Chương 80: Hố đến mức phun máu.
Dương Minh gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Vân, trong mắt lửa giận sắp phun ra, Nam Cung Võ Điện là thế lực đỉnh cao nhất Huyền Thành, nào từng bị người ta vả mặt như thế?
“Được, hai nghìn thượng phẩm linh thạch, cược này ta thêm.” Dương Minh lạnh lùng nói, lập tức lấy ra hai mươi tờ kim phiếu của Thông Bảo Trai, ném cho Vũ Huyền Dị.
“Đại nhân Tả sứ, đó là chi phí đi đường của chúng ta, nếu thua…” Đại chấp sự đi cùng lộ vẻ lo lắng.
“Thua? Yên tâm, chúng ta không thể thua, ngươi quên bọn họ giỏi cái gì rồi sao?” Dương Minh Tả sứ hừ một tiếng.
Đại chấp sự nhìn thấy Huyền Hậu và Kim Ấn, chợt nhớ ra điều gì, lập tức tỉnh ngộ, hai người này tuy thực lực đơn lẻ cũng chỉ tầm Lạc Vũ, nhưng nếu liên thủ thì hoàn toàn khác, dù mười Lạc Vũ cũng đừng hòng phá vỡ phòng ngự của họ.
Huyền Hậu và Kim Ấn cùng nhau lướt lên đài.
Tiêu Vân vốn đang thổ huyết, bỗng nhiên cười, và lau đi vết máu ở khóe miệng, khuôn mặt tái nhợt đã hồi phục như cũ.
“Giả…”, “Hắn không bị thương.”, “Hắn cố tình giả vờ.”
Đám người xem quanh võ đài xôn xao.
Nhìn đến đây, Tiêu Vũ sững sờ, sau khi phản ứng lại, cô nghiến răng nghiến lợi, muốn đấm cho Tiêu Vân một cái.
“Ta đã nói là không ổn rồi, tên này quả nhiên là giả vờ, mà còn giả y như thật.” Vũ Huyền Dị từng nghi ngờ Tiêu Vân có thực sự là đao tu không.
Đao tu tính trực, mà Tiêu Vân lại dùng kế cố ý tỏ ra yếu, khiến Dương Minh lại móc thêm hai nghìn thượng phẩm linh thạch, đây nào phải đao tu trực tính?
Dương Minh mặt mày xanh mét, mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Vân, lửa giận trong mắt vẫn còn, nhưng hắn đã trấn tĩnh hơn trước rất nhiều.
Lúc này, thân thể Tiêu Vân lại hóa đao, đao ý cuồn cuộn tỏa ra, lan tràn khắp xung quanh võ đài, các võ tu trẻ xem kịch vội lui ra xa.
Vù!
Đao ý đáng sợ như trước chém về phía Huyền Hậu và Kim Ấn.
Đối mặt với nhát đao này, Huyền Hậu bỗng lướt ra sau Kim Ấn, trên người hai người đồng thời bộc phát ra một luồng khí tức độc đáo, cùng lúc đó cả hai cùng giơ tay chắn trước mắt.
Đông!
Như tiếng chuông vang lên, chỉ thấy chân khí của hai người quấn quýt bên nhau, hóa thành một tòa chân khí kim chung, bao phủ vững chắc lấy họ.
Đao chém lên chân khí kim chung, đao ý lại không thể chém vào.
Phập!
Tiêu Vân bị chấn lùi mấy bước vì lực chấn từ chân khí kim chung truyền tới, khí huyết bị chấn động cuồn cuộn, Tiêu Vân ngạc nhiên nhìn Huyền Hậu hai người.
“Đây là…”, “Kim Chung Khí Tráo của Nam Cung Võ Điện.”
Một vị trưởng lão lên tiếng: “Không ngờ ta còn có thể thấy Kim Chung Khí Tráo trong đời, võ kỹ này cần ít nhất hai người cùng tu luyện, và phải tu thành đồng bộ, độ khó cực cao. Có thể cùng tu thành Kim Chung Khí Tráo rất ít, nhưng nếu tu thành, hai người liên thủ dưới, phòng ngự gần như vô địch.”
“Vô địch? Không khoa trương vậy chứ.” Có người không tán đồng.
“Khoa trương? Ngươi không biết Kim Chung Khí Tráo mạnh cỡ nào, dù hai người liên thủ thi triển, trong đồng lứa có thể phá vỡ kim chung này chỉ đếm trên đầu ngón tay.” Vị trưởng lão hừ giọng.
Lúc này, Huyền Hậu và Kim Ấn vận chuyển Kim Chung Khí Tráo, nghiền ép về phía Tiêu Vân, bản thân hai người đã là thành viên Tử Kim Lệnh, liên thủ dưới vốn đã mạnh, thêm Kim Chung Khí Tráo càng cường hoành vô cùng.
Khi lăn tới, âm thanh của Kim Chung Khí Tráo càng lúc càng vang dội.
Khóe miệng Dương Minh hiện lên một tia lạnh lẽo, Kim Chung Khí Tráo đáng sợ thực sự là có thể công thủ nhất thể, Huyền Hậu và Kim Ấn liên thủ, thi triển đến chỗ mạnh, ngay cả vị trên Địa Bảng của Nam Cung Võ Điện cũng không dám chính diện chống đỡ.
