Chương 37: Võ Linh Ánh Sáng.
“Tiêu Vũ, đừng làm loạn.” Tiêu Vân cau mày nói.
“Em có hỏi anh đâu.”
Tiêu Vũ liếc Tiêu Vân một cái, rồi đôi mắt đẹp hướng về Viện chủ Ngự Thiên: “Viện chủ đại nhân, tôi đã thông qua khảo hạch nhập điện, có tư cách trở thành thành viên Nam Cung Võ Điện. Tuy còn chưa trải qua ba tháng khảo nghiệm tu hành, nhưng tôi có nắm chắc sẽ trở thành thành viên.”
“Nam viện và Bắc viện của Nam Cung Võ Điện vốn là một thể, đã có thể chọn Nam viện hoặc Bắc viện, vậy tôi muốn gia nhập Nam viện.”
“Nam Cung Võ Điện do Nam viện và Bắc viện tạo thành không sai, nhưng cô tham gia chính là khảo hạch của Bắc viện, Nam viện ta không công nhận. Cô muốn vào Nam viện của ta có thể, gõ vang Hư Cảnh Thiên Chung này là được.” Viện chủ Ngự Thiên chỉ về phía Hư Cảnh Thiên Chung ở cuối Sinh Tử Lộ.
Nghe Viện chủ Ngự Thiên nói vậy, Tiêu Vân cũng không ngăn cản nữa, gõ vang Hư Cảnh Thiên Chung này quả thật khó hơn vượt qua Sinh Tử Lộ nhiều.
Quan trọng là, Hư Cảnh Thiên Chung an toàn hơn Sinh Tử Lộ rất nhiều.
Cứ để Tiêu Vũ đi gõ thử đi, cô gái này không đụng tường Nam là không quay đầu, đợi khi biết khó gõ vang, sẽ biết khó mà lui.
“Chỉ cần gõ vang nó là vào được Nam viện?” Tiêu Vũ hỏi.
“Đương nhiên.” Viện chủ Ngự Thiên khẽ gật đầu.
“Tôi nhất định sẽ gõ vang nó.” Tiêu Vũ nghiêm sắc mặt, rồi bay vút về phía Hư Cảnh Thiên Chung, chẳng phải chỉ là gõ vang một cái chuông lớn thôi sao, đâu có khó.
Có lẽ vật này có huyền cơ gì, võ tu bình thường khó lay động, nhưng Tiêu Vũ không phải võ tu bình thường, nàng trong số năm đại tông môn phương Đông cũng tính là võ tu trẻ tuổi đỉnh cấp nhất.
Nhanh chóng, thân ảnh Tiêu Vũ biến mất trong Hư Cảnh Thiên Chung.
Khoảng ba mươi hơi thở, Tiêu Vũ bị chấn bay ra ngoài, lúc này sắc mặt nàng trắng bệch, thân thể mềm mại run lên bần bật, cả người gần như hư thoát.
“Nam viện không hợp với em, mau quay về Bắc viện đi.” Tiêu Vân đi tới trước mặt Tiêu Vũ nói.
“Em không về!” Tiêu Vũ cứng rắn đáp.
“Vậy em cẩn thận một chút.”
Tiêu Vân biết rõ tính cách Tiêu Vũ, cô gái này từ nhỏ đã bướng bỉnh vô cùng, càng không cho làm gì, nàng càng muốn làm cái đó.
Khuyên bảo vô dụng, chỉ đợi nàng ăn đủ đau khổ mới có thể quay đầu.
Dù sao Hư Cảnh Thiên Chung này dùng để phụ trợ tu luyện, chỉ cần cẩn thận một chút thì sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Nhưng trạng thái của Tiêu Vũ hiện tại không tốt lắm, Tiêu Vân quyết định vẫn canh ở đây, phòng nàng xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Viện chủ Ngự Thiên đã ngồi xếp bằng nhắm mắt, không biết là ngủ hay tu luyện, dù sao cả người một chút sinh khí cũng không có, tựa như gỗ mục.
Còn Tiêu Vân thì suy nghĩ chuyện sắp làm tiếp theo.
Một tháng sau khiêu chiến, sẽ đụng độ đối thủ từ Kim Lệnh trở lên của Bắc viện, thậm chí có thể là đối thủ cấp Tử Kim Lệnh.
Thành viên Bắc viện có phân cấp bậc, ban đầu vào Bắc viện là thành viên Đồng Lệnh, đây là thành viên đông nhất của Bắc viện.
Kế tiếp là Ngân Lệnh, Kim Lệnh, cuối cùng là Tử Kim Lệnh.
Thành viên Tử Kim Lệnh đã là thành viên đỉnh cấp nhất trong Nam Cung Võ Điện, cũng là nhân vật trẻ tuổi mạnh nhất trong Nam Cung Võ Điện.
Tiêu Vân chưa từng thấy thành viên Tử Kim Lệnh, chỉ thấy thành viên Kim Lệnh là Diệp Cố Thành.
Diệp Cố Thành đã là cao thủ Tiên Thiên Cảnh, ngoại trừ tu vi ra, bản thân năng lực tuyệt đối không kém, hơn nữa lúc đó hắn chưa dùng võ linh.
Nếu thả võ linh ra, Diệp Cố Thành nhất định còn cường hãn hơn.
Tiêu Vân từ đó suy ra, chiến lực của thành viên Tử Kim Lệnh so với Diệp Cố Thành ít nhất cao hơn một tầng thứ.
“Trước khi khiêu chiến một tháng sau đến, ta nhất định phải đột phá vào Tiên Thiên Cảnh, nếu không chỉ bằng tu vi Dung Nguyên Cảnh, rất khó chống lại bọn họ.”
Một võ tu nửa phế chỉ còn ba thành Khí hải, trong tình huống không có bất kỳ tài nguyên tu võ nào, muốn trong vòng một tháng vượt qua một đại cảnh giới, đột phá vào Tiên Thiên Cảnh, gần như là chuyện không thể.
Nhưng với Tiêu Vân, đây không phải vấn đề gì.
Trong đầu Tiêu Vân có rất nhiều phương pháp đột phá Tiên Thiên Cảnh, tuy phần lớn không thể thực hiện, nhưng vẫn có một phần có thể đạt tới, chỉ là nguy hiểm hơn nhiều.
“Không biết Hạt giống võ linh của ta đã hồi phục chưa?” Tiêu Vân nhớ tới điểm này, lúc trước phế Linh Vũ Cơ, đã đoạt lại Hạt giống võ linh từ trên người nàng.
Bây giờ, cũng nên khôi phục lại rồi.
Tiêu Vân trầm tâm thần vào trong cơ thể, chỉ thấy Hạt giống võ linh vốn có đã khôi phục và đang trong trạng thái ấp ủ.
Nhìn Hạt giống võ linh, Tiêu Vân chợt nhớ ra điều gì, lại trầm tâm thần vào Bí cảnh hoang cổ, chỉ thấy trong bí cảnh có con võ linh Lôi thú thất phẩm kia.
Vốn dĩ võ linh tứ phẩm có được ban đầu đã bị Huyễn Diệt tiêu hóa xong, vết nứt của nó chỉ mới phục hồi vết nhỏ nhất.
“Không biết đến bao giờ Huyễn Diệt mới hoàn toàn khôi phục, hay là trước hết đem võ linh Lôi thú thất phẩm cho Hạt giống võ linh.” Tiêu Vân khống chế Huyễn Diệt chém về phía võ linh Lôi thú thất phẩm.
Đối mặt với Huyễn Diệt, một trong sáu đại võ linh đến từ Cửu Thiên Thần Vực, võ linh Lôi thú thất phẩm nào phải đối thủ, bị một chém liền vỡ tan, hóa thành tinh hoa võ linh.
Tiêu Vân dẫn những tinh hoa võ linh này vào trong cơ thể mình, theo tinh hoa võ linh không ngừng giải phóng vào Hạt giống võ linh, trong lòng Tiêu Vân sinh ra cảm giác kỳ lạ, dường như có một mối liên hệ độc đáo, mối liên hệ ấy rất vi diệu, giống như cảm giác máu thịt tương thông, lại có chút không giống.
Cụ thể là gì, Tiêu Vân cũng không nói rõ.
Khi tinh hoa của võ linh Lôi thú thất phẩm bị Hạt giống võ linh hấp thu hoàn toàn, Tiêu Vân cảm thấy trong cơ thể hơi chấn động một chút, tiếp theo có thứ gì đó sắp ấp ra.
Thoát thai!
Tiêu Vân đầy chờ đợi nhìn võ linh của mình, so với Huyễn Diệt, hắn càng trông đợi Hạt giống võ linh hơn, dù sao đây chính là võ linh trời sinh của mình.
Ánh sáng trắng…
Tiêu Vân ngạc nhiên nhìn võ linh ấp ra trong cơ thể, võ linh của mình lại là một luồng ánh sáng trắng?
Ai cũng biết, võ linh ấp ra đều là hình thú, tất nhiên cũng có một số loại võ linh đặc thù tồn tại, ví dụ như hình ngọn lửa, hình nước v.v., thậm chí có võ linh loại thực vật.
Nhưng Tiêu Vân chưa từng nghe nói có võ linh loại ánh sáng trắng tồn tại, nhưng võ linh này xác thực là của mình, Tiêu Vân có thể cảm nhận được sự liên kết chặt chẽ của nó với mình.
Gia trì!
Tiêu Vân giải phóng võ linh ánh sáng trắng.
Theo gia trì, lông mày Tiêu Vân càng nhăn chặt hơn, bởi vì lực lượng võ linh ánh sáng trắng gia trì quá ít, chưa đến một thành, phải biết võ linh nhất phẩm gia trì ít nhất đều một thành lực lượng.
Võ linh ánh sáng trắng này trên phương diện gia trì, lại còn không bằng võ linh nhất phẩm.
“Võ linh yếu như vậy, lần đầu thấy… thôi, trước hết thu lại đi.”
Tiêu Vân chuẩn bị thu hồi võ linh ánh sáng trắng, ngay lúc này đột nhiên cảm thấy có chút không đúng, bởi vì chân hắn hơi di chuyển một bước, thân hình lập tức biến mất.
Nháy mắt dời chuyển?
Tiêu Vân do dự một chút, thân hình động đậy, lao về phía trước.
Chớp mắt, Tiêu Vân hóa thành ánh sáng trắng, rơi xuống ở khoảng ba trượng.
Tiêu Vân bỗng nhiên hiểu ra, võ linh ánh sáng trắng gia trì không phải lực lượng, mà là tốc độ, hơn nữa tốc độ nó gia trì nhanh đến kinh người, nháy mắt đạt tới ba trượng.
Tiêu Vân muốn thử lại lần nữa, kết quả võ linh ánh sáng trắng tách rời ra, hình thể của nó trở nên ảm đạm, rõ ràng tiêu hao không ít.
“Đều quên nó còn đang trong giai đoạn thoát thai, gia trì không thể duy trì quá lâu.” Tiêu Vân thu hồi võ linh ánh sáng trắng.
Võ linh ở giai đoạn thoát thai rất khó duy trì quá lâu, chỉ có thể gia trì trong chốc lát, chỉ có đợi đạt đến giai đoạn thành hình mới có thể tăng thời gian.
Tuy chỉ nháy mắt ba trượng, nhưng với Tiêu Vân, võ linh ánh sáng trắng gia trì tốc độ, tuyệt đối mạnh hơn gia trì lực lượng, và cũng thích hợp với hắn hơn.
