Chương 21: Ngoài thành không có người tốt
Ngoài thành Băng Phủ, khu vực tam bất quản.
Đừng thấy Tiểu Bạch Hổ ở trong thành ra oai ra vẻ, ra khỏi thành cũng phải cụp đuôi.
Người trong thành ít nhiều còn chút nhân tính, ngoài thành là thế giới người ăn người.
Tiểu Bạch Hổ lo lắng ngồi trên một chiếc xe tải nhỏ.
Tài xế là một thằng nhóc mười mấy tuổi, trông cũng cỡ Tiểu Bạch Hổ.
“Anh, mình ra thành làm gì?” Hi Cẩu ôm cái túi vải to tướng, khẽ hỏi.
“Tìm Lôi Tử.”
Tiểu Bạch Hổ nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ càng lúc càng hoang vu, trong lòng thấy nhẹ nhõm lạ thường.
Lôi Tử, đặc sản thời mạt thế.
Một đám liều mạng làm việc lấy tiền.
Chỉ cần trả đủ tiền, bọn này có thể liều mạng vì mày.
Nhưng cũng có mấy thằng Lôi Tử giả, cầm tiền xong không làm việc, nên Tiểu Bạch Hổ quyết định tự ra thành tìm.
Dù sao Lôi Tử trong thành chất lượng kém, Lôi Tử thực thụ ai mà chả mang trên mình mấy chục mạng người.
Người như thế không dám ở lâu trong thành.
Thằng giác tỉnh giả mà lão Tà mời về giết Tiểu Bạch Hổ chính là Lôi Tử thực thụ, loại tàn nhẫn không đạt mục đích không bỏ qua.
Suốt đường không ai nói gì.
Xe tải chở hai người đến một thị trấn sinh hoạt khá lớn gần thành Băng Phủ nhất.
Thị trấn có trăm hộ dân thường trú, chủ yếu buôn bán với tài xế đường dài, Lôi Tử và bọn tội phạm.
Đừng thấy dân bản địa trong thị trấn ít, có thể sống sót giữa bọn chuyển hóa giả và cướp hung hãn, không phải dạng vừa đâu.
“Cảm ơn, năm nghìn tệ.”
Tài xế tháo găng tay, cười híp mắt chìa tay ra với Tiểu Bạch Hổ.
“Cái gì? Ở trong thành không phải nói hai trăm à?” Hi Cẩu ngơ ngác nhìn tài xế.
Năm nghìn tệ, bằng cả nửa năm lương trong thành rồi.
Tài xế cao to, đầu cắt ngắn như nhím trông rất hổ báo.
“Ở trong thành tao nói năm nghìn thì tụi mày có ngồi không? Không ngồi thì tao chém khách kiểu gì?”
Tài xế đầy lý lẽ phản bác: “Không chém khách thì tao kiếm tiền bằng gì? Tao không ăn à? Xe không đổ xăng à?”
Vừa dứt lời, ngoài xe vây quanh bốn năm người đàn ông trung niên, trong đó hai thằng cầm súng.
Nhìn thế trận này, rõ ràng bọn nó không phải lần đầu chém khách.
“Đập đập đập”
Người đàn ông trung niên ngoài xe gõ cửa kính: “Sao? Không nỡ đi à?”
“Mẹ mày dám chém ông à?” Hi Cẩu đấm một phát vào mặt tài xế.
Thằng tài xế ăn một đấm của Hi Cẩu chả làm sao, tùy tiện nhổ bọt, cười nhếch mép: “Thêm một nghìn nhé, tiền thuốc.”
“Sáu nghìn, đưa tiền.”
Cửa xe bị mở toang, người đàn ông trung niên dí súng vào đầu Tiểu Bạch Hổ.
“Ha ha. Tụi mày đúng là dạy cho tao một bài học.”
Tiểu Bạch Hổ cười khổ.
Vừa ra thành đã gặp chuyện này, đúng là câu ngoài thành không có người tốt.
“Bảy nghìn, thêm một nghìn tiền học.”
Tài xế nhảy xuống xe, kéo khóa quần quay lưng lại bắt đầu giải quyết nỗi buồn.
Người đàn ông trung niên chỉ cây súng vào cái túi vải trên người Hi Cẩu: “Móc tiền ra.”
“Được.”
Tiểu Bạch Hổ nhún vai, “Mày đông người, mày ngầu.”
Hai anh em liếc mắt nhìn nhau, Hi Cẩu bưng túi vải kéo khóa.
Tiểu Bạch Hổ giả vờ thò tay vào lấy tiền.
“Này, anh mày bị xử rồi kìa.” Hi Cẩu giơ tay chỉ tài xế.
“Hả?” Thằng cầm súng ở cửa xe theo phản xạ quay đầu lại.
“Rẹt.”
Tiểu Bạch Hổ từ trong túi vải rút ra khẩu sản, dí thẳng vào mặt người đàn ông trung niên.
“Đứa nào cũng đứng im.”
Hi Cẩu thừa cơ kéo thằng cướp cầm súng bên mình qua cửa kính, một tay cầm lựu đạn nhét thẳng vào đũng quần nó.
“Động là mất chim đấy nhé.”
Cục diện xoay chuyển trong nháy mắt.
Tiểu Bạch Hổ một tay cầm súng của người đàn ông trung niên dí vào ngực mình.
“Anh bạn, tao đếm một hai ba, cùng nổ, ai sợ là cháu.”
Người đàn ông trung niên sững người, không ngờ Tiểu Bạch Hổ liều đến vậy.
“Một.”
Người đàn ông trung niên nuốt nước bọt.
“Hai.”
