Chương 10: Tiền tiêu vặt
Sau một hồi giao tranh, mấy lời âm dương quái khí của Du Giai Nhị không làm Giang Nê tức giận, nhưng lại khiến Diêu Gia Nặc nổi cáu.
“Du Giai Nhị bao nhiêu năm rồi mà vẫn đáng ghét như thế.” Diêu Gia Nặc hừ một tiếng: “Mấy ngày nay chắc mặt nó cười rách luôn quá!”
Trong giới, chuyện kết hôn giữa hai nhà Giang – Chu đồn thổi đủ điều. Chuyện Chu Cẩn Tự và Giang Nê sau khi lấy giấy chứng nhận đã đi công tác mấy ngày cũng bị lan truyền ra ngoài, người ta nói riêng chẳng hay ho gì.
Nghe nói Giang Nê và chồng không hợp, cuộc sống không suôn sẻ, không biết Du Giai Nhị vui sướng đến thế nào.
Thử nhìn câu cuối cùng cô ta nói kìa –
“Cô và chồng cô tình cảm tốt thế, mở miệng bảo ảnh tới, ảnh nhất định tới…”
Ý ngoài lời không phải là, không đưa Chu Cẩn Tự đi cùng thì chứng tỏ tình cảm không tốt sao?
Tính cách của Chu Cẩn Tự, ai mà không biết anh ấy rất hiếm khi tham gia những cuộc xã giao cá nhân này. Du Giai Nhị cố tình đấy, trong giới kết hôn liên minh thì có tình cảm gì, cô ta nói thế rõ ràng là muốn xem trò cười của Giang Nê.
“Theo tớ nói thì cậu phải năn nỉ ỉ ôi cho bằng được chồng mình đi cùng! Phải vả vào mặt ả ta thật mạnh!”
Giang Nê đâu có không nghe ra ẩn ý của Du Giai Nhị, chỉ là cuộc hôn nhân này của cô vốn không bình thường.
“Anh ấy chắc sẽ không đi đâu.”
Diêu Gia Nặc: “Cậu không thử thì làm sao biết?”
……
Giang Nê trực đêm, ăn tối xong liền đến bệnh viện, bàn giao với đồng nghiệp ca ngày rồi bắt đầu bận rộn.
Ca đêm của khoa Ngoại tổng hợp vẫn bận như thường, nhiều vấn đề đột xuất, Giang Nê với tư cách bác sĩ trực không có mấy thời gian để thở. Thời gian bận rộn luôn trôi qua rất nhanh.
Đêm và ngày đan xen, nhân viên y tế trực đêm cũng đến lúc bàn giao ca.
Giang Nê bàn giao với đồng nghiệp xong, về đến nhà đã chín giờ.
Trong nhà chỉ có một mình dì Trương. Trên đường về, Giang Nê đã ăn vài miếng bánh mì chống đói, lúc này không đói, cô lên thẳng lầu thay đồ ngủ.
Giấc này đến hơn 12 giờ trưa Giang Nê mới tỉnh.
Dì Trương đã nấu cơm trưa xong, lúc này bưng ra bàn đảo.
Giang Nê vừa ăn vừa xem tin nhắn, trong nhóm “Những cô gái yêu kiều (4)” tin nhắn rất sôi nổi.
Tất cả đều nói về chuyện tiệc sinh nhật của Du Giai Nhị tối nay.
Bốn người đều nhận được lời mời của Du Giai Nhị.
Giới nhà giàu thế hệ thứ hai qua lại với nhau, cơ bản ai cũng quen ai, chỉ là mức độ thân thiết khác nhau, ngoài mặt thì hòa thuận.
Tiệc sinh nhật của Du Giai Nhị người lớn không nhúng tay vào, nhà họ Giang và nhà họ Du có làm ăn với nhau, Giang Linh không có ở đây, nên nhiệm vụ tham dự đổ lên đầu Giang Nê.
Ba người trong nhóm từ sáng đã bàn chuyện này.
Khi Giang Nê mở nhóm chat thì Diêu Gia Nặc đã kể hết biểu hiện hôm qua của Du Giai Nhị trong nhóm, sau một hồi chỉ trích đầy phẫn nộ, chủ đề đã nhảy sang hôm nay sẽ đi studio nào làm tóc.
Quyết tâm trong tiệc sinh nhật sẽ áp đảo nhân vật chính, trở thành phong cảnh đẹp nhất.
Giang Nê vừa ngoi lên trong nhóm thì lập tức bị vây công.
Diêu Gia Nặc: [Sao rồi? Hỏi chồng cậu chưa? Anh ấy có đi không?]
Hứa Chiêu Chiêu: [Tổng Giám đốc Chu có đi không ạ?]
Lâm Giai: [Mèo con thò đầu.jpg]
Giang Nê: [Mình mới ngủ dậy, chưa hỏi.]
Ca đêm thức trắng rất mệt người, Giang Nê ngủ lâu thế mà vẫn thấy đầu căng như bành.
