Chương 91: Đến Cửa Gõ Cửa
Hôm sau.
Trong một biệt thự ở Xuân Phủ.
Mã Phóng Sơn nằm trong căn phòng điều hòa mát lạnh, mặt hướng ra cửa sổ kính lớn, chăm chú chơi game trên điện thoại.
“Thiếu gia.”
Một người đàn ông mặc trang phục quản gia kính cẩn đẩy cửa bước vào.
“Tình hình bên ngoài thế nào?”
“Hôm nay cả bọn Tiểu Bạch Hổ đều xin nghỉ.” Quản gia hơi cúi người, hạ giọng nói: “Bên thành Băng Phủ truyền tin, người ở Hắc Sơn Trấn đã ra khỏi thành hết, trại Bá Vương phái ba nghĩa tử đến, mục tiêu có vẻ đều là Xuân Phủ.”
Khóe miệng Mã Phóng Sơn nhếch lên, mọi chuyện đều nằm trong dự liệu của hắn.
Hắn rất thích cảm giác thao túng toàn cục này.
Trong mắt lóe lên vẻ đắc ý.
“Hai thằng Lôi Tử này đúng là không chịu nổi một chút ấm ức nào.” Mã Phóng Sơn trở mình nằm ở tư thế thoải mái hơn: “Chúng nắm uy thế của Bá Vương, lại có tập đoàn Viễn Kiều chống lưng, đối đầu với tập đoàn Tam Mộc chưa chắc đã thua. Đánh đi, càng loạn càng tốt, tao thích nhất là ngồi núi xem hổ đấu.”
···
Tập đoàn Tam Mộc.
Tòa nhà văn phòng cao nhất Xuân Phủ.
Hai anh em họ Tam Mộc đang ngồi trước cửa sổ kính lớn, nhìn xuống Xuân Phủ.
“Tung Của đúng là non sông tươi đẹp.” Tam Mộc Nhất Lang cảm thán nhìn Xuân Phủ phồn hoa: “Đất đai tốt đẹp như vậy, đáng lẽ phải thuộc về đảo Khấu chúng ta. Dựa vào đâu mà người Tung Của được sống trên vùng đất rộng lớn thế này, còn chúng ta chỉ có thể co ro trên đảo?”
“Anh, Xuân Phủ sớm muộn gì cũng là của chúng ta.”
Tam Mộc Nhất Kiều ôm thanh đao, trong mắt lộ vẻ khao khát: “Bắt đầu từ Xuân Phủ, nuốt trọn Tung Của.”
“Hừ, vậy nên bước đầu tiên chúng ta nhất định phải đi cho tốt. Chờ chiếm hoàn toàn Xuân Phủ, sẽ chuyển đồng bào của chúng ta sang đây.”
“Ầm!”
Một tiếng nổ dữ dội làm cả tòa nhà rung chuyển.
Ánh lửa chói lòa phản chiếu trên kính cửa sổ.
Cả hai cúi người nhìn xuống.
Bãi đỗ xe tầng một của tòa nhà, biển lửa mênh mông.
Cả tấm biển hiệu của tòa nhà cũng bị nổ tung.
“Địch tập kích?”
Hai người nhìn nhau, chau mày.
Bây giờ ở Xuân Phủ còn ai dám ra tay với bọn họ?
Trong ánh lửa, ba thiếu niên mặc áo hoodie đen, đội mũ trùm đầu, lảo đảo bước ra khỏi biển lửa, thẳng tiến về phía tòa nhà Tam Mộc.
“Đứng lại! Đây là địa bàn của tập đoàn Tam Mộc, người Tung Của không được vào.”
Trước cổng tòa nhà Tam Mộc, hơn hai mươi nhân viên bảo an nghe tiếng nổ liền xông ra khỏi tòa nhà.
Thấy ba thiếu niên không rõ thân phận, bảo an vội vàng ngăn cản.
Hi Cẩu từ từ kéo mũ xuống, cười đểu: “Biết đây là đâu không?”
“Đây là tập đoàn Tam Mộc…”
“Sai.” Hi Cẩu mỉm cười châm thuốc: “Đây là đất của Tung Của bọn tao, tin không tao cho nổ tung cái nhà mày thành nhà vệ sinh?”
“Bát ca!”
“Xoạt!”
