Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thập Niên 70: Hai Vợ Chồng Báo Đời Làm Loạn Cả Quân Khu > Chương 44

Chương 44

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 44: Em cũng nhớ anh, còn mơ thấy hai đứa mình hôn nhau

 

Chiếc xe đạp cọc cạch nhà có Nguyễn Thất Thất không đạp nổi. Cô cao có một mét sáu lăm, chân không đủ dài, ngồi lên không với tới bàn đạp, chỉ có thể đạp kiểu xiên, nhưng đạp kiểu đó mệt lắm, lại dễ ngã, thà đi bộ còn hơn.

 

Trong không gian có xe đạp, nhưng toàn là hàng mới của đời sau, lôi ra chắc chắn sẽ gây chú ý, dù có chín mạng cô cũng không dám lộ liễu phơi bày không gian.

 

Cô định sau khi đi Đàm Châu làm việc sẽ mua một chiếc xe nữ, Thạch Kinh Hồng đã vơ vét cho cô ba tờ phiếu mua xe đạp rồi.

 

Từ Nguyễn Gia Loan đến thôn Bạch Lý hơn chục dặm, Nguyễn Thất Thất đi bộ hơn một tiếng, cuối cùng cũng tới nơi.

 

Đã đến giờ ăn trưa, ngoài đồng không một bóng người, mọi người đều hạ ca về nhà ăn cơm. Trong làng bốc lên khói bếp, cùng với mùi ớt cay xè nồng nặc.

 

Nguyễn Thất Thất đấm đấm chân, sáng nay đã đi ba lượt, chắc phải ba bốn chục dặm, ở bệnh viện tâm thần một tháng cô cũng chẳng đi được nhiều như vậy.

 

Cô bước tới gốc cây hòe già, chưa kịp mở miệng, cây hòe đã kích động rung lên, cành lá rào rào.

 

“Em gái, tao nhớ ra rồi, mông trái của Địa chủ Bạch có một vết bớt đen, giống như mặt trăng mùng năm.”

 

Nguyễn Thất Thất im lặng...

 

Mặt trăng mùng năm trông thế nào nhỉ?

 

Hôm nay là mùng mấy ta?

 

Nguyễn Thất Thất lấy từ trong không gian ra cái điện thoại kiếp trước cô dùng, bây giờ không có mạng, điện thoại chỉ xem được mấy cuốn tiểu thuyết đã tải, thậm chí không chơi được game, ngoài ra còn có thể xem lịch âm.

 

Cô đã chỉnh sang năm 1971, hôm nay là 31 tháng 3.

 

Trời ơi, hóa ra hôm nay đúng mùng năm.

 

Tối nay xem mặt trăng mùng năm thế nào, lúc đó sẽ tạo cho mông Nguyễn Quế Minh một vết bớt y hệt.

 

“Anh chắc chắn mông Địa chủ Bạch có vết bớt chứ?”

 

Nguyễn Thất Thất muốn xác nhận lại, cây hòe già tuổi cao, đừng có nhầm.

 

“Chuẩn không cần chỉnh, Địa chủ Bạch hồi nhỏ hay đến chỗ tao ị, mông chổng lên trời, tao nhìn rõ mồn một.” Giọng cây hòe già đầy bực dọc.

 

Nó chỉ thích phân đã lên men, không thích phân tươi, thằng nhãi Địa chủ Bạch ị còn thối đặc biệt, thối chết cây.

 

“Thế trên người Bạch Tam Nguyên có không?”

 

Nguyễn Thất Thất lại hỏi.

 

“Không biết, nó có tới chỗ tao ị đâu.”

 

Nguyễn Thất Thất không hỏi nữa, lát nữa cô sẽ tìm Bạch Tam Nguyên hỏi trực tiếp.

 

Cô lại hỏi vài chuyện tám nhảm về người họ Lý trong thôn, cây hòe già vừa nhớ vừa kể, không biết đã kể khá nhiều, trong đó có mấy cái khá là chấn động, không nhỏ hơn dưa bà Nguyễn và Địa chủ Bạch.

 

Đời trước đúng là thoáng thật!

 

Khó trách có thể âm thầm sinh ra hơn một tỷ người, để thế hệ 00 sinh thử xem, thà đi tu còn hơn sinh đẻ.

 

Tán dốc với cây hòe già hơn một tiếng, cơ bản đã nắm được người họ Lý, Nguyễn Thất Thất chuẩn bị đi tiếp hợp xã, gọi điện cho Lục Dã.

 

Một con chim sẻ bay tới, đậu trên cành cây hòe già, kêu ríu rít.

 

“Em gái, bố Lý Hải Lượng đi gọi người rồi, ăn cơm tối xong sẽ tới Nguyễn Gia Loan tính sổ với tụi mày.” Cây hòe già nói một tin mới nhất, chim sẻ mang về.

 

“Cháu biết rồi, cái này cho chim ăn.”

 

Nguyễn Thất Thất bẻ nửa cái bánh quy, bóp vụn, rắc xuống đất, chim sẻ bay tới trước mặt cô, kêu vui vẻ vài tiếng, rồi bay đi.

