Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Huyết Mạch Yêu Tổ, Thống Trị Bóng Đêm > Chương 75

Chương 75

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 75: Học Nghệ

 

Hôm sau, hai người tỉnh dậy với cái đầu đau như búa bổ.

 

Đêm đó, là đêm ngon giấc nhất của họ sau bao nhiêu năm.

 

Tuy chẳng có ai trong trại là người tốt, nhưng họ đối xử với người nhà thật lòng.

 

Sau khi Bá Vương nhận họ, mấy ông lớn trong trại đã coi hai đứa như con cháu trong nhà.

 

Mấy người anh còn đích thân mở tiệc mừng cho hai đứa, chúc mừng chúng bái sư dưới trướng Bá Vương.

 

Đêm đó, hai đứa uống đến nỗi ói ra cả mật xanh mật vàng.

 

"Tỉnh rồi à?"

 

Cửa bị đẩy ra, Đoạn Ca bưng một tô mì vừa ăn vừa cười: "Lần sau trước khi uống rượu thì ăn lót dạ một chút."

 

Lão Cửu liếc xéo hắn. Bọn họ không muốn ăn sao?

 

Mấy ông anh thay nhau rót, trung bình một phút một chén rượu.

 

Không uống chết người đã là may lắm rồi.

 

"Cha nuôi đang đợi chúng mày đấy."

 

Đoạn Ca hất hàm, ra hiệu hai đứa đi theo hắn.

 

Ba người đi tới vách đá phía sau núi. Bá Vương cởi trần, một tay giơ tảng đá nặng mấy ngàn cân, đang phì phò tập luyện.

 

"Cha nuôi."

 

Ba người cung kính cúi chào.

 

Bá Vương cười hề hề: "Đến rồi à?"

 

"Ầm!"

 

Tảng đá rơi xuống đất, mặt đất rung chuyển.

 

"Nghe thằng Bảy nói chúng mày định đi Xuân Phủ?"

 

Bá Vương ôm vò rượu, tu một ngụm.

 

"Vâng, sắp phải đi rồi, cha nuôi. Tụi con làm xong việc sẽ về thăm người."

 

Tuyệt kỹ của Cửu Giác Giác Tỉnh Giả, Tiểu Bạch Hổ nhất quyết phải có được.

 

Không chỉ để luyện tuyệt kỹ, quan trọng hơn là muốn trả hết ân tình máu yêu tổ.

 

Hắn không phải kẻ vong ân phụ nghĩa.

 

"Vì tuyệt kỹ của Diệu Nhật Thiên Vương phải không?" Bá Vương nhìn ra mục đích của hai đứa, cười khẩy: "Lý Hữu Tiên đúng là không làm ăn lỗ vốn."

 

"Diệu Nhật Thiên Vương?" Tiểu Bạch Hổ và Lão Cửu ngơ ngác nhìn Bá Vương.

 

Cái tên này lần đầu tiên họ mới nghe.

 

"Giác tỉnh giả đạt tới Cửu Giác sẽ có được danh hiệu Thiên Vương. Ví dụ như Ngao Tinh Thiên Vương trấn thủ một thành ở Tương Phủ, Bạch Y Thiên Vương Sát Thần ở Chiến Khu Thứ Tư. Còn Diệu Nhật Thiên Vương chính là vị Cửu Giác duy nhất ở chỗ chúng ta."

 

"Tuyệt kỹ Diệu Nhật của hắn, nghe nói có thể biến ánh sáng mặt trời thành sức mạnh của mình. Hắn còn có ngoại hiệu là 'thấy ánh sáng là bất tử'. Chỉ cần có mặt trời, hắn có nguồn năng lượng vô tận, bất diệt bất tử."

 

"Lúc hắn chết, tao vẫn chỉ là thằng Lôi Tử nhỏ bằng tụi bây." Mắt Bá Vương lộ vẻ ngưỡng mộ: "Đúng là nhân vật như thần tiên."

 

"Cha nuôi cũng hứng thú à? Vậy để tụi con cướp về cho cha." Lão Cửu xoa tay, hăm hở.

 

Tuyệt kỹ của cường giả như vậy để lại, ai mà không động lòng?

 

Bá Vương xua tay: "Dị năng của tao là hệ tối, không học được thần thông của hắn."

 

"Gọi tụi bây đến, một là để nhắc nhở, Xuân Phủ không giống Băng Phủ, bây giờ Xuân Phủ đầy rẫy dị tộc."

 

"Cái gì?"

