Chương 72: Hay là anh dỗ nó đi?
Mao Cầu là chó hoang, rất thiếu cảm giác an toàn, được Giang Nê nhặt về nuôi. Đây là lần đầu tiên nó xa cô lâu như vậy, nên tâm trạng có chút u uất, ngày nào cũng nằm bẹp ở hành lang chờ Giang Nê, mong ngóng từng giây.
Chu Cẩn Tự hỏi cô: “Bao giờ em về?”
Giang Nê: “Vé chiều mai ạ.”
Vậy còn một khoảng thời gian dài.
Chu Cẩn Tự: “Nó có vẻ không ổn, hôm nay còn không chịu ăn.”
Anh chụp ảnh bát cơm của Mao Cầu gửi cho Giang Nê, thức ăn vẫn còn đầy.
Đột xuất như vậy, một lúc Giang Nê cũng không về Kinh Đô được.
Giang Nê thăm dò trả lời: “Hay là anh dỗ nó đi?”
Chu Cẩn Tự: “…”
Bùi Triệu Lâm để ý thấy Giang Nê cúi đầu nhìn điện thoại, liếc sang hỏi cô: “Sao thế?”
Giang Nê cất điện thoại, lắc đầu: “Không có gì.”
Bữa ăn ai nấy đều vui vẻ, vì ăn khá muộn nên luôn tiện ăn luôn bữa tối, trời đã tối hẳn.
Vốn dĩ ông ngoại còn muốn giữ Bùi Triệu Lâm ở lại nhà ngủ một đêm, nhưng nhà không còn phòng trống, may mà trước khi đến Bùi Triệu Lâm đã đặt phòng homestay trong làng, cũng không xa.
Giang Nê tiễn anh ra ngoài, dọc đường rất yên tĩnh, còn gặp vài người hàng xóm.
Nhờ bà Trác, giờ cả làng đều biết cô đã kết hôn, không còn ai muốn mai mối cho cô nữa.
Lúc này thấy người đàn ông cao lớn bên cạnh Giang Nê, tưởng là chồng cô, cô cười giải thích.
Bùi Triệu Lâm nhìn dáng vẻ cô, chợt lại nhớ năm ấy, cũng là con đường này, hai bên cây cối cao lớn um tùm, ánh đèn đổ bóng loang lổ.
Hồi đó họ cũng thường xuyên sánh vai đi cùng nhau, nhiều buổi tối như thế.
Sau khi trở về, anh vẫn luôn suy nghĩ, nghĩ về chuyện năm xưa, nghĩ nếu khi ấy anh không vì quan tâm ánh nhìn thế tục mà đẩy Giang Nê ra, có lẽ bây giờ mọi chuyện đã khác.
Nhưng không có nếu, anh đã bỏ lỡ.
Vì sự nhát gan của anh.
Đèn ở đầu ngõ nhiều hơn, không ít tiệm nhỏ vẫn còn mở cửa.
Trẻ con tụ tập chơi trước cửa tiệm, con đường này đã đi đến cuối.
Bùi Triệu Lâm đã gọi xe trước, lúc này xe đã đến, đang đợi ở đầu ngõ.
Nhìn anh lên xe, Giang Nê mới quay người đi về.
Con đường này không dài, rất nhanh đã về đến nhà.
Ông ngoại hỏi Giang Nê: “Tiểu Bùi lên xe chưa?”
Giang Nê gật đầu: “Lên rồi ạ.”
Ông ngoại nói: “Nó có uống rượu, phải bảo nó chú ý trên đường.”
Bà ngoại liếc ông một cái: “Bảo ông uống ít thôi, ông còn cứ kéo tiểu Bùi uống cùng.”
Ông ngoại biện minh: “Tôi có cho nó uống nhiều đâu!”
Hai ông bà cãi nhau vài câu, bầu không khí khá vui vẻ, Giang Nê cười khuyên can cả hai.
Tắm xong, Giang Nê ở phòng khách, bà ngoại từ gác xép đi ra, trên tay ôm một thùng giấy.
“Hôm nay tiểu Bùi đến, bà mới nhớ trên gác xép còn cất khá nhiều quà nó gửi cho con, còn cả mấy thứ hồi con đi học, bà đều giữ. Con xem, mấy thứ này nếu cần thì con mang đi.”
Hồi đi học, Giang Nê rất thích sưu tầm linh tinh, tích góp một đống.
Người già hay hoài niệm, luôn cất giữ gọn gàng, đồ Giang Nê dùng hay sưu tầm đều được bà cất lại, bao nhiêu năm tích được cả một thùng.
Giang Nê vội đứng dậy đỡ thùng từ tay bà, trong mắt có chút không đồng tình: “Lưng cột sống của bà không tốt, đừng bê đồ nặng.”
