Chương 75: Chuyện cười nhạt
Nhưng anh cũng không ngờ rằng, sau phẫu thuật, việc đi vệ sinh lại là một vấn đề... khó nói. Thể chất cá nhân anh rất tốt, nhưng phẫu thuật dù sao cũng là phẫu thuật, khi làm phẫu thuật ruột thừa, bác sĩ cũng đã dặn dò mọi điều cần chú ý sau mổ.
Đến khi thuốc tê hết tác dụng, cơn đau từ từ xâm chiếm các giác quan của anh.
Phó Thanh Thiệu cau mày. Loại đau này chưa đến mức không chịu nổi, nhưng quả thực rất khó chịu.
Đến nỗi sắc mặt anh cũng phủ lên một tầng tái nhợt bệnh hoạn.
Mạnh Du cũng để ý thấy. Cô ngồi trên ghế cạnh giường bệnh, theo bản năng đưa tay nắm lấy ngón tay anh, cả hai tay cùng nắm.
Bàn tay người phụ nữ xương xẩu mảnh mai, tay cô nhỏ hơn tay anh rất nhiều, tạo nên sự đối lập rõ rệt.
Cô dùng hai tay như ôm lấy tay anh.
“Anh có ổn không? Có đau lắm không?”
“Ổn.” Giọng anh khàn khàn, hàng mi dài thẳng che đi đáy mắt, nhắm mắt lại, đưa tay kia đặt lên mu bàn tay cô.
Hai người, hai bàn tay, đan xen vào nhau.
Anh nói, “Không sao.”
Đau đớn, bụng trướng hơi khó chịu. Mạnh Du thực ra biết anh bây giờ không thoải mái. Ôn Gia Gia trước đây từng mổ ruột thừa, cô còn đi chăm sóc hai ngày, nhất là hai ngày đầu khó chịu nhất.
Nhưng Phó Thanh Thiệu chịu đau rất giỏi, chỉ cau mày.
Anh chỉ mím môi.
Mạnh Du muốn giúp anh dễ chịu hơn, bèn vắt óc suy nghĩ, muốn giúp anh phân tán tư tưởng: “Em kể anh nghe một chuyện cười nhé.”
“Anh biết tại sao Tiểu Minh chơi game lần nào cũng thua, nhưng cậu ấy vẫn luôn chọn chế độ khó không?”
Phó Thanh Thiệu mở đôi mi đã ướt vì đau. Mi của đàn ông khác phụ nữ, không cong, thẳng và dài. Anh chớp mắt.
Dường như sau khi suy nghĩ nghiêm túc vẫn không có đáp án chính xác, “Tại sao?”
“Vì Tiểu Minh mắc bệnh khó chọn.”
Phó Thanh Thiệu mím môi, nhìn nụ cười của cô. Anh không hiểu chuyện cười này có gì vui, nhưng cô có vẻ rất vui, đôi mày tinh tế giãn ra.
“Anh biết đậu đỏ ăn cùng với gì sẽ trúng độc không?”
Phó Thanh Thiệu lắc đầu.
“Thuốc độc!”
“Chim cánh cụt con hỏi mẹ: Mẹ ơi, con có phải là chim cánh cụt không? Mẹ nói: Phải. Chim cánh cụt con lại hỏi bố: Bố ơi, con có phải là chim cánh cụt không? Bố nói: Phải, con yêu, sao thế?”
“Chim cánh cụt con nói: Thế sao con lạnh thế?”
Phó Thanh Thiệu: “...”
Mạnh Du kể xong, tự mình cũng thấy nhạt.
Ừm, đúng là không buồn cười thật.
Đầu óc cô trống rỗng rồi.
Mạnh Du muốn rút một tay ra lấy điện thoại tìm mấy chuyện cười hài hơn để bổ sung, nhưng tay rút một cái không ra.
Bốn tay như cái bánh hamburger, hai tay Mạnh Du là lớp nhân kẹp ở giữa, tay Phó Thanh Thiệu là lớp vỏ ngoài.
Cô đo nhiệt độ cơ thể anh, không sốt.
Nhưng lòng bàn tay anh thực sự rất nóng.
Dưới ánh nhìn của Phó Thanh Thiệu, Mạnh Du hơi nghiêng mặt đi tìm đề tài: “Bác sĩ nói anh phải ăn đồ thanh đạm, mà ăn ít thôi. Trưa nay anh muốn ăn gì, em đi mua.”
“Mấy thứ này, trợ lý của anh sẽ chuẩn bị.” Phó Thanh Thiệu nói với cô, “Em kể chuyện cười rất hay.”
Mạnh Du thấy anh thực sự quá nể mặt cô rồi.
Anh không cười một chút nào, chính Mạnh Du còn bị chuyện cười nhạt của mình làm cho ngượng đến nổi da gà, vậy mà anh còn có thể nói dối khen cô.
Dùng từ “nói dối” không đúng, không nên hình dung người đàn ông trước mắt như vậy.
Đúng hơn là…
Anh cũng rất nghiêm túc đối xử với mối quan hệ hôn nhân của hai người.