 

Một lát sau, cả đàn chim sẻ bay tới, đều kêu với Nguyễn Thất Thất vài tiếng, như cảm ơn cô, rồi vui vẻ ăn vụn bánh quy.

 

Nguyễn Thất Thất lại bóp vụn thêm một cái bánh quy, rắc xuống đất, rồi rời khỏi làng.

 

Từ thôn Bạch Lý đến hợp xã còn hơn chục dặm, cô đấm lưng, thở dài một hồi, đành chịu thua mà bước tiếp.

 

“Ầm ầm ầm”

 

Một chiếc máy kéo bò bốc hơi nóng từ phía sau đuổi kịp, người lái là một thanh niên chừng hơn hai mươi.

 

Cái xe này không say xe, ngoại trừ đau mông ra thì không vấn đề gì

 

Mắt Nguyễn Thất Thất sáng lên, trong tay xuất hiện nửa bao thuốc lá Thường Đức, mấy hôm trước ở nhà hàng, cô đã lục từ chỗ Lưu Hồng Ba và Thạch Hiểu Quân bốn người được mấy bao thuốc, còn lục được không ít tiền mặt và phiếu lương thực.

 

“Anh ơi, đi hợp xã không?”

 

Nguyễn Thất Thất đứng bên đường, giơ tay vẫy điên cuồng.

 

Anh lái xe rất cao ngạo, không thèm liếc cô lấy một cái, cũng không định dừng, nhưng khóe mắt anh ta liếc thấy nửa bao thuốc trong tay Nguyễn Thất Thất, lập tức ‘két’ một tiếng phanh lại.

 

“Đi, lên xe đi!”

 

Anh lái xe rất thoải mái, tay cũng rất nhanh, nhanh chóng nhận lấy nửa bao thuốc, còn hào phóng cho cô một cái ghế nhỏ, bảo cô ngồi sau xe.

 

Nguyễn Thất Thất ngồi sau máy kéo, tuy xe rất xóc, gió thổi vào mặt rất lạnh, nhưng cô vẫn thấy rất dễ chịu, quả nhiên cô sinh ra không phải mệnh công chúa hạt đậu, khả năng thích nghi quá tốt.

 

Trên đường cô hỏi thăm được, anh lái xe đi hợp xã chở phân bón hóa học, về làng anh ta sẽ đi ngang Nguyễn Gia Loan.

 

Thế là, cô dứt khoát lấy ra một nắm kẹo hoa quả, nhét vào túi anh lái xe.

 

Cô còn chưa kịp mở miệng, anh lái xe đã chủ động mời cô: “Em gái, một tiếng nữa anh đi, em nhanh lên, đến trạm phân bón tìm anh!”

 

“Vâng ạ!”

 

Nguyễn Thất Thất vui vẻ vẫy tay chào tạm biệt anh.

 

Cô đến bưu điện gọi điện, gọi đến quân khu, rồi bảo Lục Dã đến nghe điện thoại.

 

Thời này gọi đường dài khá phiền, trước tiên phải gọi cho tổng đài, rồi chuyển tiếp, phải đợi mấy phút, cước điện thoại đắt chết người, nếu không phải chuyện sinh tử, dân thường tuyệt đối không gọi điện.

 

Mười mấy phút sau, Lục Dã đến nghe điện thoại, báo cho cô vài tin tốt.

 

“Thạch Hiểu Quân ngốc rồi, Thạch Kinh Hồng phát điên, đánh Lưu Hồng Ba gần chết, hai tên kia cũng bị đưa đi nông trường, đánh sống dở chết dở.”

 

“Sao mà ngốc vậy?”

 

Nguyễn Thất Thất tò mò hỏi.

 

Trong điện thoại vọng ra tiếng cười khà khà của Lục Dã, cô vừa nghe đã biết, chắc chắn có liên quan đến anh.

 

“Trời cao mở mắt thôi. Thất Thất, bao giờ anh có thể đến nhà em chơi?”

 

Lục Dã chuyển chủ đề, Nguyễn Thất Thất cũng không hỏi thêm, chắc chắn có liên quan đến kim chỉ nam của anh.

 

“Vài hôm nữa, lúc đó em sẽ báo anh. Em nói này, Lưu Hồng Ba bây giờ tâm hồn rất yếu đuối, anh đến tặng hơi ấm cho hắn, rồi học mẹ kế anh thổi gió thêm lửa, ly gián chia rẽ, để Lưu Hồng Ba chống lại người nhà hắn.”

 

Nguyễn Thất Thất bày kế, con dao Lưu Hồng Ba này dùng tốt, cả nhà Lục Xuân Thảo sẽ bị diệt sạch.

 

Đầu dây bên kia, mắt Lục Dã sáng rỡ, kế này hay, cả nhà Lục Xuân Thảo đít không sạch sẽ, chắc chắn không chịu nổi Lưu Hồng Ba làm phản từ trong.

 

“Thất Thất, sao em thông minh thế?”

