Chương 96: Xuất Phát
Hai ngày sau.
Đại sảnh phủ Trúc.
Trúc Cục trưởng dậy từ sớm, đích thân chuẩn bị bữa sáng cho vị khách quý.
Cả nhà ngồi quây quần bên người áo trắng.
Trúc Lạc Nhi thẫn thờ nhìn ra cổng.
“Khụ khụ.”
Trúc Cục trưởng biết con gái mình đang lo lắng điều gì, bèn nhắc nhở cô đừng thất lễ với khách.
Người áo trắng một tay cầm điện thoại xem tin tức, một tay cầm cốc sữa đậu nành.
Tiểu Mông bên cạnh một mình chén sạch nửa bàn đồ ăn, rồi ợ một cái đầy mãn nguyện.
“Đạp đạp đạp.”
Tiếng bước chân nhẹ nhàng từ xa đến gần.
Trúc Lạc Nhi, Trúc Cục trưởng, người áo trắng đồng loạt dừng tay, nhìn về phía cổng.
Mười hai thiếu niên đeo ba lô vải bạt to tướng, bước những bước đều đặn tiến vào đại sảnh.
Mười hai thiếu niên ăn mặc bình thường, ngoại hình cũng chẳng có gì nổi bật, nhưng từng đứa như những chiến binh sắp ra trận.
Trong mắt ai nấy đều rực lửa chiến đấu.
“Trúc Cục trưởng, cảm ơn đã tiếp đãi, chúng tôi phải đi rồi.”
Tiểu Bạch Hổ khẽ cúi người. Người áo trắng khóe miệng nhếch lên, cúi đầu tiếp tục thưởng thức bữa sáng.
Trúc Cục trưởng mỉm cười gật đầu.
Trúc Lạc Nhi thần sắc phức tạp liếc nhìn Lão Cửu bên cạnh Tiểu Bạch Hổ, vô tình chạm phải ánh mắt hắn.
Hai người nhìn nhau, Trúc Lạc Nhi vội cúi gằm mặt.
“Uống nhiều sữa vào, ăn gì bổ nấy mà.”
“Phụt!”
Nỗi lo lắng của Trúc Lạc Nhi dành cho Lão Cửu lập tức bị thay thế bằng ánh mắt đầy độc ác.
Lão Cửu luôn có tài phá hỏng bầu không khí chỉ bằng một hai câu nói.
“Các cậu định đi đâu?”
Tiểu Mông thấy đám thiếu niên này trông như sắp liều chết, bèn hỏi: “Nghe nói bên ngoài đang truy nã các cậu.”
“Xì.” Lão Cửu khinh thường bĩu môi, “Một thằng ngoại tộc ở Tung Của mà phát lệnh truy nã, ai thèm để ý.”
Nói xong, Lão Cửu nhìn về phía người áo trắng.
Gã vẫn vẻ mặt thờ ơ, thong thả dùng bữa.
“Tôi xin phép đi trước, mấy ngày nay làm phiền rồi.”
Tiểu Bạch Hổ cúi thật sâu trước người áo trắng.
Cúi lạy này, là cảm ơn hắn đã dạy võ cho hai người.
“Ầm!”
Mười hai anh em đồng loạt cúi người.
Người áo trắng lúc này mới đặt bát xuống, cười nhẹ như mây gió: “Chúc quân, mã đáo thành công.”
“Chú ý an toàn.” Trúc Lạc Nhi rốt cuộc vẫn không nhịn được mà nói với Lão Cửu.
“Đệt, bọn tao là Lôi Tử, không nguy hiểm thì còn gọi là Lôi Tử à? Muốn tao an toàn thì bao nuôi tao đi.” Lão Cửu liếc cô một cái.
“Mười giờ hai mươi phút, cục cảnh sát có thể phái người đến bắt chúng tôi không?”
Tiểu Bạch Hổ không thèm để ý đến Lão Cửu, nghiêm mặt nhìn Trúc Cục trưởng.
Màn này không chỉ Trúc Lạc Nhi, mà ngay cả Trúc Cục trưởng cũng ngẩn người.
Tự đi cướp ngân hàng, rồi tự bảo người đến bắt mình?
Để làm gì?
Tiểu Bạch Hổ không giải thích, chỉ bình thản nói: “Tôi nghe nói mười giờ ngân hàng Tam Mộc sẽ bị cướp, phiền các ông phái người đến bắt, bọn họ sẽ không chống cự, mong các ông nhất định để bọn họ nhận sự trừng phạt của pháp luật.”
“Biết rồi.”
Trúc Cục trưởng chưa kịp mở miệng, Trúc Lạc Nhi đã gật đầu đồng ý.
Tiểu Bạch Hổ và Lão Cửu liếc nhìn nhau, rồi quay người rời đi.
Mười hai người, hướng về phía mặt trời, ngược sáng mà đi.
Người áo trắng nhìn bóng lưng đám thiếu niên, chợt lên tiếng: “Nếu bọn họ không chết, trăm năm sau, thành tựu của họ sẽ là vô hạn.”