Hơn hai mươi giác tỉnh giả cấp một, cấp hai vây quanh Hi Cẩu và hai người kia.
Đội trưởng bảo an cầm đầu lắc lắc vũ khí trong tay, cười gằn: “Đây là địa bàn của đảo Khấu bọn tao, chẳng mấy chốc nữa người Tung Của các ngươi đều phải cút khỏi Xuân Phủ, chỉ có đàn bà là ở lại thôi, ha ha.”
“Ha ha, đàn bà Tung Của… ngon lắm.”
Đội trưởng bảo an dí thanh trường đao vào ngực Hi Cẩu, đe dọa: “Bò ra ngoài, như một con chó. Mọi thằng Tung Của nào lỡ vào tòa nhà Tam Mộc, tao đều bắt chúng bò ra, ha ha.”
Hi Cẩu nhướng mày, ngoắc ngoắc tay với đội trưởng bảo an.
Đối phương tưởng mình ăn chắc ba thằng nhóc, tự tin tiến lại gần.
Hi Cẩu cúi sát tai hắn, cười nói: “Bố mày! Mẹ!”
“Bát ca!”
“Ục!”
Một khẩu shotgun từ sau gáy Hi Cẩu đưa ra, dí thẳng vào miệng đội trưởng bảo an.
Đội trưởng bảo an hoảng sợ mở to mắt, Cốt Đầu đứng sau Hi Cẩu phóng khoáng vẫy tay chào hắn: “Chào mày nha.”
“Đoàng!”
Răng văng ra cùng máu tươi, đội trưởng bảo an ôm miệng đau đớn.
Miệng hắn hoàn toàn bị nổ làm đôi, má không còn chút thịt nào, xương trắng lộ ra trông vô cùng khủng khiếp.
Dù là giác tỉnh giả cấp hai, bị shotgun dí vào miệng nổ cũng phải trọng thương.
Cốt Đầu một tay giơ shotgun, nhanh chóng kéo khóa nòng, dí lên mắt đội trưởng bảo an: “Địt mẹ mày, thích cười?”
“Đoàng!”
Một phát súng, đối phương im bặt.
“Đội… đội trưởng… chết… chết rồi!”
“Giết nó!”
“Không được để chúng đi!”
Đám giác tỉnh giả còn lại lúc này mới phản ứng lại, rút vũ khí định chém chết ba người.
Hi Cẩu không vội không vàng móc remote ra: “Địt mẹ chúng mày, nào, động vào tao thử xem.”
“Bom… gây hại không lớn cho giác tỉnh giả đâu.”
Giác tỉnh giả đảo Khấu không bị Hi Cẩu dọa.
Chỉ cần chuẩn bị trước, dù Hi Cẩu có mang thuốc nổ cũng khó gây sát thương chí mạng cho chúng.
Hi Cẩu, Cốt Đầu và Tiểu Phong thản nhiên cười toe.
Trực tiếp ấn remote.
“Ầm…”
Lại một tiếng nổ dữ dội vang lên.
Đám bảo an theo phản xạ che đầu.
Nhưng tiếng nổ không phát ra từ gần đó.
Cách tòa nhà Tam Mộc ba dãy phố, một tòa nhà văn phòng của tập đoàn Tam Mộc đang xây dở đổ sập.
Lần này, đám bảo an không còn bình tĩnh nổi nữa.
Thấy Hi Cẩu chuyển ngón tay sang nút khác, tất cả đều dừng động tác.
Chi phí xây dựng tòa nhà này không hề rẻ, tập đoàn Tam Mộc đang chiếm đất khắp thành phố để xây cao ốc, nếu để chúng nổ hết mấy tòa này, tập đoàn Tam Mộc sẽ mất bao nhiêu tiền?
Nhất thời, đám bảo an đều không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Tiểu Phong nhổ nước bọt, cười mắng: “Tao tưởng chúng mày cứng lắm, nổ một tòa là sợ rồi à? Địt mẹ, tao còn mua cả bảo hiểm y tế rồi đấy, chúng mày không chơi nữa à?”
“Mấy con thú này chỉ biết bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh thôi. Mày, lại đây.” Cốt Đầu dùng shotgun chỉ một bảo an: “Quỳ xuống, châm thuốc cho bố mày.”
