Chương 40: Anh ấy về nước
Sinh nhật của Mạnh Hoan diễn ra đúng như kế hoạch.
Bên ngoài trang viên đỗ vô số xe sang, hội tiểu thư của cô ta tụ tập chụp ảnh đủ kiểu, vô số truyền thông đưa tin tích cực, thậm chí còn lọt vào hot search hạng giữa.
Mạnh Du cùng Ôn Gia Gia đến, năm ngoái cũng thế, hai người cùng đến, ăn chút gì đó ở khu buffet, giết thời gian rồi tính giờ rời đi.
Chỉ có điều năm ngoái, sinh nhật của Mạnh Hoan không lớn như vậy.
Năm nay, Từ Á Cầm dùng truyền thông tạo thế, muốn kén rể cho con gái.
Nhưng mấy cậu ấm danh gia hôm nay đến, gia cảnh hiển hách, thì hoặc là phóng đãng, đời tư không sạch sẽ.
Còn mấy nhà danh giá ở Giang Thành, nắm thực quyền trong gia tộc.
Thì lại không coi trọng nhà họ Mạnh.
Mạnh Tấn Xuyên trước mặt vô số truyền thông, tặng Mạnh Hoan 7% cổ phần sản nghiệp nhà họ Mạnh làm quà.
Mạnh Hoan đội vương miện pha lê, hôm nay trang điểm tinh xảo, lễ phục trên người sang trọng, là cô ta nhờ người liên hệ mượn từ hãng cao cấp, toàn thân lấp lánh như công chúa.
Từ Á Cầm đang phiền lòng vì chuyện hôn nhân của con gái, nhà họ Mạnh không cao không thấp, mới là chỗ khó xử nhất. Gả thấp thì không được, gả cao lại không có cơ hội thích hợp.
Mấy cậu ấm hôm nay, chỉ có vị thiếu gia nhà họ La là La Yến, nhân phẩm, ngoại hình, quyền thế gia tộc, đời tư sạch sẽ, khiến Từ Á Cầm cực kỳ hài lòng, nhưng đối phương lại không mấy hứng thú với Mạnh Hoan.
Từ Á Cầm phát hiện, La Yến lại ngồi ở khu buffet, cạnh Mạnh Du!
Lúc này, sự bất mãn của Từ Á Cầm với Mạnh Du lên đến đỉnh điểm.
Bà ta sai người hầu truyền lời, gọi Mạnh Du đến, nhìn chiếc váy rẻ tiền trên người nó, nghiến răng: “Con mặc cái gì thế này? Sinh nhật chị con, bao nhiêu người trong giới đến, con mặc thế này, muốn làm nhà họ Mạnh mất mặt à?”
Hôm nay Mạnh Du mặc một chiếc váy dài trắng lụa, kiểu dáng đơn giản, giá cũng không đắt. Nhưng tựa như ánh trăng thanh khiết, toàn thân toát lên vẻ tinh khôi, linh động.
Thêm vào đó, Mạnh Du là tuýp người mặc đồ đẹp, trang điểm cũng vừa phải, đơn giản tự nhiên, tóc buộc nửa xõa.
“Con không hiểu ý mẹ lắm.” Mạnh Du thấy dùng từ ‘vô lý’ để hình dung Từ Á Cầm cũng chẳng sai.
Chiếc váy này của cô, mua từ hồi cuối năm ngoái, mặc một lần, tuy không phải hàng cao cấp đặt may, nhưng mặc lên người rất lịch sự, không quá hở hang, lại vừa vặn tôn lên vòng eo, đường cong, mà cũng chẳng quá thu hút ánh nhìn, Mạnh Du không thích cảm giác bị chú ý.
“Nhà đã đặt lễ phục cho con, con lại mặc đồ rẻ tiền thế này đến dự sinh nhật chị con. Giờ con gả cho Phó Thanh Thiệu rồi, mặc thế này cũng là làm mất mặt anh ấy!”
“Đúng là mẹ không dạy dỗ con tử tế, may mà ông bà nhà họ Phó không câu nệ tiểu tiết, chứ nhìn cái bộ dạng không đứng đắn của con, còn vừa nãy, con đã có chồng rồi mà còn ngồi cùng bàn với thiếu gia nhà họ La, cười nói vui vẻ, thương phong bại tục!” Từ Á Cầm càng nói càng tức.
“Nhà đặt lễ phục cho con? Bao giờ? Ở đâu?” Mạnh Du thấy buồn cười, “Nhà họ Mạnh bao giờ chuẩn bị cho con.”
Từ Á Cầm nghẹn lời, “Mày còn dám cãi à! Chị mày đã chuẩn bị cho mày rồi, để ở nhà, lẽ ra phải mang đến tận mặt mày mới được à?”
“Hơn nữa, con ngồi cùng thiếu gia nhà họ La thì sao? Bạn con cũng ngồi đây, bàn đó có bốn người, còn có em gái của thiếu gia nhà họ La là La tiểu thư, mắt mẹ chỉ thấy mình con thôi à?”