“Cao tay thật.” Trúc Cục trưởng hiểu ra ý đồ của Tiểu Bạch Hổ, vỗ đùi, trầm trồ nhìn ra cổng, “Mấy thằng Lôi Tử nhỏ này hiểu lòng người quá chuẩn.”
···
Ngoài cổng.
Giun Đất đã chờ từ lâu.
Cùng với hắn còn có ba Lôi Tử khí tức sinh mệnh cực kỳ yếu ớt.
“Đây là chú Ư, chú Bạch, chú Lang.”
Giun Đất giới thiệu với Tiểu Bạch Hổ: “Đều là anh em của anh trai tôi, trước đây đi làm việc trúng độc, không còn mấy ngày nữa.”
Nói xong, Giun Đất cúi gằm mắt.
Người xưa lần lượt ra đi, lần này còn phải đích thân tiễn họ lên đường, nói không buồn là giả.
Chú Ư gắng gượng thân thể, vỗ vai Giun Đất: “Lôi Tử thì đáng chết trên đường làm việc cho ông chủ. Thằng nhóc, cảm ơn mày, cho bọn tao chết còn kiếm được một món, sau này gia đình bọn tao không cần lo nữa.”
“Việc này tụi mày làm đã đời, không cần tiền ông đây cũng tình nguyện đi một chuyến quỷ môn quan.”
Một Lôi Tử mặt đầy sẹo ngang dọc cười toe toét: “Xuống dưới đó, gặp Diêm Vương ông đây cũng có thể vỗ ngực nói: tuy tao giết người vô số, nhưng tay cũng dính máu ngoại tộc, coi như chuộc được một nửa tội, ha ha.”
Lão Cửu có chút áy náy nhìn ba vị tiền bối, rút thuốc đưa cho họ.
Đối phương càng thoải mái, Lão Cửu mấy người càng khó chịu.
Biết rõ đi làm kẻ thế mạng cho Tiểu Bạch Hổ, biết rõ sẽ chết, nhưng họ vẫn đến.
“Vào đồn có thể phải chịu chút khổ.”
Tiểu Bạch Hổ không nỡ, cúi đầu.
Xuân Phủ không giống Băng Phủ, không có Chương Dương giúp đỡ, phương diện cảnh sát, họ không có nhiều tài nguyên như vậy.
Tuy có Trúc Cục trưởng, nhưng từ cách ông ta luôn giữ khoảng cách với mấy người họ mà xem, chuyện này, ông ta chỉ muốn làm người đứng sau, chứ không công khai che chở cho họ.
“Diễn thì phải diễn cho trót, bọn tao chắc chắn sẽ chết trong đồn, và phải tới hơi thở cuối cùng mới tắt.” Chú Ư gật đầu, “Làm Lôi Tử cả đời, nhất định không làm hỏng việc của ông chủ.”
Lần này vào đồn, không thể sống mà ra.
Ba người đã biết từ lâu.
Vậy nên chuyến đi này, họ chết chắc.
Dù họ chẳng còn sống được mấy ngày, nhưng ai lại không muốn lúc lâm chung được ở bên gia đình?
Ai lại không muốn chết có người đưa tang?
Chết trong đồn, xác họ cũng không ai nhận, chỉ có thể làm cô hồn dã quỷ.
“Để lại chút kỷ niệm cho gia đình đi.”
Cốt Đầu không chịu nổi bầu không khí ngột ngạt, nhìn ba vị tiền bối.
Hắn muốn lập y quan trủng cho họ.
“Thôi.” Chú Ư lắc đầu. “Bọn ngoại tộc ở đảo Khấu thế lực lớn ở Xuân Phủ, lỡ bị lộ, sẽ liên lụy gia đình. Chết rồi chôn ở đâu chẳng phải chôn.”
“Đến nhân gian một chuyến, cũng phải để lại chút gì đó.”
Tiểu Bạch Hổ nắm chặt hai tay. Ba Lôi Tử sẽ chết trong đồn, nhưng cái chết của họ sẽ chứng thực việc tập đoàn Tam Mộc không có tiền.
Một khi kế hoạch của Tiểu Bạch Hổ thành công, tập đoàn Tam Mộc sẽ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.
“Hừ.”
Chú Ư nghĩ ngợi một lát, rút con đao cong bên hông đưa cho Tiểu Bạch Hổ: “Thằng nhóc, tặng mày. Luận tuổi tác, bọn tao là tiền bối của mày; luận quy củ, mày là ông chủ; luận giao tình, tụi mày là anh em của gã Nghiện. Việc này bọn tao nhận thay, đừng tự trách, bọn tao tình nguyện.”
“Nếu có lòng, thì trông nom gia đình bọn tao một chút.”
“Được.”
“Lên xe!”
Lão Cửu vung tay một cái.
Ba chiếc xe địa hình nổ máy, cả đoàn bắt đầu hành động.
····
“Thổ Ốc quân, bọn chúng ra rồi.”
Cách phủ Trúc cả cây số.