Kim Chung Khí Tráo mà hai người tu luyện, chính là một trong những lá bài tẩy của Nam Cung Võ Điện tham gia khảo hạch Thiên Viêm Thánh Địa lần này, vốn định dùng vào ngày khảo hạch, nhưng Tiêu Vân quá ngông nghênh, nên chỉ đành phải lộ ra trước.
Dù sao, dù bị người biết cũng chẳng sao, Kim Chung Khí Tráo hầu như không có sơ hở nào.
“Cho ta nghiền nát tứ chi hắn, đừng giết, để lại một hơi, ta muốn hắn nếm thử cái gì gọi là thống khổ chín sống chín chết.” Dương Minh lạnh lùng quát.
Kim Chung Khí Tráo của Huyền Hậu hai người lăn về phía Tiêu Vân, mắt thấy sắp nghiền tới, ngay lúc này, trong mắt Tiêu Vân bỗng nhiên bộc phát ra đao mang.
Một luồng đao mang này trào dâng, Tiêu Vân tay ngang hư không chộp một cái, Hắc Trọng Đao và Thiền Dực Đao rút ra, rơi vào tay hắn.
Vù!
Hai thanh đao khi rơi vào tay Tiêu Vân, lại có dấu hiệu hoàn toàn dung hợp thành một thể.
Âm Dương Diệt!
Tiêu Vân hóa đao chém ra.
Đám người dưới đài chấn động, vì họ thấy một thanh cự đao đen trắng rơi xuống, như ranh giới sinh tử rơi xuống, cả tòa võ đài bị nghiền nát tan tành.
Ầm!
Kim Chung Khí Tráo nổ tung, Huyền Hậu và Kim Ấn phun máu bay ra, đập mạnh xuống chỗ xa, ngất đi vì trọng thương.
Đao ý đáng sợ tràn tứ phía, mấy vị niên trưởng vội ra tay áp chế, tuy cuối cùng đao ý bị áp chế, nhưng họ khá kinh ngạc, vì đao ý dư lại mà còn mạnh như vậy, họ phải tốn chút sức mới áp chế hoàn toàn được.
Đao ý dư uy đã đáng sợ thế, nhát đao vừa rồi chứa đựng đao ý mạnh nhất, há chẳng phải càng kinh khủng hơn?
Phốc!
Dương Minh tức giận công tâm, một ngụm máu phun mạnh ra, ba nghìn thượng phẩm linh thạch thua sạch không nói, Lạc Vũ chết thảm, Huyền Hậu hai người trọng thương, không biết tình hình ra sao.
Tiêu Vân nhanh chóng lướt xuống đài, đứng bên cạnh Tiêu Vũ, kéo tay cô đi.
“Ngươi còn muốn đi? Cút mau!” Dương Minh điên cuồng đuổi theo.
“Sao? Đường đường Tả sứ Nam Cung Võ Điện, thua rồi không nhận, hay là muốn đánh thêm một trận nữa?” Tiêu Vân không hề sợ hãi.
“Dương Minh Tả sứ, đừng phá hỏng quy củ.” Một nam tử trung niên đã chắn trước mặt.
Thấy nam tử trung niên, Dương Minh dừng lại, mặt mày trầm trọng, quy củ Huyền Thành Thương Hội không thể phá, hắn tuy hận không thể giết Tiêu Vân, nhưng nam tử trung niên nhất định sẽ ngăn cản hắn.
“Chờ đã.”
Tiêu Vũ giằng tay khỏi Tiêu Vân, chưa kịp để Tiêu Vân phản ứng, Tiêu Vũ đã lướt tới gần võ đài, rồi dưới ánh mắt mọi người, lục soát túi đồ tùy thân của Lạc Vũ.
Nếu không phải Huyền Hậu hai người bị trọng thương được thành viên Nam Cung Võ Điện bảo vệ, Tiêu Vũ nói không chừng còn đi thu túi của họ nữa.
Thấy cảnh này, Vũ Huyền Dị chấn động.
Dương Minh suýt nữa lại phun thêm một ngụm lão huyết.
Tiêu Vân hơi bất ngờ, nhưng hành động của Tiêu Vũ cũng không sai, dù gì Lạc Vũ đã thua, lý ra đồ vật trên người hắn đương nhiên thuộc về họ.
“Tiêu huynh, anh thật có thủ đoạn, lần này hố đến mức Dương Minh Tả sứ phun máu.” Vũ Huyền Dị khen.
“Đừng nói nhảm, đưa kim phiếu đây.” Tiêu Vân đưa tay.
“Để em giữ, anh không yên tâm sao?” Vũ Huyền Dị lẩm bẩm, vốn không muốn lấy ra, nhưng thấy mắt Tiêu Vân có đao mang, chỉ đành phải lấy hết ba mươi tờ kim phiếu.
“Để chỗ cậu, tôi mới không yên tâm.” Tiêu Vân thu ba mươi tờ kim phiếu.
“Tiêu huynh, anh không thể lấy hết, để lại cho em hai tờ đi, dù sao em cũng có công mà.” Vũ Huyền Dị muốn cướp, nhưng bị Tiêu Vân liếc một cái, hắn đành bất lực buông tay.
Lúc này, Tiêu Vân phun ra một ngụm máu lớn.
“Tiêu huynh, đã xong rồi, anh đừng diễn nữa.” Vũ Huyền Dị nói.
“Tôi không diễn…” Tiêu Vân chưa nói dứt lời đã ngất đi.
“Tiêu Vân…”
Tiêu Vũ nhanh chóng lao tới giữ lấy Tiêu Vân, kéo anh vào lòng.
