Chương 2: Kẻ thù chung của cả tù
Phòng giam trong tù được chia theo vô số băng nhóm nhỏ.
Phòng của anh em Tiểu Bạch Hổ nằm ở vị trí nhiều nắng nhất trên tầng hai của toàn bộ khu giam, cũng là phòng duy nhất trên tầng thỉnh thoảng có thể đón được ánh mặt trời.
Đủ để thấy thực lực của đám thanh niên mới lớn này.
"Anh... thực ra còn có chuyện..."
Mấy đàn em nhìn nhau.
Do dự một lúc mới nhỏ giọng báo cáo: "Hôm qua Tiểu Quân vào thăm, lão Tà nói anh ăn chặn tiền của công ty, anh em bất bình đến lý luận với hắn, kết quả lão Tà chơi đểu, Tam Tam mất rồi, Tiểu Ngũ phế rồi, Cửu Ca cũng bị thương."
Mấy đàn em nói nhỏ xong, sợ hãi nhìn Tiểu Bạch Hổ.
Đầu tiên hãm Tiểu Bạch Hổ vào tù, lại ra tay với anh em của hắn.
Lão Tà sợ Tiểu Bạch Hổ trả thù, định tiêu diệt hoàn toàn băng nhóm của hắn.
"Lão Dương này là thế nào?" Tiểu Bạch Hổ ngồi thẳng người lại.
Muốn ra ngoài báo thù, trước hết phải đảm bảo mình sống sót.
Lão Tà tống hắn vào tử tù chẳng qua muốn mượn dao giết người, việc cấp bách là giải quyết mối đe dọa trong tù.
"Trước khi anh vào, bọn chúng đã phao tin rằng anh sống không quá ba ngày. Lão Dương là đại ca tầng năm, dưới trướng hơn bốn mươi anh em."
"Hổ Ca, không chỉ lão Dương, tất cả các đại ca trong tù đều phao tin muốn giết anh."
Đám đàn em lo lắng nhìn Tiểu Bạch Hổ.
Khóe miệng hắn nhếch lên: "Vậy thì giết cho bọn chúng sợ trước."
...
Sáng sớm.
Bầu trời vẫn xám xịt, thời tiết tiểu băng hà là vậy.
Nhiệt độ âm mười mấy độ, ngủ trên giường sắt, sơ sẩy một chút là có thể chết cóng.
Lão Dương khó khăn lắm mới chịu đến sáng, khi nhiệt độ ấm lên một chút mới lơ mơ ôm "bạn gái" ngủ thiếp đi.
"Dậy ăn sáng."
Một giọng trầm vang lên bên tai lão Dương.
Sau đó một bóng người ngồi lên giường lão.
"Ai..."
Lão Dương giật mình ngồi bật dậy, kinh ngạc nhìn thiếu niên đang ngồi trên giường mình.
Trại giam áp dụng phương thức quản lý phạm nhân bằng phạm nhân, nên chìa khóa của cả tầng năm đều nằm trong tay lão Dương.
Lúc này đàn em của lão Dương vẫn còn trong phòng giam chưa ra được.
Tiểu Bạch Hổ khoác áo bông của lão Dương, tay cầm một cây bàn chải đánh răng đã được mài sáng loáng, lạnh lùng nhìn lão Dương.
"Mày..."
Lão Dương kinh hãi nhìn đàn em cùng phòng, bị người lẻn vào mà không ai báo cho hắn.
Năm tên đàn em cùng phòng mặc quần áo mỏng quỳ run rẩy, trên cổ mỗi đứa đều kề một thứ sắc lẻm.
"Tao không thích bị người ta để mắt. Đã muốn động vào tao, vậy tao giết mày cũng có vấn đề gì không?"
Tiểu Bạch Hổ liếc nhìn tên tù tóc dài trong lòng lão Dương, hắn ta sợ hãi chui vào chăn.
"Mày muốn gì?"
Lão Dương trấn tĩnh hỏi.
"Mày ở trong tù quá lâu rồi. Đấu với tao, mày có xứng không? Hôm nay tao xử mày trước, kẻo ma nào quỷ nào cũng dám nghĩ đến tao."
Nhà tù là nơi kẻ mạnh ăn kẻ yếu, muốn không bị người ta hại chết thì phải để người ta biết thực lực của mình.
Tiểu Bạch Hổ xử lão Dương, các đại ca khác muốn động thủ cũng phải cân nhắc.
Lão Dương mặt tái mét, tay bắt đầu mò mẫm thứ gì trong chăn.
"Bốp!"
Tiểu Bạch Hổ cầm bàn chải đâm thẳng vào lòng bàn tay lão Dương, xuyên thủng cả ván giường.
Lão Dương rên nhẹ một tiếng, run rẩy cố nén không phát ra âm thanh nào.
Trước mặt đàn em là Tiểu Bạch Hổ, lão Dương không muốn mất mặt.
"Mẹ kiếp, mày vào bằng cách nào?"
Lão Dương thở hổn hển, máu nhuộm đỏ chăn.
"Quên bọn tao ngày xưa làm gì à? Bẻ khóa có khó không?"
Giọng lão Dương mềm đi vài phần, hắn cũng sợ chết: "Anh bạn, không đánh nhau thì không quen biết. Anh của mày treo thưởng, không chỉ mình tao nhận, cả tù đại ca nào cũng muốn giết mày lấy thưởng."
Mắt Tiểu Bạch Hổ lạnh đi, hắn liều mạng vì lão Tà, đổi lại là sự diệt khẩu của hắn.
Đã bị kết án tử hình, lão Tà vẫn không yên tâm.
"Tao phải ra ngoài."
"Em à, thế này là làm khó anh rồi?" Lão Dương mặt nhăn nhó, run rẩy chửi: "Mẹ nó, anh có cách thì đã ra ngoài từ lâu, còn ở đây chịu rét sao?"
"Còn ai muốn giết tao nữa không?" Tiểu Bạch Hổ hạ mục tiêu, cười nhạt.
"Tao có thể không nói không?"
Lão Dương biết quy tắc trong tù, bán đứng người khác hắn cũng không xong.
Tiểu Bạch Hổ nghiêm túc gật đầu: "Có thể."
"Đều là dân giang hồ, ông có quy tắc của ông, tôi không miễn cưỡng, nhưng tôi cũng có quy tắc của tôi."
Tiểu Bạch Hổ vứt đầu lọc, nhìn về phía góc tường.
Bảy tám tên đàn em đứng ở góc tường nhận được ám hiệu của Tiểu Bạch Hổ, liền túm lấy đàn em của lão Dương đang quỳ dưới đất.
Như giết gà, bàn chải, que gỗ vót nhọn trong tay không chút nương tình đâm vào cổ chúng.
"Phụt phụt!"
Những tiếng động nghẹn.
Mười mấy giây sau, năm xác chết gục xuống sàn.
Máu bắn khắp phòng.
Năm người này đều là đàn em cốt cán của lão Dương, Tiểu Bạch Hổ làm vậy là để ra oai.
Dù sao thực lực hai bên chênh lệch khá lớn.
Phải chấn nhiếp toàn bộ tù nhân tầng năm.
"Lão tiền bối, phục chưa?"
"..." Lão Dương giận dữ trừng mắt nhìn Tiểu Bạch Hổ.
"Mẹ!"
Tên đàn em đầu cắt đinh đứng sau Tiểu Bạch Hổ cầm ống tre rỗng vót nhọn đâm vào đùi lão Dương.
"Đại ca tao nói chuyện với mày, câm à?"
"Phục, tao phục mẹ nó rồi!"
Lão Dương lần này hoàn toàn phục.
Sự tàn nhẫn của Tiểu Bạch Hổ đã vượt quá dự liệu của lão.
Ai ngờ được Tiểu Bạch Hổ đang bị bao vây tứ phía lại dám ra tay trước với mình.
Sau vụ này, Tiểu Bạch Hổ coi như hoàn toàn chấn nhiếp được toàn bộ tù nhân tầng năm.
"Anh bạn, chuyện giữa mày và thằng điên Dương tao không nhúng tay nữa được không?" Lão Dương ôm vết thương đau đớn cầu xin.
Tiểu Bạch Hổ chậm rãi đứng dậy, mắt đầy vẻ giễu cợt.
"Mày động tao, các đại ca khác trong tù sẽ không tha cho mày đâu." Lão Dương thấy Tiểu Bạch Hổ đã nổi sát tâm, vội vàng khuyên can.
"Lão tiền bối, tôi lớn lên ở bãi rác, từ nhỏ tôi đã biết muốn không bị bắt nạt thì phải làm cho người ta sợ. Đi bình an nhé."
Tiểu Bạch Hổ lùi ra một bên, tên đàn em đầu cắt đinh giật phăng tấm chăn mỏng trùm lên đầu lão Dương.
Bảy tám thằng lao vào, cầm đồ nghề đâm tới tấp vào người lão Dương.
"Mày không thể giết tao, tao là người của Lý tiên sinh."
"Tôi mặc kệ ông là người của ai, hôm nay mượn đầu ông dùng một chút." Tiểu Bạch Hổ lặng lẽ châm ba điếu thuốc đặt cạnh giường lão Dương: "Tôi phải giết gà dọa khỉ, ông đúng lúc đụng họng súng rồi. Lão tiền bối, đi thong thả."
Lão Dương trợn tròn mắt, chăn đã bị máu nhuộm đỏ.
Đến chết hắn cũng không ngờ Tiểu Bạch Hổ dám giết hắn thật.
"Mày... Lý tiên sinh sẽ báo thù cho tao... cả tù... đều là của ông ấy, mày chết chắc rồi."