Mấy chục người mai phục hai bên đường, dàn trận sẵn sàng.
Đứng đầu chính là con trai của Phó cục trưởng, hắn đang hung hăng nhìn chằm chằm vào đoàn xe đang từ từ tiến tới.
“Phong quân, lần này anh làm rất tốt, chuyện đã hứa với anh, tập đoàn Tam Mộc chúng tôi nhất định sẽ làm được.”
Thổ Ốc nở nụ cười hòa nhã: “Tập đoàn Tam Mộc nhất định sẽ toàn lực ủng hộ sự phát triển của anh trong cục cảnh sát.”
Tiểu Phong mặt đầy sát khí gật đầu.
Không được người áo trắng công nhận, không theo đuổi được Trúc Lạc Nhi, còn bị cha mình ghét bỏ, dần dần khiến Tiểu Phong mất đi lý trí.
“Tôi nhất định sẽ chứng minh tiềm lực của mình cho Trúc Lạc Nhi thấy, còn phải để Bạch…”
Tiểu Phong ngừng lại.
Hắn sợ hãi liếc nhìn phủ Trúc.
Cho hắn một trăm lá gan cũng không dám tiết lộ hành tung của người áo trắng.
Nếu không thì đừng nói tập đoàn Tam Mộc, cả thế giới có thể bảo vệ hắn cũng không quá ba người.
“Phong quân, tôi hiểu anh.”
Thổ Ốc thành khẩn nói: “Tôi cũng muốn chứng minh cho gia đình thấy, tôi Thổ Ốc Trạch không thua kém gì anh trai tôi, dù hắn là Ngũ Giác.”
Thổ Ốc Trạch nắm chặt đao Thái, hai vị thiếu gia khao khát được gia đình công nhận bày ra tư thế tấn công.
Chờ Tiểu Bạch Hổ tự chui đầu vào lưới.
“Ù ù ù.”
Ba chiếc xe địa hình càng lúc càng gần.
“Ra tay!”
Thấy Tiểu Bạch Hổ ngày càng gần, Tiểu Phong vung tay một cái lớn.
“Vù vù vù.”
Mười giây trôi qua, ba chiếc xe địa hình phóng vèo qua trước mặt Tiểu Phong.
Tiểu Phong ngơ ngác quay đầu nhìn đám người đảo Khấu đang mai phục bên đường.
“Sao thế này, nói là một hiệp đánh gục chúng nó, sao các người không động đậy?”
Tiểu Phong tức tối gầm lên.
Thổ Ốc Trạch mồ hôi đầm đìa, trong mắt tràn đầy kinh hãi nằm sấp dưới đất, không nhúc nhích.
Giữa đám người đảo Khấu, một bóng trắng đặc biệt chói mắt.
Tiểu Phong chỉ liếc qua đối phương một cái, đã sợ tới mức ngã lăn ra đất.
“Bạch… Bạch… Bạch…” Tiểu Phong run run rẩy rẩy, giọng nghẹn ngào.
Bóng trắng ấy nhìn theo Tiểu Bạch Hổ rời đi, rồi từ từ cúi đầu nhìn đám người đảo Khấu đang nằm sấp.
Những người này đều bị một luồng sức mạnh khủng khiếp khống chế, dù muốn nhích một ngón tay cũng không làm nổi.
“Đại soái…”
Tiểu Phong van xin: “Đại soái, tôi…”
“Có ai nói với các người chưa, trong phạm vi năm cây số của tôi, không cho phép có ngoại tộc sống?” Người áo trắng bình thản quét mắt nhìn mọi người có mặt.
Chỉ là một cái liếc mắt bình thản, nhưng mọi người lại như rơi vào địa ngục vô gián, nỗi sợ hãi từ sâu thẳm trái tim khiến ai nấy mồ hôi lạnh chảy ròng.
“Biết tại sao tôi luôn không muốn để ý đến anh không? Vì anh không có cảm giác thuộc về Tung Của.” Người áo trắng thở dài.
“Tiểu Mông.”
Người áo trắng gọi một tiếng: “Chôn đi.”
Tiểu Mông rút dao găm ra định kết liễu đối phương, nhưng không ngờ người áo trắng vốn luôn nho nhã lại khó chịu nhắc nhở: “Chôn, chôn sống.”
“Với kẻ thù không cần có bất kỳ lòng thương hại nào, có thể tàn nhẫn thế nào thì cứ tàn nhẫn thế ấy.”
Nói xong, người áo trắng khẽ động ngón tay.
Mặt đất lập tức nhúc nhích như chất lỏng, hút tất cả mọi người vào lòng đất.
Nhấc tay nhấc chân đã thay đổi thuộc tính nguyên tố.
“Tha… tha mạng…”
Thổ Ốc đã sợ ngây người, mất hết khí khái, liên tục cầu xin.
Người áo trắng nghe tiếng cầu xin của mọi người, hài lòng cười với Tiểu Mông: “Tâm trạng tốt hơn rồi, đi thôi, về tôi có thể ăn thêm một bát cơm.”
