Chương 29: Khí tức đàn ông bỗng chốc bùng cháy như lửa
Môi Tần Hiêu Dã lướt trên môi Khương Vy, khẽ cạy mở hàm răng cô, luồn vào.
Khương Vy cảm thấy một trận choáng váng.
Tần Hiêu Dã rất dịu dàng.
Không hoang dã như vẻ ngoài anh thể hiện, cũng không như tài liệu nói rằng một khi Sentinel bắt đầu kích động thì sẽ không thể khống chế.
Lồng ngực nóng rực của anh áp lên người Khương Vy, sau lưng cô là tấm kính lạnh ngắt.
Lạnh nóng rõ ràng...
Cô nhắm mắt, môi bị anh ngậm lấy, bị nếm thử.
Bị từng chút từng chút ăn hết.
Hơi thở nóng hổi của Tần Hiêu Dã, lúc lạnh lúc nóng phả vào hơi thở cô, nhiệt độ rõ ràng đang tăng lên.
Khương Vy cảm nhận bàn tay Tần Hiêu Dã đặt trên eo cô, chậm rãi di chuyển lên trên, hơi nóng cũng đi lên theo.
Lòng bàn tay anh lướt qua chỗ nào, nơi đó để lại cảm giác bỏng rát, dừng lại trên cổ Khương Vy, đè lên mạch máu của cô.
Làn da Khương Vy mát lạnh, đối lập hoàn toàn với nhiệt độ bàn tay nóng rực của Tần Hiêu Dã, khiến cô khẽ cựa quậy, bị tay anh nhẹ nhàng ấn xuống.
Khương Vy cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Mùi tuyết tùng trên người Tần Hiêu Dã hòa với hơi thở hormone, trộn lẫn với mùi trái cây chín thơm ngọt trên người Khương Vy, vừa ngọt vừa quyến rũ.
Tần Hiêu Dã cảm nhận được mỗi lần thân mật với Khương Vy, sự bứt rứt tích tụ nhiều năm trong người anh lại dần dần được xoa dịu.
Như một ngọn lửa cháy liên tục, được dòng suối mát lạnh chậm rãi ôm lấy, vỗ về.
Tần Hiêu Dã rời khỏi môi cô, hơi thở không còn ổn định, trở nên nặng nề, ánh mắt cũng tối đen như mực phủ lên gương mặt thanh tú của cô, giọng khàn khàn: “Cảm giác ổn chứ?”
Khương Vy hàng mi run rẩy, mở mắt ra, đôi mắt ươn ướt, đôi môi bị hôn đến đỏ bừng, giọng cô mềm đến mức có thể vắt ra nước: “Cảm giác rất tốt, Tần tiên sinh~”
Lời nói mềm mại này, như dây leo quấn chặt lấy Tần Hiêu Dã.
Khí tức đàn ông trên người anh bỗng chốc bùng cháy như lửa, lan tỏa khắp không gian xung quanh hai người.
Đầu óc anh choáng váng, ầm một tiếng.
Sự bứt rứt trong người không ngừng dồn lên não, anh trở nên mơ hồ.
Tiếng thở dốc của Tần Hiêu Dã càng lúc càng nặng nề.
Anh đột ngột ôm chặt Khương Vy, ép cả người cô vào lòng mình, cánh tay siết chặt.
Khương Vy cố giãy giụa, nhưng không thể thoát ra.
Một luồng khí nguy hiểm ập đến.
Khiến tim Khương Vy đập thình thịch.
Thể lực của Sentinel cấp S vô cùng cường hãn.
Khương Vy ngay cả một người đàn ông bình thường còn không giãy ra được, huống chi là Sentinel, loại thể chất sinh ra để chiến đấu.
Cô từ bỏ giãy giụa, ở trong lòng Tần Hiêu Dã, mặc anh dùng toàn lực ôm chặt.
Cảm nhận được Khương Vy không giãy giụa nữa, Tần Hiêu Dã như biết cô sẽ không chạy mất, cánh tay hơi thả lỏng, để cô thở.
Khương Vy lúc này mới thở được, khẽ hổn hển trong lòng Tần Hiêu Dã.
Giọng Tần Hiêu Dã khàn khàn: “Cho anh ôm một lát.”
Khương Vy mềm mại: “Vâng~”
Tần Hiêu Dã thở ra một hơi thật sâu, giọng vừa khàn vừa mềm: “Cảm ơn em~”
Khương Vy giọng mềm nhũn: “Không có gì, Tần tiên sinh~”
Sự chênh lệch vóc dáng giữa hai người quá rõ ràng, Tần Hiêu Dã cao 192, Khương Vy 165, đứng cạnh Tần Hiêu Dã trông rất nhỏ nhắn, lúc này bị anh ôm chặt lại càng giống một con thú nhỏ không có sức lực.
Mùi hương ngọt ngào trên người Khương Vy chậm rãi xoa dịu anh.
Hơi thở nóng rực của Tần Hiêu Dã phả vào cổ Khương Vy, khiến cô thấy tê tê.
Anh ôm rất lâu, mới chịu buông Khương Vy ra khỏi lòng mình.
Khương Vy đã bị nhiệt độ cơ thể anh nướng đến toàn thân đẫm mồ hôi.
Chiếc váy dạ hội cũng ướt sũng dính chặt vào lưng.
Giọng Tần Hiêu Dã khàn đặc: “Xin lỗi, đúng là có những lúc không kiểm soát được.”
“Đừng sợ~”
Khương Vy giọng trong trẻo mềm mại: “Anh... vẫn ổn chứ?”
Tần Hiêu Dã giọng nặng nề: “Ừm.”
Khương Vy do dự một chút: “Em, em không biết cách xoa dịu Sentinel.”