 

Lục Dã không tiếc lời khen.

 

“Anh cũng không ngu. Em chủ yếu đọc sách nhiều, như Tam Thập Lục Kế, Binh Pháp Tôn Tử gì đó, sau này anh cũng đọc đi.”

 

Nguyễn Thất Thất ngoài miệng khiêm tốn, trong lòng thì đang gào thét, biết nói thì nói thêm vài câu đi, đừng tiếc lời khen!

 

“Thất Thất em giỏi thật, đến cả sách binh pháp cũng đọc, sau này nhà mình em động não, anh ra sức.”

 

“Bình thường thôi, anh cũng giỏi lắm.”

 

“Thất Thất em giỏi hơn anh, anh phải học hỏi em!”

 

“Chúng ta học hỏi lẫn nhau.”

 

“Thất Thất, anh nhớ em.”

 

Lục Dã đột nhiên nói một câu tình cảm, ngọt ngào.

 

Nguyễn Thất Thất sững người, mặt hơi nóng, thực ra cô cũng hơi nhớ.

 

“Em cũng nhớ anh, tối qua em còn mơ thấy anh, hai đứa mình hôn nhau!”

 

Nguyễn Thất Thất nói thật, trong mơ cô và Lục Dã đúng là đang hôn nhau, còn làm mấy chuyện không nên làm, khiến cô nóng như lửa đốt, còn đạp tung chăn, sáng dậy nghẹt một bên mũi.

 

Chị nhân viên bưu điện đang đan len bên cạnh tay run lên, không đan nữa, mắt sáng rực nhìn về phía cô, tai dựng thẳng lên.

 

“Anh cũng mơ thấy em, không chỉ hôn nhau…”

 

Lục Dã mặt nóng bừng, trong lòng ngọt ngào, anh và Thất Thất quả nhiên là tâm linh tương thông, mơ cũng giống nhau.

 

Nguyễn Thất Thất tán dốc với anh một lúc, rồi mới cúp máy, đến lúc trả tiền điện thoại, chị nhân viên tám nhảo hỏi: “Em gái, em và chồng em mới cưới à?”

 

“Không ạ, cưới ba năm rồi, chồng em dính em lắm.”

 

Nguyễn Thất Thất biết chị này muốn nghe gì, cô càng không nói.

 

Chị nhân viên mặt đầy thất vọng, hóa ra không phải tân hôn, ba năm đầu gối tay ấp mà còn dính nhau thế này, đúng là chuyện hiếm.

 

Nghĩ lại chồng mình, cưới một năm đã lười nộp lương thực, lòng chị ta chợt không dễ chịu, tâm trạng cũng tệ theo.

 

Nguyễn Thất Thất cười toe toét, vui vẻ bước đi.

 

Cô tìm một chỗ kín, lấy ra một bao gạo, một bình dầu trà, với một miếng thịt lợn tươi to, tất cả bỏ vào gùi, đến trạm phân bón tìm anh lái xe, đợi anh ta chất xong phân, quá giang về nhà.

 

Có đội trưởng sản xuất bảo vệ, trong nhà bình an vô sự.

 

“Vừa nãy Nguyễn Quế Minh đến quậy, bị bác hai mắng đuổi đi rồi!”

 

Nguyễn Tiểu Tuyết đỡ gùi trên lưng cô, thấy đồ bên trong, cười tươi như hoa.

 

“Từ nay ăn cơm trắng, đừng trộn khoai nữa.”

 

Nguyễn Thất Thất đấm mấy cái lên vai đau nhức, từ trong túi móc ra một nắm kẹo sữa, chia cho hai chị em Nguyễn Niệm.

 

Trời dần tối, trong làng bốc lên khói bếp, Nguyễn Tiểu Tuyết làm một mâm cơm lớn, ba mẹ con Nguyễn Sương Giáng ăn no căng, họ chưa bao giờ ăn nhiều thịt như vậy, dù Tết cũng không được, tối đa chỉ được chia một miếng thịt.

 

“Thất Thất, nhà họ Lý có thật sự đồng ý không?”

 

Nguyễn Sương Giáng có chút lo lắng, cô quá hiểu người nhà họ Lý ngang ngược thế nào, cô sợ liên lụy hai em gái.

 

“Yên tâm đi, họ không dám không đồng ý.”

 

Nguyễn Thất Thất cười lạnh, trong tay cô có điểm yếu chí mạng của người họ Lý.

 

“Thất Thất, họ đến rồi!”

 

Đội trưởng sản xuất hối hả xông vào sân, sau lưng còn mười mấy người đàn ông cao to, đều là ông ta bỏ tiền thuê.

 

“Mau giao ba chị em Nguyễn Sương Giáng ra đây, dám đánh mẹ tao, sống không biết điều, không giao ra đừng trách bọn tao không khách khí!”

 

Một tiếng chửi ngông cuồng vọng vào, là Lý Hải Lượng.

 

Hắn cũng dẫn mười mấy thanh niên tráng khỏe, thanh thế lớn, hùng hổ xông tới.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn