Chương 29: Thủ đoạn của Lão Cửu 2
“Đoàng”
“Tất cả chúng mày cúi xuống, hôm nay không bán nữa”
Mấy tên khách trong sảnh nhìn thì sang trọng, nhưng tiếng súng vừa nổ đã cúi rạp nhanh hơn ai.
Mấy tên bảo vệ lén rút súng, bị bọn thiếu niên dí súng bắn bay ngay.
Nghe tiếng súng, trên lầu vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Mấy chục tên đàn em xông ra từ cầu thang thoát hiểm.
“Đùng đùng đùng”
Thằng tóc xù giật khẩu súng của đồng bọn bắn một loạt, ép bọn chúng phải lui vào cầu thang.
Thằng thiếu niên đứng gác ở cửa liếc đồng hồ, vừa đúng một phút, hét với thằng tóc xù: “Rút”.
“ĐM mẹ, tao là Cốt của phố Hồng Tam, mai tao lại đến, cho chúng mày thời gian gọi người.”
Cốt liếc nhìn cái sảnh không ai dám đứng, ngông nghênh lôi kíp nổ từ túi ra, châm lửa rồi ném thẳng lên đèn chùm lộng lẫy.
“ĐM, tao không tiêu nổi thì đốt cái quán của chúng mày.”
Xong việc, mấy thằng ào ra khỏi KTV.
“Mau… mau gọi người, có người phá quán, đừng để chúng chạy”
Đội trưởng Chu thấy người chạy, móc bộ đàm ra gọi cấp cứu.
“Đoàng”
Chưa kịp gọi vài câu, tiếng súng lại vang lên ngoài cửa, bộ đàm trong tay đội trưởng Chu vỡ tan.
Cốt xách súng quay lại.
“Anh…”
Cốt túm thằng lễ tân từ dưới đất lên, kéo ra cửa: “ĐM mẹ, sao không nói hẹn gặp lại với bọn tao? Coi thường bọn tao à?”
“Đùng đùng đùng”
Một thằng thiếu niên khác ngậm điếu thuốc, bắn một loạt xuống chân thằng lễ tân, làm nó sợ tè ra quần.
“Hẹn… hẹn gặp lại… lần sau”
Thằng lễ tân khóc lóc: “Mẹ kiếp, tao không làm nữa, sợ vãi cả lồn.”
Mấy thằng thiếu niên nhìn nhau, cười đắc ý rồi chạy đi.
Đi sang bên kia đường, Cốt bắn một loạt vào bảng hiệu KTV: “ĐM mẹ, nói với A Lãng, không phục thì gọi người đến phố Hồng Tam đánh nhau với tao.”
Mấy thằng chui vào hẻm, biến mất không dấu vết.
…
Văn phòng trên tầng cao nhất của KTV.
A Lãng lơ mơ bò dậy khỏi giường, tiếng gõ cửa càng lúc càng to.
“Đứa nào đấy”
Hai cô gái bên cạnh A Lãng vừa trải qua một trận chiến, mệt mỏi rên rỉ: “Giục chết à”
A Lãng châm một điếu thuốc, vỗ mông cô gái: “Ngoan, anh ra xem có chuyện gì.”
Cửa mở, mấy tên đàn em thân tín của A Lãng mồ hôi đầm đìa báo cáo: “Đại ca, tụi mình bị phá quán rồi.”
“Cái gì cơ?” A Lãng ngớ người một lúc mới tỉnh: “Quán nào?”
“Chính là cái này” Thằng đàn em mặt mếu máo báo: “Lão Cửu điên rồi thật sự sai người đến gây chuyện, cậu Đoàn bị đánh gãy chân, tụi mình cũng mất ba anh em.”
A Lãng mặt ngơ ngác.
Lão Cửu dám đến hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn. Trong đầu hắn, cả khu Tây Phố ai dám động đến hắn?
Có lẽ vì yên ổn quá lâu, khiến hắn mất đi cảm giác nguy hiểm.
Rõ ràng biết tính Lão Cửu không ổn định, hắn lại chẳng phòng bị gì.
“Cái… cái này ăn nói sao với tổng Đinh?”
“Bốp”
A Lãng tát thẳng vào mặt thằng đàn em: “Người đâu? Không giữ lại được à?”
“Chạy… chạy rồi, bọn nó đánh người xong là chạy, người của tụi mình chưa kịp tập hợp thì bọn nó đã chui vào hẻm, cả quá trình chưa đầy hai phút.” Thằng đàn em ôm mặt giải thích.
A Lãng tức quá đạp bay nó: “Tao không muốn nghe chuyện cổ tích, gọi người, thả hết ra ngoài cho tao, nhất định phải bắt được bọn nó, đi ngay.”
Đã hai lần ám sát thất bại, giờ người ta đã đập thẳng vào quán mình.
A Lãng không dám tưởng tượng mặt lão Đinh sẽ thế nào khi biết.
Quay lại phòng, A Lãng chống nạnh đứng bên cửa sổ, thở hổn hển nhìn xuống đống hỗn độn dưới lầu.