Tần Hiêu Dã trầm giọng: “Không cần làm gì cả, chỉ cần gọi hay một chút là được.”
Lời nói tục tĩu không đâu vào đâu khiến mặt Khương Vy đỏ bừng.
Bàn tay Tần Hiêu Dã lướt qua chiếc váy dạ hội của Khương Vy, giọng khàn khàn: “Cởi cho nhau?”
Lời nói đó khiến tim Khương Vy đập thình thịch.
Tần Hiêu Dã trầm giọng: “Em làm trước đi.”
Khương Vy nắm lấy cánh tay anh, cơ bắp trên cánh tay săn chắc, cảm giác rõ ràng dưới lòng bàn tay, cô mềm giọng: “... Vào phòng ngủ, được không?”
Ánh trăng rơi trên vầng trán lấm tấm mồ hôi của Khương Vy, đôi mắt phủ hơi nước, trông vừa mềm vừa ngọt.
Tần Hiêu Dã trầm giọng: “Được~”
Anh đột ngột bế Khương Vy lên, thì thầm bên tai cô, giọng khàn khàn đầy quyến rũ: “Vừa lên lầu vừa cởi~”
Khương Vy nằm trong lòng anh, bị trêu chọc đến mềm nhũn.
Sao anh có thể giỏi như vậy chứ~
Những ngón tay thon thả của Khương Vy móc vào cúc áo sơ mi của Tần Hiêu Dã, theo bước chân anh bế cô lên lầu, thân thể khẽ chao đảo, ngón tay cô cũng chậm rãi cởi từng cúc áo của Tần Hiêu Dã, một chiếc... hai chiếc...
Khi chiếc áo sơ mi hở rộng ra, lộ ra cơ bắp bên trong của Tần Hiêu Dã, oai hùng hiên ngang.
Hơi thở Khương Vy mềm mại, áp sát vào lồng ngực Tần Hiêu Dã, phả ra hơi thở ẩm ướt.
Tần Hiêu Dã cúi đầu nhìn đầu ngón tay trắng nõn đang đặt trên cúc áo sơ mi của mình, đầu ngón tay mát lạnh lướt qua cơ bắp anh, khiến cơ bắp anh co lại đột ngột.
Yết hầu anh chuyển động, “ực” một tiếng nuốt nước bọt.
Khương Vy hơi ngẩng đầu, liền nhìn thấy yết hầu to lớn đung đưa trước mắt, theo động tác nuốt của Tần Hiêu Dã, yết hầu lăn qua bên môi cô, hơi thở hormone ập vào mặt quyện với hơi ẩm ướt.
Theo bước chân Tần Hiêu Dã lên lầu, Khương Vy đã cởi hết cúc áo sơ mi của anh...
Chiếc áo sơ mi màu xám đậm thấm mồ hôi, bị ướt đẫm.
Mồ hôi của Tần Hiêu Dã khiến khí tức đàn ông trên người anh càng thêm rõ ràng.
Khương Vy lại có cảm giác choáng váng nhẹ.
Đầu óc lâng lâng.
Tần Hiêu Dã bế cô bước vào phòng ngủ, “bịch” một tiếng, dùng chân đóng cửa lại.
Không khí cũng khẽ rung động.
Trong phòng càng yên tĩnh, áp lực càng mạnh.
Tần Hiêu Dã cúi đầu nhìn Khương Vy, gương mặt cô trắng trẻo, ửng hồng, đôi mắt ướt sũng, hàng mi khẽ run, tựa vào vai anh, hơi thở từng đợt phả vào yết hầu anh, nóng rực.
Tần Hiêu Dã đặt Khương Vy lên bàn trang điểm, để cô ngồi, giọng khàn khàn: “Tiếp tục?”
Khương Vy gương mặt xinh đẹp trắng trẻo, mặc chiếc váy dạ hội đính đá pha lê màu xanh nước biển lộng lẫy, những viên kim cương nhỏ như dòng nước chảy xuống, tụ lại ở tà váy ngày càng nhiều, càng lúc càng lấp lánh.
Sau lưng cô là tấm gương trang điểm, phản chiếu bóng dáng nghiêng của cô.
Ánh trăng lấp lánh, hóa thành những sợi tơ mềm mại quấn quanh người cô, nhẹ nhàng lướt qua những viên kim cương lấp lánh trên váy, tạo ra những tia sáng rực rỡ.
Khiến Khương Vy tỏa ra ánh sáng lung linh khắp người.
Cô như nàng tiên cá vừa từ đáy biển sâu bước lên, tà váy như đuôi cá, đung đưa.
Cô mang theo hơi nước và hơi ẩm của biển sâu, lại càng mang vẻ đẹp thuần khiết quyến rũ của nàng tiên cá, cám dỗ đến mức có thể câu người ta vào đôi mắt trong veo không thấy đáy của cô.
Thuần khiết, lộng lẫy, quyến rũ, tỏa ra sự cám dỗ mê hoặc lòng người.
Tần Hiêu Dã tỏa ra một thứ khí tức khó tả, vừa nguy hiểm lại vừa khiến người ta muốn chìm đắm trong sự nguy hiểm đó.
Đôi mắt anh đen láy, sâu thẳm không thấy đáy, nhìn Khương Vy.
Khương Vy cảm nhận được đôi mắt đó như muốn hút cô vào vực sâu không đáy, rơi từ vách núi xuống.
Nhưng, cô lại tin, Tần Hiêu Dã có thể đón cô ở đáy vực sâu, không để cô bị thương.
Đầu óc cô bị hơi thở hormone hun đốt, mơ màng.
Choáng váng.
Ánh mắt Tần Hiêu Dã đặt trên người cô.
Chăm chú, mãnh liệt.
Không khí trở nên đặc quánh, ẩm ướt, quấn quýt.