“Mẹ đúng là không tham gia dạy dỗ con, mẹ là mẹ ruột của con, nhưng trong lòng con, con chỉ có một người mẹ, đó là mẹ nuôi của con!”
“Bốp——”
Từ Á Cầm bỗng nhiên giơ tay.
Má Mạnh Du nóng rát, cô nghiêng đầu.
Cô chưa từng ôm bất kỳ hy vọng nào với Từ Á Cầm, cô không coi bà ta là mẹ mình, nhưng lúc này, trong lòng cô, từng vết nứt hiện ra, không thể nào hàn gắn.
Trong không khí, tiếng bạt tai vang lên rõ mồn một.
Đánh xong, Từ Á Cầm cũng sững lại, bà ta giữ thể diện làm mẹ, với lại hôm nay có nhiều khách khứa, Mạnh Du liên tục phản bác, phật ý bà ta.
Nếu là Mạnh Hoan, sao có thể dùng giọng điệu đó nói chuyện với mình chứ.
Không so sánh thì không có tổn thương.
Đứa con không nuôi dưỡng bên cạnh, dù máu mủ ruột thịt, cũng chẳng thân.
Chỗ này, là một góc khá yên tĩnh.
Xung quanh ít người, không nhiều người thấy.
Nhưng Lương Minh San là một trong số đó.
Cô ta hơi ngạc nhiên, dù trước nay vẫn nghe nói Mạnh Du mới là con ruột nhà họ Mạnh, nhưng nhận về rồi cũng chẳng được coi trọng.
Không ngờ, tận mắt chứng kiến còn khiến cô ta ngạc nhiên hơn.
Một người bạn đi cùng cũng thấy, định nói gì, Lương Minh San lắc đầu, ánh mắt ra hiệu cô ta quên đi cảnh vừa thấy.
Sau khi sinh nhật kết thúc không lâu.
Lương Minh San đến chỗ ở của Triệu Cảnh Châu.
Tối nay Triệu Cảnh Châu chẳng có hứng thú gì, ngồi trên ghế dài ngoài ban công hút thuốc, chưa hút mấy hơi, Lương Minh San mặc đồ ngủ gợi cảm, mềm mại vòng ra sau lưng, xoa bóp vai cho anh ta.
“Thiếu gia Châu, tình cảm của Phó tiên sinh và Phó thái thế nào?”
“Em hỏi chuyện này làm gì?” Triệu Cảnh Châu đúng là một công tử quen ăn chơi hưởng lạc, nhưng có những lời, không phải đàn bà bên cạnh muốn moi thế nào cũng được.
Hơn nữa, anh ta không thích đàn bà lắm chuyện.
Lương Minh San cũng nhận ra, giọng lập tức mềm ra làm nũng: “Em không có ý gì khác, em chỉ thấy Phó thái có chút đáng thương. Lần trước ở suối nước nóng, nói chuyện rất hợp với Phó thái. Hôm nay em cũng đến dự sinh nhật của đại tiểu thư nhà họ Mạnh, không ngờ lại vô tình thấy phu nhân họ Mạnh tát Phó thái một cái. Phu nhân họ Mạnh cũng thật là, dạy con gái cũng không thể dùng cách đó được...”
Triệu Cảnh Châu nhíu mày: “Có chuyện đó à?”
Anh ta cũng có ấn tượng tốt với Mạnh Du, hơn nữa đó còn là chị dâu của anh ta, tuy Tam ca không có tình cảm gì với Mạnh Du, nhưng sự tôn trọng cần có vẫn đủ, hai người mỗi người một nhu cầu.
Tối muộn hơn, trong nhóm nhỏ vẫn sôi nổi, Đoàn Dực tag mấy người bạn thân, câu lạc bộ siêu xe vừa đầu tư, sắp khai trương thử, kêu mấy người bạn đến ủng hộ.
Đoàn Dực còn @ Phó Thanh Thiệu: “Tam ca dạo này thế nào?”
Phó Thanh Thiệu: Ừ, hôm khác để An Thần thay tôi gửi quà khai trương.
Triệu Cảnh Châu thấy Phó Thanh Thiệu cũng ở đó, liền mở cửa sổ nhắn tin riêng: “Hôm nay Minh San nói với em...”
“Cô ấy đi dự sinh nhật Mạnh Hoan.”
“Là sinh nhật của chị Mạnh Du.”
Triệu Cảnh Châu có một đặc điểm khi nhắn tin, thích nhắn nửa câu.
Gõ được vài chữ là gửi ngay.
Phó Thanh Thiệu ngồi trước bàn làm việc, nghe trợ lý báo cáo lịch trình, tay day day ấn đường xua tan mệt mỏi, áo sơ mi đen càng tôn lên gương mặt ngọc lạnh của người đàn ông.
Vẻ mặt anh nhạt nhẽo, đôi mày trầm tĩnh, nhìn vào tin nhắn trên điện thoại.
Bỗng nhiên nhíu mày, đáy mắt mây đen cuộn trào.
“Hình như Mạnh Du bị phu nhân họ Mạnh tát một cái.”
-
Mạnh Du nằm xuống lúc nửa đêm thì nhận được cuộc gọi từ Phó Thanh Thiệu.
Cô nhìn dãy số trên màn hình, cô không lưu số anh, nhưng dãy số này rất dễ đọc, cô xem vài lần là thuộc.
Mạnh Du không biết chuyện gì xảy ra, có thể khiến anh gọi cho cô.
Bây giờ có chênh lệch múi giờ, bên anh chắc là chiều.
Vài giây, trong lòng cô lướt qua vô số suy nghĩ, cô hắng giọng rồi bắt máy.
“Alo.”
Mạnh Du nín thở, dựa vào đầu giường giữ nguyên tư thế, tập trung lắng nghe đầu dây bên kia.
“Mạnh Du.” Anh mở lời, gọi tên cô trước.
Giọng trầm thấp, vang vào tai cô.
Lông mi Mạnh Du khẽ run: “Phó tiên sinh, có chuyện gì gấp không ạ?”
Cô nói nhẹ.
Kéo theo má, hơi đau.
Tối nay cái tát của Từ Á Cầm, giờ nửa bên mặt đã sưng lên, cô bôi thuốc rồi, cũng xin nghỉ hai ngày.
“Có điều gì em muốn nói với anh không?”
Không hiểu sao, Mạnh Du cảm thấy, khi anh nói câu này, tâm trạng hình như không tốt lắm, như đang kìm nén điều gì, nhưng cô nghĩ đi nghĩ lại cũng không đoán ra.
“Em... hoa hướng dương trong nhà héo rồi, em mua thêm một bó hoa mẫu đơn.”
“Chân con trai dì Mai bị gãy, em cho dì ấy tạm nghỉ rồi.”
“... Trên cửa phòng anh em gắn thêm một cái chốt chống mở bằng silicon, Mimi ở ngoài không mở được, lúc em đi làm cũng sẽ không chạy vào phòng anh làm lộn xộn giường của anh, điểm này anh có thể yên tâm.”
Nói xong những điều này.
Đầu dây bên kia im lặng, sự im lặng ấy, cùng với hơi thở của người đàn ông, đè nặng lên tâm trí Mạnh Du, khiến cô khó thở, vừa đoán xem tối nay anh ta bị làm sao.
Ngay sau đó, cô lại nhớ ra.
“À, em đến nhà họ Phó thăm ông bà nội rồi. Ông nội gần đây đi câu cá với bạn, còn đòi dựng lều bên hồ chứa nước, tối không về, bà nội bảo ông ấy ở ngoài suốt đời luôn...”
“Bà nội gần đây hay đau đầu, cứ uống thuốc giảm đau.”
“Còn nữa!” Mạnh Du nhớ ra, “Hai chậu lan bà nội cho, lớn rất tốt.”
Phó Thanh Thiệu: “Còn nữa không?”
Câu này, khiến Mạnh Du lúng túng.
Còn gì nữa.
Cô còn thiếu gì không?
Anh còn muốn biết gì nữa?
“À... ơ, chiếc Maybach em tông đuôi, đã sửa xong, gửi về, giờ để trong gara.” Mạnh Du nói xong, cô thực sự không biết phải nói gì nữa.
Nhưng khi lời cô vừa dứt, đầu dây bên kia là sự im lặng đáng sợ.
Mạnh Du nhẹ cả hơi thở.
Cô theo bản năng mím môi, vết thương ở khóe môi đau khiến cô khẽ ‘xì’ một tiếng.
Tiếng này, rất nhẹ, rất nhỏ.
Nhưng Phó Thanh Thiệu nghe thấy.
“Ừm... Phó tiên sinh, anh vẫn nghe chứ? Nếu không có chuyện gì khác... em phải ngủ trước, anh cũng nghỉ sớm nhé...” Cô chợt nhớ đến chênh lệch múi giờ, “Ý em là, lát nữa anh cũng ngủ sớm một chút, giữ gìn sức khỏe, đừng quá mệt.”
Cúp máy.
Mạnh Du nhìn thời lượng cuộc gọi dài 12 phút.
Người đàn ông ấy, phần lớn thời gian im lặng đến đáng sợ.
Cô nói một câu, anh im lặng một hồi lâu...
Lòng đàn ông, có khi còn khó đoán hơn đàn bà...
-
London.
Phó Thanh Thiệu ký tên vào văn bản.
Nét cuối cùng rơi xuống, dường như mang theo tâm trạng không mấy thoải mái, bút lực quá nặng, khi dừng lại, mực tràn ra.
Trợ lý bên cạnh lập tức nhận ra bầu không khí hơi ngột ngạt, vội vàng hủy tờ văn bản hỏng, in lại rồi đưa ra.
Anh vặn nắp bút máy, cây bút máy kim loại trong những ngón tay thon dài rõ xương như một tác phẩm nghệ thuật. Người đàn ông nhìn về phía trợ lý, ra lệnh, “Anne, đặt cho tôi một vé máy bay về Giang Thành ngày mai.”
