Chương 44: Có đau không
“...Em không được vui à?” Mạnh Du chưa bao giờ nghĩ rằng kết hôn với Phó Thanh Thiệu là vì tài sản nhà họ Phó, cuộc hôn nhân của hai người thậm chí có thể ví như một cuộc giao dịch, cứ coi anh như ông chủ là được.
Hơn nữa, Phó Thanh Thiệu là một người khá tốt.
Gả cho anh, Mạnh Du không hề cảm thấy thiệt thòi.
Trước khi kết hôn, cô đã ký một bản hợp đồng dày như cuốn từ điển, giờ thêm một chút phụ lục nhỏ này, cô không có lý do gì để không ký.
Còn về chuyện vui vẻ...
Có lẽ cô vô tình để lộ cảm xúc thật trong lòng. Đến thư phòng chỉ để ký hợp đồng thôi sao, nói sớm đi chứ.
Ký hợp đồng, sao lại bảo cô đi tắm...
“Em có ý kiến gì với bản hợp đồng này không?” Phó Thanh Thiệu nhìn nụ cười trên mặt cô, tựa như những gợn sóng lan tỏa trên mặt hồ, từng vòng từng vòng.
“Không ạ.” Mạnh Du lắc đầu.
Phó Thanh Thiệu dường như còn muốn nói gì đó, nhưng trong hơi thở, một mùi hương nồng nàn thoảng qua, nguồn gốc của hương thơm đến từ người phụ nữ ngồi đối diện anh.
Nồng nàn, rực rỡ, hương hoa hồng.
Theo từng nhịp thở của anh, từng sợi từng sợi thấm vào phổi.
Ánh mắt Phó Thanh Thiệu rời khỏi cổ áo hơi hở của chiếc váy ngủ màu hồng của cô, rơi xuống hai bản hợp đồng trên bàn. Anh cất hợp đồng đi, thấy Mạnh Du đứng dậy định rời đi, lại nói: “Còn sớm, chúng ta nói chuyện một lát đi.”
Mạnh Du vừa định đứng dậy, lại ngồi phịch xuống chiếc sofa mềm mại nhưng vẫn có độ nâng đỡ.
Trên người cô mặc một chiếc váy ngủ kiểu áo choàng tắm bằng lụa màu hồng. Mạnh Du thực sự đã hiểu lầm câu nói của anh, cộng thêm cô vừa tắm xong nên không mặc nội y, dù sao mặc vào cũng phải cởi ra, không cần phiền phức vậy.
Nhưng không ngờ, Phó Thanh Thiệu chỉ bảo cô đến ký phụ lục hợp đồng và nói chuyện.
Thế nhưng, theo động tác ngồi xuống của cô, tà váy ngủ xòe ra, để lộ đôi chân trắng muốt thon dài.
Đầu gối cô khép chặt, hai tay hơi gượng gạo đặt lên đầu gối, tư thế ngồi trông có vẻ ngoan ngoãn, nhưng thực chất lại ẩn chứa một chút bối rối.
Ánh mắt Phó Thanh Thiệu rời khỏi cổ áo hơi hở trước ngực cô, lướt qua đôi chân người phụ nữ, dưới ánh đèn sáng, chúng ánh lên vẻ óng ả.
Rồi như thể thở dài rất khẽ, anh lại dời mắt đi.
Đôi mắt đen tối sầm.
Anh khẽ ho hai tiếng: “Sau này nếu có chuyện như vậy, em có thể nói với anh, trực tiếp gọi điện cho anh.”
Tuy anh và Mạnh Du không có tình cảm sâu nặng.
Nhưng anh cũng sẽ không thấy cô bị bắt nạt mà làm ngơ.
Dù tình hay lý, đó đều là trách nhiệm của anh.
Mạnh Du cúi mắt, ánh mắt cũng rơi xuống đôi chân mình, cô khép chặt chúng lại, nếu không, từ góc nhìn của Phó Thanh Thiệu có thể thấy hoàn toàn cảnh không mặc nội y... Mạnh Du nghĩ thầm, may mà anh không biết cô đã hiểu lầm, tưởng anh muốn làm chuyện đó với cô trong thư phòng...
