nhắn Thịnh Đình trả lời.

 

【Ba ngày nữa anh về được.】

 

Vậy là nhanh rồi, có thể cùng anh đón sinh nhật.

 

Tan làm, Sơ Sương muốn ăn vịt quay giòn ở cạnh CBD, xếp hàng mua một phần rồi mới đi lấy xe. Trước khi khởi động xe, cô như có linh cảm nhìn sang bên kia đường.

 

Không có ai.

 

Lạ thật, vừa nãy rõ ràng cảm giác có người đang nhìn mình.

 

Sau khi xe cô rời đi, một người đàn ông trong chiếc Land Rover bình thường đỗ phía sau mới ngẩng đầu lên.

 

Ánh mắt dõi theo chiếc xe đang xa dần, đáy mắt Hàn Chấn Hạo sâu thẳm.

 

Cô lúc nào cũng đi một mình, chồng chưa từng đưa đón cô đi làm, nhìn thế nào cũng không giống một cuộc hôn nhân hạnh phúc.

 

Tối tổ chức tiệc chia tay cho tổng biên tập, phòng chọn địa điểm ở khu giải trí.

 

Trong phòng bao mọi người nói những lời chúc phúc, có đồng nghiệp lên hát, không khí có chút cảm động.

 

Trong hoàn cảnh như vậy, rượu là thứ không thể tránh, mọi người đều uống, cũng không thể phá hỏng không khí.

 

Dù Sơ Sương đã kiểm soát lượng, sau vài vòng cũng thấy hơi choáng.

 

Cô nói với đồng nghiệp một tiếng rồi đứng dậy ra ngoài, trốn tạm một lát.

 

Gío lạnh trên sân thượng thổi qua, đầu óc tỉnh táo hơn chút, cô tựa vào lan can mở điện thoại.

 

Khung chat dừng ở tin nhắn buổi trưa, cô nói với Thịnh Đình tối nay phòng có tiệc, anh dặn cô uống ít thôi.

 

Tính thời gian, mai anh sẽ về.

 

Cửa vào có tiếng động, cô quay đầu nhìn, một người đàn ông trung niên châm thuốc bước lên sân thượng.

 

Sơ Sương chỉnh lại tư thế, cất điện thoại định quay về.

 

Ra khỏi sân thượng, cô thở phào nhẹ nhõm, men theo số phòng tìm về.

 

Mở cửa phòng bao, ánh đèn bên trong mờ ảo nhấp nháy, người hát trên sân khấu hình như đã đổi.

 

Ngồi xuống sofa, cô ngửi thấy rõ mùi thuốc lá, hai người đàn ông trong phòng họ chưa bao giờ hút thuốc trước mặt họ.

 

Nhìn quanh, nhờ ánh sáng mờ cô mới nhận ra toàn người lạ, có nam có nữ, trong đó hai cặp đang ôm nhau.

 

Chương 45: Sương Nhi, đây là bắt nạt gì chứ

 

Từ lúc cô bước vào, ánh mắt của đám người đó đã dán chặt lấy cô, trong lòng giật mình, Sơ Sương đứng dậy: "Xin lỗi, tôi nhầm phòng rồi."

 

Vừa đi được hai bước đã bị người ta chặn đường.

 

Người đàn ông ngậm thuốc lá cười ngạo nghễ: "Đã đến rồi thì ngồi chơi chung đi người đẹp."

 

Nghe cách gọi này, Sơ Sương thấy khó chịu: "Không đâu, bạn tôi còn đang đợi."

 

Cô vòng qua hắn định đi, lại có một gã đàn ông khác vây tới.

 

"Gặp nhau là duyên, uống một ly rồi hẵng đi, hay là mình kết bạn WeChat nhé?"

 

Nhìn phong cách của họ giống mấy công tử ăn chơi, mùi thuốc lá nồng nặc, Sơ Sương nhíu mày, giọng nhạt: "Làm ơn tránh ra, bạn tôi đang giục, họ sẽ tìm tới ngay."

 

Đám đàn ông không chịu buông tha: "Vừa hay, bạn cô là nam hay nữ? Gọi họ tới chơi chung đi."

 

Không muốn phí lời với họ nữa, Sơ Sương đẩy người ta ra rồi chạy về phía cửa.

 

Gã đàn ông đã đoán trước, không tốn sức đã túm được cổ tay cô kéo ngược lại.

 

"Cút!"

 

Sơ Sương dùng sức đánh trả, quát lớn, nhưng động tác kéo của gã không hề giảm bớt.

 

"Đủ rồi đấy, đừng dọa cô gái nhỏ nữa." Một giọng nam lười biếng lạnh lùng vang lên từ góc tối.

 

Nhìn theo, Sơ Sương khựng lại.

 

Cố Tùy.

 

"Không biết mời người ta tử tế à, cứ phải dọa nạt thế."

 

Trong tầm mắt, một tay anh ta lười nhác đặt trên mép sofa, điếu thuốc trong ngón tay đỏ rực, đôi mắt hoa đào lạnh nhạt xa cách.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi