Chương 21: Tin tức
Cốc Ưng đang ở trong Lỗ Sâu, giao thiệp với gần một triệu người.
Hắn đành bất lực mở một buổi phát trực tiếp toàn hành tinh, nhưng đường dây nóng và máy chủ mạng cũng sắp bị dồn cho nổ tung.
Tiếng phàn nàn tại chỗ ngày càng nhiều, phần lớn đều nghi ngờ tính xác thực trong tin tức của Cốc Ưng.
Cốc Ưng như đối mặt với đại địch, nhưng lúc này hắn ngay cả một chút tin tức về Tống Kim Trạch cũng không nhận được, đành phải cam chịu để tất cả người có mặt mắng chửi.
Hắn vô cùng mất kiên nhẫn gửi tin nhắn đi——
Cốc Ưng: “Rốt cuộc là chuyện gì vậy?! Tống Kim Trạch đâu rồi?!”
Mộc Hoa: “Không biết nữa, tôi cũng không liên lạc được với anh ta.”
Mộc Hoa: “Tôi đã gửi rất nhiều tin rồi, anh ta không thèm trả lời một tin nào.”
Cốc Ưng: “Chẳng lẽ chúng ta bị hắn giở trò rồi?!”
Mộc Hoa: “Tôi nghĩ chắc là không đâu, viện quân hắn phái tới ngài cũng thấy rồi, đều là tinh binh thực sự đấy.”
Cốc Ưng: “Vậy rốt cuộc là chuyện gì?! Cho tôi một lời giải thích đi!”
Mộc Hoa: “Hừm. Còn một khả năng nữa.”
Mộc Hoa: “Tôi nghe nói, năm ngày trước Tống Kim Trạch đã tới Lỗ Sâu S-777, chính là cái Lỗ Sâu cấp cực kỳ nguy hiểm đó, nghe nói gần đây bùng phát trùng triều, chết rất nhiều người. Nếu bây giờ anh ta vẫn bặt vô âm tín, thì có khi nào là…”
Cốc Ưng: “Ý cô là, hắn có thể đã gặp nạn rồi?”
Mộc Hoa: “Đúng vậy. Trước đây anh ta chưa bao giờ không trả lời tin nhắn như thế, anh ta làm việc luôn rất kín kẽ, dù là từ chối hay trì hoãn chiến cục, đều sẽ nói rõ ràng.”
Mộc Hoa: “Nên tôi cảm thấy, có lẽ anh ta thật sự xảy ra chuyện rồi.”
Cốc Ưng: “Nếu đã như vậy, chẳng phải càng tốt sao!!”
Cốc Ưng: “Nếu Tống Kim Trạch chết, thế lực của Liên Bang ắt sẽ được chia lại từ đầu!”
Mộc Hoa: “Vậy, chúng ta có nên phái người tới Lỗ Sâu S-777 thêm dầu vào lửa không?”
Cốc Ưng: “Đương nhiên! Phái thêm người qua đó làm loạn lên, gây áp lực cho hắn, tốt nhất là giết sạch người ở trong đó. Sau khi ra ngoài thì trực tiếp phong tỏa Lỗ Sâu, để hắn chết không toàn thây.”
Mộc Hoa: “…Vâng.”
Cốc Ưng: “À còn nữa, Chiêu Tài Tiến Bảo cô biết chứ? Tôi phái hắn làm nhiệm vụ ở Khuyển Tinh, công việc gần đây của cô có thể trao đổi với hắn, sau này hắn cũng sẽ liên quan tới cơ mật Lỗ Sâu. Làm quen trước đi.”
Mộc Hoa: “Vâng, Cốc chỉ huy, tôi sẽ báo cáo kế hoạch với anh ta theo thời gian thực.”
Cốc Ưng: “Ừ.”
Có tiếng nói bên tai cắt ngang dòng suy nghĩ của Cốc Ưng.
Người A: “Cốc chỉ huy, chuyện gì vậy? Tống chỉ huy sao vẫn chưa tới? Chẳng phải nói hành tinh này rất quan trọng sao?”
Khóe miệng Cốc Ưng nhếch lên thành nụ cười: “Đúng vậy, đương nhiên là quan trọng. Ngay lúc này đây, trên Bắc Đại Lục của hành tinh này, toàn bộ đều là viện quân do Tống chỉ huy phái tới, thế còn chưa đủ để chứng minh tầm quan trọng của nó sao?”
Người B: “Nhưng Bắc Đại Lục bị quân quan của bọn họ lập kết giới, chúng tôi chẳng nhìn thấy gì cả, ai biết bên trong còn người hay không?”
Người C: “Ta nói cho ngươi biết Cốc Ưng, mày mà dám giở trò với ông đây, thì đừng mơ giữ nổi địa bàn!!”
Người D: “Đúng đấy! Bà đây ở đây suốt hai ngày hai đêm rồi, mà chẳng thấy bóng dáng ai cả! Nói đi, giải thích thế nào!!”
Có người bắt đầu nghi ngờ Cốc Ưng dùng kế điệu hổ ly sơn, cố ý tung tin giả để điều chuyển binh lực.
Mấy thế lực đông người thì không bị ảnh hưởng lắm, nhưng vài tổ chức vốn đã căng thẳng chuyện điều động nhân lực bắt đầu không ngồi yên được nữa.
Tiếng chửi mắng vang thành một mảnh.
Cốc Ưng trực tiếp giả chết.
Lúc này hắn vừa bồn chồn vừa hưng phấn.
Hắn vốn định, Tống Kim Trạch coi trọng mảnh đất này như vậy, thì mình sẽ dẫn người tới cùng hắn tranh giành. Kết quả bây giờ Tống Kim Trạch đột nhiên không có động tĩnh gì, mình liền không thể cho bên ngoài một lời giải thích.
Hắn mắng Tống Kim Trạch trong lòng cả ngàn vạn lần, nhưng đồng thời, hắn cũng kỳ vọng và kích động.
Tống Kim Trạch hiện giờ rất có thể đang lâm vào nguy cơ, vậy thì, chỉ cần mình nhân cơ hội này hạ gục hắn trong trận chiến, ắt sẽ nổi danh khắp toàn tinh tế!
Cốc Ưng lại nghĩ, đã Tống Kim Trạch đang bận rộn, ắt không để ý tới đám binh lính bên này, vậy sao mình không nhân cơ hội làm mọi chuyện ầm ĩ hơn một chút?!
Để mọi người đều tới xem, vị Tống chỉ huy trăm trận trăm thắng này, là thua trong tay mình như thế nào!
Trên mặt Cốc Ưng thoắt hiện vẻ hung ác và dữ tợn.
Đúng, cứ làm như vậy. Nếu mình có thể phát huy vượt mức trong lần hành động tiêu diệt này, sau đó, quyền uy và địa vị trong Liên Bang sẽ không còn ai lay chuyển được nữa!!
Mình nhất định sẽ nổi tiếng lẫy lừng, ai ai cũng biết!
Nghĩ tới đây, Cốc Ưng lập tức liên hệ với mấy hãng truyền thông lớn mạnh nhất toàn tinh tế, và buông lời gay gắt:
Trong Lỗ Sâu T-003 nơi tôi đang ở sắp diễn ra một sự kiện trọng đại thay đổi cục diện lịch sử. Nếu các vị hứng thú, hoan nghênh tới tận nơi đưa tin, nhất định sẽ không khiến các vị thất vọng.
Sau khi tin nhắn gửi đi, Cốc Ưng lập tức nhận được hồi âm của mấy nhà truyền thông.
Nhưng phần lớn bọn họ đều khinh thường hành vi giật gân mua vui của Cốc Ưng, từ chối kiểu quay chụp lãng phí tài nguyên và thời gian này, còn mắng hắn vài câu thần kinh.
Thế nhưng, sau khi nghe thấy đại danh Tống Kim Trạch, bọn họ lại chẳng thèm đếm xỉa gì nữa, lập tức dẫn theo một đoàn người và thiết bị chuyên nghiệp nhất, hỏa tốc chạy tới Lỗ Sâu T-003.
Mặt Cốc Ưng không ngừng co giật, cười lạnh trong lòng: Cứ chờ xem, vị Tống chỉ huy mà các người đang tôn lên tận mây xanh, chẳng bao lâu nữa sẽ bị tôi giẫm dưới chân.
……
Tống Kim Trạch cả một đêm không ngủ được.
Phá Xà vừa báo cáo cho hắn hành tung của Tài Nguyên Cỗn Cỗn, nói——
Phá Xà: “Tống chỉ huy, cái đó… Cỗn Cỗn và bạn trai cô ta cùng bỏ đi rồi.”
Phá Xà: “Bọn họ đi rất gấp, tôi nghe lễ tân nói, Cỗn Cỗn còn nắm tay bạn trai đi ra nữa.”
Phá Xà: “Trên định vị cho thấy, bọn họ lái xe vượt tốc độ, điểm đến hình như là một khu nhà ở tư nhân, quản lý rất nghiêm, người ngoài không vào được.”
Phá Xà: “Tôi theo dõi rất lâu, bọn họ hình như vẫn còn ở trong đó, vẫn chưa ra, không rõ đang làm gì.”
Tống Kim Trạch suýt nữa thì đập vỡ vòng tay.
Tài Nguyên Cỗn Cỗn, cô giỏi thật đấy.
Tình nồng ý mật hả, đêm khuya hẹn hò hả.
Chồng con cô có biết cô ở ngoài chơi bời lung tung không?
Tống Kim Trạch: “Lập tức cúp điện của bọn họ cho tôi, gây chút động tĩnh.”
Phá Xà: “Hả?”
Phá Xà: “……”
Phá Xà: “Vâng, chỉ huy.”
Tống Kim Trạch: “Ừ. Ngoài ra, nghĩ cách tìm chồng và con cô ta cho tôi, tôi muốn gặp bọn họ.”
Phá Xà: “Vâ… vâng, chỉ huy.”
Một lúc sau, cô ta lại gửi tới——
Phá Xà: “Nhưng cũng có một tin tốt, tôi đã liên lạc được với Bạch Kỳ, anh ta biết tên thật của Cỗn Cỗn, chúng ta chắc chẳng bao lâu nữa sẽ gặp được nhau.”
Tống Kim Trạch: “Ừ, tốt lắm. Lấy được tên xong thì giết hắn.”
Phá Xà: “Hả?”
Tống Kim Trạch: “Đã hắn muốn định vị của Tài Nguyên Cỗn Cỗn, ắt không phải làm chuyện tốt lành gì, phải loại bỏ mối uy hiếp này, bảo đảm an toàn cho cô ta.”
Phá Xà: “Vâng thưa chỉ huy, tôi hiểu rồi.”
Tống Kim Trạch: “Ừ, đi đi. Theo dõi người cho tôi cho chặt vào.”
Phá Xà: “Vâng.”
Tống Kim Trạch tắt vòng tay, nhắm mắt bịt tai.
Hắn sắp tới Lỗ Sâu S-777, tình hình cấp bách, căn bản không đi đâu được, tạm thời không thể đích thân đi gây phiền phức cho Tài Nguyên Cỗn Cỗn.
Gửi tin cho cô ta thì cô ta cũng không trả lời, không biết còn tưởng cô ta đang bận cái đại sự kinh thiên động địa gì.
Bạn trai……
Chồng……
Chơi cũng thật là thoáng.
Đinh——
Hắn đột nhiên lại nhận được một tin nhắn từ vòng tay.
Từ thông báo đặc biệt.
Là Tài Nguyên Cỗn Cỗn gửi tới.
Hắn lập tức giơ tay lên xem, là một tin thoại.
Hắn khựng lại một chút, nhấn mở, liền nghe thấy cô ta nói——
“Tống chỉ huy, em nhớ anh rồi. Anh thì sao.”
Chớp mắt, Tống Kim Trạch đứng sững tại chỗ.
Hai giây sau, nhịp tim tăng vọt, đập điên cuồng không ngừng.
Cùng lúc đó, Cốc Ưng cũng nhận được một tin nhắn do Hứa Liên gửi tới.
Hứa Liên: “Cốc chỉ huy, em nhớ anh rồi.”