Xoa xoa thái dương đang căng tức, Giang Nê một tay chống đầu, nhìn những lời giục giã trong nhóm, rồi bấm vào khung chat với Chu Cẩn Tự.
Suy nghĩ một lát, cô định gọi điện hỏi trợ lý của Chu Cẩn Tự trước để nắm lịch trình của chồng.
Ngày lấy giấy chứng nhận, trợ lý Văn đưa cô về, Giang Nê đề phòng đã lưu số điện thoại của đối phương, bây giờ đúng lúc dùng được.
Giang Nê lục số trong danh bạ, cuối cùng tìm thấy thì nghe thấy tiếng động ở cửa.
“Thưa ông.” Là giọng ngạc nhiên của dì Trương.
Bàn đảo quay mặt ra phòng khách, thiết kế rộng rãi sáng sủa khiến tầm nhìn cả tầng một không bị che khuất, Giang Nê quay đầu thấy người đàn ông đứng ở huyền quan.
Áo vest khoác khuỷu tay, áo ghi-lê xanh đậm cài cúc chỉnh tề, cà vạt gọn gàng, áo sơ mi trắng nhét trong quần tây ống thẳng, dáng người cao lớn thẳng tắp.
Giang Nê sững lại, không ngờ giờ này Chu Cẩn Tự lại về.
Dì Trương hỏi: “Ông đã ăn trưa chưa ạ? Hôm nay cơm trưa nấu hơi nhiều, ông có dùng bữa ở nhà không?”
“Vẫn chưa.” Chu Cẩn Tự gật đầu: “Làm phiền dì rồi.”
Dì Trương tươi cười: “Đó là việc nên làm ạ.”
Lương cao việc nhàn, chủ nhà lại dễ tính, dì ấy làm việc vui vẻ, đương nhiên hết lòng.
Dì Trương nhận lấy áo của anh: “Phu nhân cũng vừa mới ăn xong, thật là trùng hợp.”
Chu Cẩn Tự ngước mắt, chạm ngay ánh nhìn của Giang Nê.
“Giờ này, công việc không bận sao?” Người sau hỏi.
“Làm bẩn âu phục, về thay một bộ.”
Người đàn ông vào nhà vệ sinh rửa tay, sau đó sải bước dài đến trước mặt Giang Nê ngồi xuống.
Dì Trương đã bày sẵn bữa trưa.
Tuy chỉ nấu cho một mình Giang Nê, nhưng dì Trương vẫn xào ba món, khẩu phần không nhiều, trông rất phong phú, thêm một người ăn cũng không đến nỗi thiếu thốn.
Giang Nê đoán, giờ này Chu Cẩn Tự còn đặc biệt về nhà thay đồ ăn cơm, chắc hôm nay anh không bận lắm.
“Tối nay anh có thời gian không?”
Người đàn ông ngước mắt: “Có việc?”
“Em có một người bạn tổ chức sinh nhật, anh có muốn đi không?” Giang Nê suy nghĩ nửa giây: “Con gái út nhà họ Du.”
“Thân lắm à?”
“… Cũng không hẳn.”
“Tối anh có bữa tiệc đối tác.”
Đó là bữa tiệc đã định từ trước, thời gian không khớp, chỉ có thể chọn một.
“Không sao, em tự đi với bạn là được ạ.”
Bản thân Giang Nê đã không ôm quá nhiều hy vọng, nên cũng chẳng có gì là thất vọng, cô bình thản chấp nhận kết quả này.
Ăn xong, Chu Cẩn Tự lên lầu thay đồ, còn Giang Nê ở tầng một trải thảm tập yoga.
Nghề bác sĩ hao mòn khá nặng, lúc rảnh cô thường tự kéo giãn gân cốt.
Khi Chu Cẩn Tự xuống lầu, Giang Nê vừa đổi động tác, tai nghe phát nhạc nhẹ nhàng nên không nghe thấy tiếng bước chân, cho đến khi chiếc quần tây thẳng tắp của người đàn ông hiện ra trước mắt, cô mới ngơ ngác ngước lên.
Giang Nê tháo tai nghe: “Sao thế?”
Chu Cẩn Tự đưa cho cô một tấm thẻ ngân hàng: “Cái này cho em.”
Giang Nê khó hiểu: “?”
Đưa thẻ ngân hàng cho cô làm gì?
Giang Nê chẳng nghĩ rằng nhà họ Chu cũng có truyền thống nộp thẻ lương cho vợ.
“Có cần em mua gì giúp anh không?”
“Trong này là cổ tức Bác Thịnh hằng năm trả cho anh, mật mã là ngày chúng ta lấy giấy chứng nhận, tiền trong đó em có thể tùy ý chi tiêu.”
Chu Cẩn Tự tìm từ ngữ thích hợp: “Coi như là tiền tiêu vặt cho em.”
Giang Nê: “…”
Người chồng mới cưới của cô, đúng là… có một không hai.