 

Lão Cửu trợn mắt: "Dị tộc?"

 

"Đám khốn đảo Khấu đã động tay vào Xuân Phủ rồi." Bá Vương nhổ nước bọt: "Thằng rể của thị trưởng Xuân Phủ là con lai giữa Tung Của và đảo Khấu. Thằng đó mượn danh nghĩa kêu gọi đầu tư để dẫn sói vào nhà. Bây giờ dị tộc ở Xuân Phủ ngang ngược hống hách lắm."

 

"Tụi con sẽ cẩn thận." Tiểu Bạch Hổ khẽ nói.

 

Nghe vậy, Bá Vương đạp một phát vào mông Tiểu Bạch Hổ.

 

"Cẩn thận cái con cặc! Tao bảo tụi mày, gặp mấy thằng dị tộc này, đừng có sợ, đánh chết mẹ chúng nó đi, tao chống lưng cho."

 

Bá Vương liếc hai đứa: "Xuân Phủ là địa bàn của chúng ta, chỉ có chúng ta mới được cướp. Dị tộc mẹ nó mà dám động tay, thì xử đẹp cả lũ dị tộc trong thành. Mấy thằng khốn này không đánh cho chúng sợ thì chúng còn dám đến."

 

"Hiểu rồi, cha nuôi."

 

"Tụi con nhất định xử đẹp chúng."

 

Bá Vương thích cái tính trời không sợ đất không sợ của hai đứa, hài lòng cười: "Nhìn tụi mày là biết ngay. Quy tắc của trại ta là không cướp người nghèo, không cướp phụ nữ, không cướp người già. Nhưng với dị tộc, tụi mày không cần giữ quy tắc, đánh chết mẹ chúng nó. Làm tao nổi máu, tao vượt biển sang cướp chúng nó luôn."

 

"Ok."

 

Bá Vương liếc Đoạn Ca.

 

Thằng này gãi đít, ngáp dài kiếm cớ chuồn.

 

Trên vách đá chỉ còn ba người, Bá Vương mới lên tiếng: "Gọi tụi mày đến, việc thứ hai... Vì tụi mày đã bái sư với tao, thì tao cũng phải dạy tụi mày vài chiêu phòng thân."

 

Bá Vương đứng trên vách đá, mặt nghiêm trọng, mắt nhìn qua lại giữa Tiểu Bạch Hổ và Lão Cửu.

 

"Thằng Tám, dị năng của mày kiêm cả công lẫn thủ, tao truyền cho mày Bá Vương Phá Giáp. Chiêu này chỉ có bảy quyền, nhưng mỗi quyền sau uy lực gấp mấy lần quyền trước."

 

"Quyền cuối cùng, có thể đánh ra trăm lần sức mạnh."

 

"Với độ cứng cáp ngang đỉnh Tam Giác của mày, dưới Tứ Giác không ai chịu nổi tới quyền thứ năm."

 

Bá Vương hơi kiêu hãnh khoe: "Bá Vương Cửu Thức của tao, mỗi đệ tử chỉ được học một thức. Không phải tao giấu nghề, mà vì cần khí huyết quá lớn. Nếu không chịu nổi, tùy lúc có thể nổ tung mà chết."

 

"Thằng Chín... thứ trong người mày... ừm... tao truyền cho mày Bá Vương Tuyệt Mệnh. Đây là chiêu liều mạng của tao. Chiêu này ra, không phải mày chết thì là tao chết." Bá Vương dặn dò cẩn thận: "Không đến đường cùng đừng dùng bừa. Chiêu này càng bị thương nặng thì sức mạnh bộc phát càng khủng khiếp. Có thể nói là dùng thương tích để kích thích mọi tiềm năng trong cơ thể."

 

"Nào, theo tao tập."

 

...

 

Trong thành.

 

Phủ Minh Vương.

 

Minh Vương đã ngoài năm mươi, quen ngủ sớm, chưa tới mười giờ đã thay đồ ngủ.

 

"Choang, ầm."

 

Dưới lầu có tiếng động.

 

Minh Vương cau mày.

 

Có lẽ vì cái chết của Hoa Lão và Na Lan, cũng có thể vì Bá Vương, nên dạo này ông ngủ rất nhẹ. Quá mười giờ, trong nhà không được phát ra tiếng động nào.

 

"Chuyện gì thế?"

 

Minh Vương lấy lọ thuốc từ đầu giường, uống hai viên, rồi ra cửa hỏi.

 

Ngoài phòng, vẫn có tiếng lộp bộp trong phòng khách.

 

Minh Vương nhíu chặt mày, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng.

 

Vì ông ngửi thấy mùi thuốc lá rẻ tiền, và mùi máu tanh rất nồng.

 

"Két..."

 

Cửa hé mở, Minh Vương nhìn xuống lầu qua khe cửa.

 

Bốn tên đại hán hung thần ác sát ngồi trên ghế sofa phòng khách, tivi đang chiếu phim con heo.

 

"Mẹ kiếp, dùng cái tivi to này xem phim con heo đã thật, tao nổi máu rồi đây."

 

Thằng Mập mặc bộ vest cỡ đại nhất, ngồi ụp xuống ghế, bẩn thỉu gãi hạ bộ.

 

"Minh Vương già này khá nhỉ, nhiều rượu ngon thế."

 

Một thằng đen thui cầm mấy chai rượu quý của Minh Vương trong tay: "Tiếc là không có đồ nhắm."

 

"Tao đã bảo đừng giết sạch mà, ngu chưa kìa?" Thằng Mập khinh bỉ mắng: "Đi kêu Minh Vương dậy làm đồ nhắm cho chúng ta."

 

"Có chút tự trọng đi, mày còn muốn ổng nhảy thoát y cho mày xem à?"

 

Thằng đeo xích lưng quay về phía Minh Vương bỗng quay ngoắt lại, bốn mắt nhìn nhau với Minh Vương trong phòng.

 

"Không làm phiền ông ngủ chứ?" Thằng đó vẫy tay với Minh Vương.

 

Thấy đối phương đã phát hiện mình, Minh Vương không trốn nữa, đi thẳng xuống lầu.

 

Phòng khách la liệt xác mấy chục tên bảo vệ, trong đó không thiếu giác tỉnh giả.

 

Có thể lặng lẽ giết vào nhà Minh Vương, đủ thấy mấy người này thực lực bất phàm.

 

"Bảo vệ nhà ông khó giết thật, làm mệt cả tao. Phiền ông làm chút đồ nhắm đi." Thằng Mập cười hề hề chỉ vào mấy chai rượu ngon trên bàn.

 

Minh Vương không trả lời, liếc mắt nhìn quản gia của mình.

 

Quản gia là cường giả Tứ Giác, bị một cây thương đóng đinh trên tường, chết không nhắm mắt nhìn về phòng Minh Vương.

 

"Chúng mày vào thành làm gì?" Minh Vương mở khí trường Ngũ Giác, ra dáng liều mạng một trận.

 

"Ồ, hăng dữ, muốn đánh hả?" Thằng Mập cầm remote tạm dừng tivi: "Cái này... một đống tuổi rồi, bớt xem mấy phim thiếu nhi không lành mạnh đi, đồ già không biết xấu hổ. Để phạt ông, mấy cuộn phim này tao mang ra ngoài thành tiêu hủy giúp."

 

"Mày có thể đứng đắn tí không?" Hắc Ly Tử khinh bỉ liếc thằng Mập.

 

Thằng sau không chịu thua, đáp trả: "Làm ơn trả lại rượu cho người ta."

 

Hắc Ly Tử liếc mấy chục chai rượu ngon đã được đóng gói cạnh ghế sofa: "Ổng già rồi, uống rượu dễ trúng gió, tao làm vậy tốt cho ổng."

 

"ĐM chúng mày rốt cuộc muốn gì?"

 

Minh Vương thấy mấy người càng nói càng quá đáng, tức tối mắng: "Muốn đánh nhau à?"

 

"Ừ thì."

 

Hổ Đô từ từ đứng dậy, cười tà: "Nghe nói em tao bị ông bắt nạt?"

 

"Yên tâm, cha nuôi có lệnh, không được giết ông. Hôm nay tụi này chỉ đánh ông gần chết thôi, tao ra tay có chừng mực lắm."

 

Mấy người cười đùa đứng dậy vây quanh Minh Vương.

 

"Ông là tiền bối giang hồ, tụi này đánh hội đồng ông, ông không ý kiến chứ?" Hắc Ly Tử hỏi một cách đểu giả.

 

"Nói gì vậy?"

 

Thằng Mập mặt nặng mày nhẹ, vô sỉ nói: "Vị này là bá chủ trong thành, không đánh hội đồng là bất kính với ông ấy. Lão gia tử cảnh gì chưa thấy? Lão gia tử, để người ngoài khỏi nói ông ăn hiếp kẻ nhỏ, hay là ông để một tay đi?"

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn