Tập 007: Người biến dị xuất hiện
Ngay khi rời khỏi Tuyết Ưng, cơ giáp vừa chạm đất đã mềm nhũn chân, quỳ một gối xuống.
Lòng hắn trĩu nặng. Xong rồi, lần này thật sự xong rồi.
Sau khi điều khiển cơ giáp cấp S, hắn cảm thấy mình có thể dâng hiến cả mạng sống cho cảm giác làm chủ cơ giáp ấy.
Nếu chị Thương biết hắn từ Minh Đức đổi sang Lệ Minh, lại từ cơ giáp sĩ chuyển sang tác chiến đơn binh, chắc sẽ mắng hắn thúi đầu đi mất.
- Giang Lâm, cậu ổn không?
Nhìn Giang Lâm ngẩn người, Toàn Á lo lắng đỡ lấy hắn:
- Cậu không sao chứ? Tinh thần lực chịu nổi không?
- Tớ không sao.
Giang Lâm lắc lắc đầu:
- Chỉ cần thời gian thích ứng thôi. Đây là lần đầu tớ dùng cơ giáp cấp S.
Xác nhận đồng tử của đối phương không giãn ra, Toàn Á mới thật sự thở phào.
Cô lấy ống dinh dưỡng đưa cho Giang Lâm:
- Uống chút đi, bổ sung thể lực.
Người đàn ông bên cạnh cũng không thúc giục Giang Lâm nhanh lên dùng Kiếm Sát, chỉ đứng chờ như một cỗ máy vô cảm.
Sau mười phút nghỉ ngơi, Giang Lâm cuối cùng cũng hồi phục 80% thể lực. Hắn nhận chìa khóa cơ giáp Kiếm Sát, hít một hơi thật sâu.
Kiếm Sát, cơ giáp chiến đấu cấp SS loại nhanh nhẹn. Đừng nói là điều khiển, chỉ cần được nhìn, được chạm vào thôi, hắn đã sắp phấn khích đến ngất rồi.
Một tia sáng trắng lóe lên, một cỗ cơ giáp màu trắng bạc được thiết kế tinh xảo và phức tạp hơn Tuyết Ưng hiện ra trước mắt Giang Lâm. Đường nét mượt mà, các khớp nối được điểm xuyết lớp phủ màu xanh lam đậm.
Hai thanh đao giấu sau lưng, chỉ lộ ra một đoạn chuôi, như một con sói đơn độc ẩn mình trong tuyết, sẵn sàng tung ra đòn chí mạng vào con mồi bất cứ lúc nào.
Toàn Á nhìn Giang Lâm, nhắc nhở:
- Nếu thấy chỗ nào không ổn trong người thì thoát ra ngay nhé.
- Ừm.
Giang Lâm thuận lợi đăng nhập vào cơ giáp Kiếm Sát.
Cấu trúc bên trong và hệ thống điều khiển của cơ giáp này phức tạp và linh hoạt hơn Tuyết Ưng nhiều. Vì độ nhạy cao hơn, khi thao tác cần tinh thần lực mạnh hơn để tránh bị cơ giáp phản phệ.
Lần này, Giang Lâm chỉ miễn cưỡng để Kiếm Sát thực hiện lệnh tiến lên, thậm chí chưa thử rút song đao ra thì hắn đã phải thoát ra.
- Cơ giáp ổn chứ?
Toàn Á bước lên đỡ Giang Lâm, từ trong túi lấy khăn giấy đưa cho hắn:
- Cậu... cậu chảy máu mũi kìa!
- Thế à?
Giang Lâm cúi đầu, thấy một giọt máu rơi trên mu bàn tay mình. Hắn vội nhận khăn giấy của Toàn Á, bịt mũi và miệng.
- Cơ giáp cấp SS vẫn vượt quá giới hạn quá nhiều. Giờ tớ thấy khí huyết dâng lên dữ dội. Nếu vừa nãy không kịp thoát ra, chắc giờ đã tổn thương não rồi. Nghỉ một lát đã.
Toàn Á đỡ Giang Lâm ngồi xuống bên cạnh, lại móc trong túi ra một ống dinh dưỡng đưa cho hắn:
- Thứ này tớ có nhiều lắm, tha hồ uống! Nhưng uống cái này chẳng bổ béo gì đâu.
Toàn Á quay sang người đàn ông bên cạnh:
- Cho tôi một ly trà năng lượng pha chế đặc biệt của các anh, gấp đôi cô đặc nhé. Mắc lắm à nghen. Tôi uống cái này là được rồi. Vụ cá cược vừa nãy tôi thắng, nên tối nay ông kia mất hứng sẽ trả tiền.
Toàn Á nháy mắt tinh nghịch:
- Uống đi, cứ uống thoải mái. Cậu không nhắc tớ suýt quên mất.
Giang Lâm lộ vẻ chợt hiểu, rồi quay sang nhìn người đàn ông với vẻ mặt nghiêm túc, tay vẫn cầm khăn giấy bịt mũi:
- Hai ly, cảm ơn!
Người đàn ông tức đến nỗi không nói nên lời. Nhưng theo yêu cầu của hắn, ông ta vẫn mang lên, còn thêm một phần đậu đỏ viên.
Một cánh cửa tròn khác mở ra, người phụ nữ mặc chiến phục màu đỏ bước ra, tiện tay ném chìa khóa cơ giáp cho Giang Lâm:
- Cơ giáp cấp 3S muốn chơi không? Chơi đi.
Người có thể tùy tiện ném chìa khóa cơ giáp cấp 3S ra như vậy, thực lực và tài lực đều không tầm thường.
Giang Lâm nắm chặt chìa khóa cơ giáp, liếc trộm người phụ nữ.
Người phụ nữ không cao lắm, khoảng một mét sáu lăm, thân hình cân đối, tóc xoăn, mắt mèo, vẻ mặt lười biếng, ánh mắt lạnh lùng. Cô ta vừa xuất hiện đã toát lên vẻ không coi mọi thứ xung quanh vào mắt, từ đầu đến chân đều viết: Tôi rất mạnh, đừng có động vào tôi.
- Đây là Xích Diễm!
Toàn Á áp sát Giang Lâm, nhìn chìa khóa cơ giáp trong tay hắn. Màu đỏ rực kết hợp với ánh kim loại, chỉ riêng cái chìa khóa đã tạo ra áp lực công kích cực mạnh.
- Một trong mười đại cơ giáp, Xích Diễm, thì ra là thế này! Oa!
Giang Lâm ngậm ống hút, nhanh hơn gấp đôi bình thường, chốc lát đã hút sạch ly trà năng lượng gấp đôi cô đặc, rồi phóng ra bản thể của Xích Diễm.
So với Kiếm Sát, Xích Diễm mang sát khí tự nhiên hơn. Thân máy mượt mà giấu hoàn hảo song đao và họng súng hỏa lực nhẹ, bên ngoài phủ lớp sơn có thể chống nhiễu điện từ, an toàn và kín đáo hơn.
Chỉ nhìn thôi, Giang Lâm đã thấy gáy mình lạnh toát. Hắn có cảm giác như thứ này có thể lặng lẽ xuất hiện sau lưng mình, rồi bằng một cách kỳ lạ và đẹp đẽ, một đao phong hầu.
Giang Lâm đứng trước cỗ cơ giáp, nhìn vào buồng lái màu đỏ rực một lúc, liền cảm thấy máu huyết sôi trào.
Hắn muốn trở thành một đơn binh có thể điều khiển cơ giáp cấp 3S.
Đây là cảm giác mà đối diện với vô số tờ giấy nháp tính toán cũng không có được.
Quả nhiên, so với làm cơ giáp sĩ, hắn thích làm đơn binh có thể điều khiển cơ giáp hơn.
Người phụ nữ nhìn Giang Lâm với vẻ thích thú. Với trình độ tinh thần lực hiện tại của hắn, đừng nói điều khiển Xích Diễm, chỉ cần đăng nhập thôi cũng đã gây tổn thương não rồi.
Giang Lâm không liều lĩnh. Ở một mức độ nào đó, coi như cũng thông minh.
Giang Lâm quan sát kỹ Xích Diễm gần nửa tiếng, rồi luyến tiếc trả chìa khóa cho người phụ nữ.
- Được rồi, nhớ tiễn bọn họ tử tế đấy.
Người phụ nữ nhận chìa khóa, hất cằm về phía người đàn ông:
- Hai đứa này là học viên trường Quân sự Lệ Minh. Nhớ mặt chúng nó, sau này không được cho vào. Lỡ không may bị đánh thì ông đền không nổi đâu.
Giang Lâm và Toàn Á cùng cạn lời.
Khi bước ra khỏi Màn Đêm Neon, bên ngoài đã tối đen như mực.
Giang Lâm và Toàn Á mỗi người cầm một ly trà năng lượng ngồi bên vệ đường, đồng thanh thở dài.
Tiếng thở chưa kịp dứt, họ đã thấy người ta mang một tấm bảng điện tử mới đặt trước cửa, trên đó viết rõ mấy chữ to: “Chưa thành niên và chó không được vào”.
- Dù sao cũng đã trải nghiệm cơ giáp cấp SS rồi, cũng đã thấy Xích Diễm, chuyến này không uổng.
Toàn Á khá thoải mái. Cô thấy mấy trò của những chỗ này nhiều rồi:
- Đi thôi, về sớm, không thì cổng ký túc xá đóng, vào không nổi đâu.
Lời cô vừa dứt, đã nghe thấy mấy tiếng vật nặng rơi xuống từ không xa, tiếp đó là những tiếng thét chói tai vang lên ở cuối phố.
- Có người biến dị! Có người biến dị! Mau chạy đi!