Nếu anh biết, chẳng phải Mạnh Du sẽ xấu hổ chết sao.
Cô mím môi, lần này cô mím khá mạnh, vì ngượng, đến nỗi cả cơn đau ở khóe môi cũng bị pha loãng trong cảm giác căng thẳng bối rối: “Tối qua anh đột nhiên gọi điện cho em, có phải đã biết chuyện rồi không.”
Phó Thanh Thiệu cầm cốc nước trên bàn lên, uống một ngụm, kìm nén cơn khô nóng dâng lên từ sâu trong cổ họng.
Càng nóng, gương mặt anh càng tĩnh lặng đến kinh người: “Ừ, bạn gái của Triệu Cảnh Châu cũng tham dự tiệc sinh nhật của Mạnh Hoan, tình cờ thấy được.”
Mạnh Du vò vạt áo, kéo xuống một chút: “Vậy có làm phiền anh làm việc không ạ?”
Anh nói: “Khi cần thiết, có thể làm phiền.”
Lông mi Mạnh Du khẽ run.
Lòng bàn tay cô nắm chặt vạt váy.
Cô ngước hàng mi lên, nhìn người đàn ông ngồi đối diện mình, chiếc áo sơ mi đen, hai đầu gối bắt chéo, dáng vẻ trầm tĩnh lạnh lùng, cả con người anh toát lên vẻ xa cách thanh lãnh giống hệt phong cách trang trí tối giản sang trọng của thư phòng.
Nhưng cũng vì ở nhà, tư thế ung dung bắt chéo chân, đôi mắt tối tăm khó đoán.
Cô nhẹ nhàng hỏi: “Tiêu chuẩn đánh giá thế nào là cần thiết ạ?”
Ánh đèn pha lê chiếu xuống, rọi lên gương mặt cô, làn da như sứ trắng, khóe môi hơi sưng đỏ.
Ánh mắt Phó Thanh Thiệu lại tự nhiên rơi xuống đôi chân thon đầy đặn của cô, lông mày khẽ động: “Mạnh Du, chúng ta là vợ chồng, vợ chồng vốn là một thể.”
Có đôi khi, không cần phân chia quá rõ ràng.
Thế nào là làm phiền cần thiết.
Cô gật đầu, chậm rãi đáp: “Vâng, em hiểu.”
“Nhưng em vẫn phải cảm ơn anh.”
Trên thế gian này, ngoài cha mẹ nuôi của cô ra, Phó Thanh Thiệu là người thứ hai dùng hành động thực tế để đòi lại công bằng cho cô.
Cô đứng dậy, váy ngủ tự nhiên buông rủ.
“Anh vừa bay về chắc cũng mệt rồi, nghỉ sớm đi ạ.” Mạnh Du thấy dưới mí mắt Phó Thanh Thiệu có chút mệt mỏi.
“Vậy em về phòng trước đây...”
Nói xong, Mạnh Du chuẩn bị rời đi, vừa đi được hai bước, bỗng bị một bàn tay nắm chặt lấy cổ tay.
Không biết là do sức anh quá mạnh.
Hay là Mạnh Du không kịp phòng bị.
Cơ thể người phụ nữ, trực tiếp ngã về phía anh.
Cô ngồi phệt xuống sofa với một tư thế rất hỗn loạn, một tay chống lên chiếc sofa mềm mại, tay kia bị anh nắm chặt, má cô đập thẳng vào ngực anh.
Xương anh rất cứng, va vào khiến sống mũi Mạnh Du tê rần.
Mạnh Du hít một hơi.
Xoa sống mũi.
Tối nay vẫn phải làm sao?
Đầu óc cô rối bời nghĩ ngợi, quả nhiên vui mừng hơi sớm...
Cô còn chưa kịp phản ứng, cằm đã bị nâng lên.