Ba thiếu niên ngông nghênh ngẩng đầu trước cửa tòa nhà Tam Mộc, đám giác tỉnh giả đảo Khấu không ai dám nhúc nhích.
Cốt Đầu ngậm điếu thuốc, bước đến trước mặt tên bảo an gần nhất: “Châm thuốc, nghe hiểu không?”
“Anh em tao bảo mày quỳ xuống, châm thuốc, nghe không hiểu à?”
Hi Cẩu lại ấn một nút khác.
“Ầm!”
Nửa thành Xuân Phủ rung chuyển.
Không cần nghĩ cũng biết, lại một tòa nhà đang xây đổ sập.
Nhưng đám bảo an không dám chịu trách nhiệm.
Nhỡ đâu Hi Cẩu nổ hết mấy tòa cao ốc, bọn chúng đều phải mổ bụng tạ tội.
“Chúng mày sẽ chết rất thảm.”
Tên bảo an kia hận không thể nuốt sống ba người, kìm một bụng lửa giận, móc bật lửa ra.
“Bốp!”
Cốt Đầu tát một cái vào mặt hắn.
“Địt mẹ mày, đảo Khấu chúng mày không phải ngành dịch vụ rất giỏi sao? Thái độ đâu? Nụ cười đâu? Cái bộ dạng này của mày thì tao cho tiền boa kiểu gì?” Cốt Đầu dí shotgun vào đũng quần hắn: “Hoặc mày cười châm thuốc cho tao, hoặc tao nổ cái của quý dưới đó của mày.”
“Đừng đùa, người đảo Khấu đều lùn, chim nhỏ xíu, cẩn thận nó dùng nòng súng của mày để tự vệ đấy, kích cỡ này vừa khéo, ha ha.”
Tiểu Phong làm động tác thủ dâm, ba anh em cười không ngớt.
Người vây xem càng lúc càng đông, không ít kẻ đã lấy điện thoại ra quay phim.
Đám bảo an cũng biết xấu hổ, từng thằng chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống.
“Tao thích nhất cái vẻ chúng mày muốn đánh tao mà không dám động tay.”
Cốt Đầu nghiêng đầu, dí sát mặt vào tên bảo an, châm điếu thuốc trên miệng, rồi đưa tay xoa đầu hắn.
“Đệt, ngay cả dịch vụ mỉm cười cũng không biết, mai gửi em gái, mẹ mày đến hội sở của bọn tao làm việc đi, tao dạy cho người đảo Khấu chúng mày cái gì gọi là ý thức phục vụ.” Cốt Đầu lùi lại một bước, một hơi khói đặc phun thẳng vào mặt hắn.
“Hôm nay chúng mày đừng hòng rời khỏi đây.”
Mặt bảo an tái mét, nếu không phải kiêng dè remote trong tay Hi Cẩu, chúng đã xông lên từ lâu.
“Xời, dọa ai đấy? Mày làm tao sợ chết khiếp luôn.”
Hi Cẩu vừa nói vừa định ấn nút thứ ba.
“Xin chờ một chút.”
Cửa tự động của sảnh mở ra.
Một người đàn ông ăn mặc lịch sự nói tiếng Tung Của trôi chảy: “Tam Mộc tiên sinh mời ba vị lên.”
Tam Mộc nhận ra ba người này ầm ĩ thế này chẳng qua là muốn gặp người chủ sự, nếu không đã sớm chạy mất.
Người vây xem bên ngoài càng lúc càng đông, nếu chuyện này tiếp tục lan rộng, sau này ai còn sợ người đảo Khấu nữa?
“Người Tung Của?”
Cốt Đầu hài lòng bước vào tòa nhà, quan sát tên thư ký.
“Vâng, tôi là thư ký của Tam Mộc tiên sinh.”
Tên thư ký tự mãn giới thiệu mình, trong mắt đầy kiêu ngạo: “Nhưng tôi đã được Tam Mộc tiên sinh ban họ… các anh cũng có thể gọi tôi là Tiểu Tuyền…”
“Đoàng!”
Cốt Đầu nổ súng.
Tên thư ký ôm đùi đau đớn quỳ rạp xuống đất.
Hi Cẩu không ngoảnh đầu lại, nói: “Đã thích làm chó thì cứ quỳ mãi đi, bố mày tự tìm được đường. Mày dám đứng dậy, bố mày cũng nổ mày.”