Người đàn ông trung niên theo phản xạ nhìn về phía tài xế.
“Ba.”
Tiểu Bạch Hổ gầm lên, người đàn ông trung niên giật bắn: “Được, được, ông đây chịu thua, tụi mày đi đi, không lấy tiền nữa.”
Hi Cẩu cười nhếch mép, đeo túi vải lên vai, một tay nắm thắt lưng thằng cầm súng kia, hổ báo bước xuống xe.
“Này, tụi mày có súng sao không nói sớm?”
Tài xế xoa tay than vãn, “Đưa bốn trăm đi, biết thế không chở.”
Bị chém hụt nhưng không tức, cũng không định cứng đối cứng.
Ra ngoài chém người thế nào cũng gặp phải thép, ngoài thành ma nào ma chẳng có?
Tài xế không định cứng đấu với Tiểu Bạch Hổ, xua tay: “Đưa tiền rồi cút đi, xui xẻo.”
Tiểu Bạch Hổ nhe hàm răng trắng, cười hề hề.
Hi Cẩu đập một tờ mười tệ lên nắp capo.
Tài xế ngơ ngác nhìn tờ mười tệ trên nắp capo.
Bình thường một người ra ngoài cũng phải một trăm, mười tệ là cái quái gì?
“Cái này mẹ nó không đủ tiền xăng.”
Chưa kịp để tài xế nói hết, Hi Cẩu ngửa cổ: “Thối tiền.”
“Cái gì?”
Mặt tài xế và mấy người đàn ông trung niên co giật.
Đi chém gặp phải thằng đi chém.
Tiểu Bạch Hổ dùng súng gõ lên tờ mười tệ: “Thối tiền, thối cho tao năm nghìn.”
Tài xế mặt lạnh, khó chịu nói: “Anh bạn, đã làm thì đừng quá. Bọn tao cũng không định giết mày, bây giờ tao thu giá bình thường thôi.”
Mấy người đàn ông trung niên kể cả tài xế đều quần áo rách rưới, nhìn là biết không phải dân có tiền.
Tiểu Bạch Hổ cũng không làm khó họ, nói: “Không lấy tiền nữa, tao lấy xe.”
Tài xế tức suýt trợn mắt, trừng Tiểu Bạch Hổ.
“Bọn tao đều là dân bản địa Hắc Sơn Trấn, tin không một câu của tao, mày không ra khỏi đây được?”
“Đoàng!”
Tiếng súng nổ.
Dưới chân tài xế bụi đất bốc lên, tài xế và mấy người nhìn nhau, co cẳng chạy.
“Ngầu.”
Hi Cẩu giơ ngón cái với Tiểu Bạch Hổ, ngồi phịch xuống ghế phụ.
Đắc tội dân bản địa Hắc Sơn Trấn, thị trấn sinh hoạt này không ở được nữa, chỉ còn cách đến thị trấn khác tìm Lôi Tử.
Tiểu Bạch Hổ ngồi vào xe, hai đứa mắt to mắt nhỏ, nhìn ghế lái trống không.
“Lái đi.”
“Mày lái đi.”
“Tao không biết.”
“Tao cũng không biết.”
Hai đứa ngơ ngác nhìn nhau.
Tiểu Bạch Hổ cắn răng mò mẫm một lúc, phía sau vọng lại tiếng bước chân gấp gáp.
Hai đứa quay đầu nhìn, chỉ thấy da đầu tê dại.
Hai ba trăm người cầm đủ loại vũ khí từ trong thị trấn xông ra.
Đi đầu là thằng tài xế đầu nhím.
“Động tổ ong vò vẽ rồi.”
Người ngoài thành đoàn kết nổi tiếng, không đoàn kết thì làm sao sống nổi ngoài thành.
Tiểu Bạch Hổ ước tính phần lớn cư dân trong thị trấn đã ra hết, thậm chí trong đội còn có bảy tám thằng nhóc còn chảy nước mũi.
“Đoàng.”
Gương chiếu hậu bị một phát súng bắn vỡ, tài xế vội quay đầu gầm: “Đừng có đụng vào xe tao, mẹ mày.”
“Lái nhanh lên.”
Hi Cẩu gầm lên căng thẳng.
Nếu bị bọn này bắt được, xương cốt cả người cũng bị đập nát.
Tiểu Bạch Hổ cũng không quản được nhiều, đạp ga, xe tải lao vọt đi.
May mà con đường ngoài thị trấn là đường đất thẳng tắp đã được tu sửa, Tiểu Bạch Hổ liều mạng cầm lái.
Người trong thị trấn đuổi theo một hai cây số không thấy bóng xe tải đành bỏ cuộc.
“Xe mất hút rồi, Giun, thôi.”
“Đã bảo mày rồi, đi với anh họ mày làm cướp đường, cả nhà mày toàn cướp đường, chỉ có mày chạy cái xe rách, sao? Định làm người tốt à?”
“Báo cho mắt thần mấy thị trấn khác, nhất định phải tìm được bọn nó.”
Người trong thị trấn bảy mồm tám lời bàn tán, tài xế giật lấy khẩu tự động của người bên cạnh đeo lên vai.
“Hôm nay tao nhất định phải cướp lại xe, tụi mày về trước, tao tự đuổi.”
Tài xế cắn răng, chạy dọc đường đất về phía trước.
“Thằng Giun này đúng là một đường thẳng.”
“Thôi, thôi, trong thị trấn vừa có mấy công tử thành phố đến, về xử lý bọn nó, cái xe đó sửa lại cũng làm xe tải được, cho Giun luôn.”
“Đi đi đi.”