“Tối nay anh về, tối mai anh phải về nhà ông bà nội ăn cơm, em định để mặt như thế này mà đi à?”
Giọng anh nói không chút gợn sóng, nhưng đầu ngón tay hơi thô ráp lại lướt nhẹ lên khóe môi Mạnh Du, hàng mi dài của Phó Thanh Thiệu cụp xuống, đầu ngón tay từ khóe môi cô, nhẹ nhàng lướt qua má cô.
Khoảng cách giữa hai người rất gần.
Khi thở, hơi nóng phả lên mặt nhau.
Anh nhíu mày rất nghiêm túc, nhìn dấu bàn tay trên má cô.
Còn Mạnh Du, bị anh nâng cằm, buộc phải đối diện với anh, không thể tránh khỏi đôi mắt đen đến nao lòng của anh.
Cô nhìn anh đang quan sát khuôn mặt mình.
Trong lòng Mạnh Du lại xuất hiện cảm giác kỳ lạ như lúc nãy đối diện với anh trong khoang xe.
Rõ ràng hai người không làm gì cả.
Cô không hiểu tại sao vừa rồi khi nhìn anh, theo bản năng lại không dám nhìn vào mắt anh, nhưng khi nhìn rồi, tim lại đập rất nhanh.
“Có đau không?” Anh chậm rãi hỏi cô.
Mạnh Du lắc đầu.
Bây giờ thực sự không đau, vì lúc đau đã qua rồi.
Cô chợt nhận ra: “Sáng mai em sẽ chườm đá cho đỡ sưng, chiều trang điểm một chút, đi ăn cơm với ông bà nội sẽ không bị phát hiện đâu. Dù có phát hiện... thì có thể nói em bị cảm, nóng trong người.”
Phó Thanh Thiệu ngửi thấy trong không khí mùi hoa hồng quá nồng, nồng đến mức khiến anh nín thở một lúc, hít vào khoang mũi, ngứa thấu tâm can.
Ngứa đến khó chịu.
Trên mặt anh, không hề lộ ra bất kỳ điều gì bất thường.
Chỉ là giọng nói khàn khàn: “Em có xịt nước hoa à?”
“Vâng...” Mạnh Du nhắm mắt lại, lông mi cũng run rẩy, lần này, cô thực sự không dám nhìn vào mắt anh nữa. “Em... em vừa tắm xong có xịt một chút... không thơm sao ạ?”
Phó Thanh Thiệu: “Hơi nồng.”
“Vậy... vậy lần sau em không xịt nữa...” Mạnh Du có chút không hiểu tình huống lúc này là thế nào.
Tiến hay lùi, đây là một vấn đề.
Phó Thanh Thiệu cũng không phải người vô lý đến mức can thiệp cả chuyện vợ xịt nước hoa gì, liền nói: “Em thích loại nước hoa này à?”
Mạnh Du lắc đầu, lúc này Phó Thanh Thiệu cũng buông tay đang nâng cằm cô ra, hai tay nắm lại, hơi gượng gạo đặt trên đùi, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.
Rồi nghe thấy Mạnh Du rất nhỏ giọng nói: “...Em tưởng anh thích...”
Anh khựng lại một chút.
“Cũng tạm.”
Hơi nồng thật, nhưng có thể chấp nhận được.
Anh vốn luôn tự chủ bình tĩnh, nhưng khi thở ra một hơi có phần nặng nề.
Không khí trong thư phòng tĩnh lặng vài chục giây.
Mạnh Du khẽ run run phá vỡ sự yên tĩnh này: “Em... ngày mai em còn phải đi làm nữa... nếu không có chuyện gì nữa, em về phòng trước ạ.”
Không tiến lên được, thì cô chuồn trước vậy.
“Ừm...”
Nghe thấy câu trả lời của anh, trên mặt Mạnh Du lại nở nụ cười, tươi sáng như ánh ban mai chiếu rọi, cô lập tức đứng dậy bước ra khỏi thư phòng.
Trong không khí, hương thơm còn sót lại, lâu không tan.