Ông ngoại tìm được người cùng phe, không khỏi chen vào nói vài câu: “Đúng đúng, mỗi lần tôi nói, bà đều không nghe!”
Bà ngoại tỏ vẻ không cho là gì: “Nhẹ hều hà, nặng gì đâu?”
“Thì cũng phải chú ý.” Giang Nê dặn bà: “Đừng nghĩ cái gì cũng không sao, phải giữ gìn sức khỏe.”
Bà ngoại cười: “Biết rồi biết rồi, hai ông cháu các người đúng là lắm lời quá!”
Giang Nê định nói thêm, thì chuông cửa reo.
Giờ này còn ai đến nữa?
Giang Nê đặt đồ xuống đi ra sân mở cửa, không ngờ lại thấy Chu Cẩn Tự.
“Sao anh lại đến?” Cô rất ngạc nhiên.
Chiều nay cũng không nghe Chu Cẩn Tự nói sẽ đến.
Anh không bận à? Gần đây lịch trình của anh rất kín.
Sao lại chạy đến đây?
Chu Cẩn Tự, có lẽ vì vừa xuống máy bay lại ngồi xe rất lâu, nên bộ đồ vốn chỉn chu đã có vài nếp nhăn, phong trần mệt mỏi.
Giọng anh trầm ấm: “Vì nhớ em.”
“?”
“Anh nói Mao Cầu.” Anh ra hiệu cho Giang Nê nhìn xuống đất.
Lần này Chu Cẩn Tự đến không phải một mình, anh đã mang theo Mao Cầu.
Con Mao Cầu vốn nằm bẹp dí ủ rũ, khi nghe giọng Giang Nê liền đứng bật dậy, lao đến chân cô làm nũng.
Miệng nó còn không ngừng kêu ăng ẳng, nghe rất ấm ức.
Giang Nê bế Mao Cầu đang quấn lấy mình lên, vẫn thấy khó hiểu: “Ngày mai em đã về rồi.”
Chỉ một ngày thôi, còn cố tình chạy một chuyến, quả thực quá đáng.
Chu Cẩn Tự: “Bác sĩ tâm lý nói tốt nhất nên cho nó gặp em sớm.”
Giang Nê: “…”
Hai ông bà thấy Giang Nê đi mở cửa lâu không về, bèn bước ra nhà hỏi vọng: “Ni Ni, ai thế?”
Giang Nê quay đầu thấy hai ông bà lần lượt đi ra, khi thấy người đàn ông sau lưng cô, trên mặt cũng hiện vẻ ngạc nhiên.
“Chu Cẩn Tự à!” Ông ngoại ngỡ ngàng: “Sao giờ này cháu…”
Bà ngoại: “Ni Ni nói cháu bận, không có thời gian đến mà?”
Chu Cẩn Tự từ sau lưng Giang Nê bước ra, trước hết lễ phép chào hai người, rồi giải thích: “Mấy hôm trước quả thực hơi bận, nhưng giờ cũng gần xong rồi, cháu nghe Ni Ni nói sức khỏe ông gần đây không tốt, nghĩ thế nào cũng phải đến thăm.”
Hai ông bà nhìn nhau, bà ngoại phản ứng trước, niềm nở nói: “Cháu có lòng quá, vào đi, mau vào!”
Bà ngoại mời anh vào nhà.
Bà hỏi Chu Cẩn Tự: “Chu Cẩn Tự ăn tối chưa?”
Chu Cẩn Tự lắc đầu: “Vẫn chưa ạ.”
Xuống máy bay là đến thẳng đây, trên đường anh không ăn gì.
Bà ngoại liền nói: “Vậy bà nấu cho cháu tô mì nhé?”
Chu Cẩn Tự rất lễ phép: “Cảm ơn bà.”
Thấy Chu Cẩn Tự đến, hai ông bà rất nhiệt tình lo liệu.
Giang Nê thả Mao Cầu xuống, ngồi trên ghế sofa phòng khách nói chuyện nhỏ với Chu Cẩn Tự.
“Anh đến sao không báo trước với em một tiếng.”
Để còn báo trước với hai ông bà.
Chu Cẩn Tự đưa mắt nhìn quanh cách trang trí căn nhà, đã khá cũ kỹ, nhưng bù lại ấm cúng.
Anh thu hồi ánh mắt: “Chiều nay anh có gọi cho em, nhưng em không nghe máy.”
“?”
Giang Nê đi tìm điện thoại, chiều hết pin cô cắm sạc, giờ thì pin đã đầy.
Cô lướt ứng dụng, phát hiện chiều nay Chu Cẩn Tự quả thực đã gọi cho cô, cô không nghe máy.
“Anh đến đây, làm phiền em à?” Anh đột nhiên hỏi.
Hử…