“Tao đang rất bực, lại đây.” A Lãng gọi cô gái trên giường.
Nửa tiếng sau.
A Lãng thở phào nặng nhọc, lặng lẽ châm một điếu thuốc.
“Reng reng reng”
Điện thoại reo, A Lãng nhìn người gọi, mặt xanh mét.
“Mày còn dám gọi à?” A Lãng gầm lên.
Đầu dây bên kia, Lão Cửu bình thản hỏi: “Có muốn đánh nhau với tao không?”
“Mày nghĩ sao? ĐM, hôm nay tao nhất định xử mày.” A Lãng ấn đầu cô gái xuống chửi.
“Cúi đầu nhìn.” Lão Cửu cười nhạo.
A Lãng cúi đầu nhìn, ngoài đường, Lão Cửu một tay đút túi đang hứng thú nhìn hắn.
Hai mắt chạm nhau, A Lãng suýt nhảy xuống, một chân đạp lên bệ cửa mới phát hiện mình không mảnh vải.
“ĐM, đánh nhau mà phơi chim, mày bị bệnh à?” Lão Cửu giơ ngón cái và ngón trỏ ra so với A Lãng: “Cỡ này thì đừng khoe ra mất mặt, nghe nói mày là hệ tăng cường? Sao không tăng cường cái của quý của mày đi, tao không cương còn dài hơn mày, em nhỏ ạ.”
“ĐM mẹ mày, mày dám lên đây không?”
A Lãng bỏ điện thoại, ghé vào cửa sổ chửi ầm lên.
Lão Cửu cười tà mị, cúp máy, đi thẳng vào KTV.
Cửa có một bà già đang dẫn một đám gái quét dọn đống trang trí bị Cốt và đồng bọn đập nát.
Bà già chưa biết chuyện gì thấy Lão Cửu định xông vào liền ngăn lại: “Chú em, xin lỗi, hôm nay không bán.”
Lão Cửu mặt đen lại: “Chị thấy tôi giống người có tiền tiêu không?”
Đám gái nhìn nhau.
Không tiêu thì đến làm gì?
Lão Cửu liếc quanh một vòng, bĩu môi: “Con buôn, mấy người như các chị ở phố Hồng Tam một đêm hai trăm tôi còn chê đắt.”
“Cô ơi, làm ơn tránh đường.”
Mấy thằng đàn em sau lưng Lão Cửu rút súng ra.
Bà già khóe mắt giật giật, phấn trên mặt rơi không ít, vừa bị đập một lần lại đến một đám nữa.
Mấy cô gái cũng vậy, đều dạt ra nhường đường.
Lão Cửu đi ngang qua một cô gái, cố tình đưa tay sờ má cô ta.
“Sờ một cái ba nghìn, ghi vào sổ của anh Lãng.”
“Thêm ba nghìn”
“Thêm ba nghìn”
Đám đàn em làm theo.
Cả đám đường hoàng bước vào sảnh, tất cả đàn em đều chạy ra ngoài đuổi theo Cốt và đồng bọn, trong sảnh ngoài mấy tên khách đợi xe thì không còn bảo vệ nào.
Thấy lại một đám thiếu niên cầm súng xông vào, nhiều tên già đời nằm rạp xuống đất trước.
Nhất là thằng công tử bị Cốt đánh bị thương, co ro trên ghế sô pha, suýt khóc.
Lão Cửu liếc qua đám đông, quát: “ĐM, hôm nay không bán nữa, tất cả về nhà tự chơi với nhau đi, không ra là tao tính tiền đấy.”
“Ầm”
Tất cả mọi người trong sảnh ôm đầu chạy ra.
Mấy tên khách này thân phận không nhỏ, ai muốn gây sự với mấy tên liều mạng này đâu.
“Tôi lên gặp anh Lãng, tụi mày canh dưới này, chưa có lệnh của tao thì dù thị trưởng có đến cũng không cho vào, ai dám vào thì bắn.” Lão Cửu ấn thang máy.
“Rõ, anh.”
Mấy thằng thiếu niên gật đầu rồi co ro sau quầy lễ tân, giương súng lên.
…
Thang máy từ từ lên.
A Lãng đứng ở cửa thang máy, tay cầm dao rựa, mặc quần đùi, dáng vẻ oai hùng chờ Lão Cửu xuất hiện.
Cửa thang máy từ từ mở, A Lãng siết chặt dao.
“ĐM, để xem hôm nay mày có mấy cái mạng…”
Cửa mở một nửa, A Lãng quát một tiếng, lao vào thang máy.
“Người… người đâu?”
A Lãng ngơ ngác nhìn điếu kíp nổ đang cháy trong thang máy.
“Tìm tao à?”
Bóng Lão Cửu xuất hiện từ cuối hành lang: “Quen chân đất rồi, không thích đi thang máy.”
“ĐM mẹ mày”
“Ầm”
Sức công phá khủng khiếp ném thẳng A Lãng bay ra ngoài.