Dù chuyện cười cô kể có tệ thế nào, anh cũng sẽ nể mặt.
Cũng như cô, khi biết anh sắp phẫu thuật, đã không chút do dự, vượt ngàn dặm, bay đến London.
Hôn nhân duy trì, cần cả hai người cùng cố gắng.
Nghĩ vậy, Mạnh Du cũng cười lên: “Em thực sự không biết kể chuyện cười.”
“Mạnh Du.” Giọng người đàn ông ôn hòa, nhưng trịnh trọng gọi nhẹ tên cô.
“Dạ.” Mạnh Du nhìn anh, nghe giọng anh, tưởng anh sắp nói gì quan trọng với mình.
Thì nghe anh nói.
“Cảm ơn em.”
Cô ngỡ ngàng, theo bản năng hít một hơi sâu. Mùi nước khử trùng trong không khí hòa lẫn một chút hơi thở thanh khiết của người đàn ông trước mắt, thấm vào lồng ngực. Cô cắn môi, luống cuống chớp mắt, nhìn đôi mắt đen như hổ phách này, im lặng vài giây, vội vàng nói: “Không… không cần cảm ơn em, chúng ta là vợ chồng.”
Phó Thanh Thiệu, đôi mày thanh tú tái nhợt giãn ra, anh cũng lặp lại: “Chúng ta là vợ chồng.”
Mạnh Du gật đầu: “Vợ chồng với nhau, không cần nói cảm ơn.”
“Đây là em nói đấy nhé, vợ chồng với nhau, không cần nói cảm ơn.”
Hình như người hay nói cảm ơn nhất, là cô.
-
Phó Thanh Thiệu đã thuê hộ lý chuyên nghiệp, nhưng sau khi Mạnh Du đến, cô sẽ ở trong phòng bệnh. Ý định ban đầu của Phó Thanh Thiệu là để cô về dinh thự của anh nghỉ ngơi.
“Không được, em phải ở lại đây chăm sóc anh.”
Phó Thanh Thiệu cười một tiếng, dường như vì nghe câu nói này của cô, cũng dường như thấy cô bướng bỉnh có chút đáng yêu, gật đầu.
Mạnh Du nói: “Tối nay, em ngủ sofa. Sofa này khá to, em ngủ vừa.”
Phó Thanh Thiệu nhìn chăm chú vào chiếc sofa nhỏ này, cau mày.
Mạnh Du đã mở vali, lấy ra bộ ga trải giường dùng một lần mua từ chuyến công tác trước chưa dùng và một cái chăn nhỏ.
Phó Thanh Thiệu một tay chống giường, dịch sang trái một chút, dường như động đến vết thương, môi anh trắng bệch thêm hai phần. Anh cau mày, dịu lại hai giây, lại dịch sang trái đến mép giường, nhường ra một nửa chỗ.
Mạnh Du quay lưng về phía anh, trải ga lên chiếc sofa nhỏ.
“Ngủ cùng nhau.”
Nghe thấy giọng khàn khàn từ phía sau, Mạnh Du quay lại, thấy anh nằm trên giường bệnh, đã nhường một nửa chỗ cho cô. Theo bản năng, cô ấp úng nói: “Không… không được… anh còn chưa khỏe.”
“Chỉ là, cùng nghỉ thôi.” Phó Thanh Thiệu, “Em đang nghĩ gì thế?”
“Đương nhiên là nghĩ những điều tích cực, năng lượng dồi dào.” Mạnh Du cầm gối, đang xỏ vỏ gối dùng một lần, móng tay cắm sâu vào miếng bọt biển, “Em… em ngủ không yên, chúng ta ngủ ít nên anh không biết… em ngủ thích…”
Phó Thanh Thiệu mặt không cảm xúc tiếp lời cô: “Thích vắt chân lên đùi anh.”
“Ừm…” Mạnh Du bình tĩnh đỏ mặt.
“Vậy nằm cùng anh một lát đi.” Tay người đàn ông vỗ nhẹ bên cạnh, ra lệnh cho cô, “Lại đây.”
Mạnh Du nằm trên chiếc giường bệnh nhỏ bé này, cơ thể cô áp sát vào bên phải, không chừa một khoảng trống nào, hơi trở mình một cái là rơi xuống, cố gắng dành đủ không gian cho anh.
Cơ thể cô cứng đờ.
Hai tay thậm chí đặt lên bụng.
Giường rất nhỏ, vai hai người chạm vào nhau.
Phó Thanh Thiệu nhắm mắt.
Mùi hương trên người cô, như một loại thuốc an thần có thể xoa dịu cơn đau.
Một lúc lâu sau, Mạnh Du thấy cơ thể cứng đờ quá, bèn cẩn thận trở mình, nằm nghiêng.
Ban đêm, đèn đầu giường tỏa ánh sáng lấp lánh.
Trong phòng bệnh tĩnh lặng, Mạnh Du nghe thấy tiếng thở của anh sau khi ngủ say.
Khoảng cách gần như vậy, có thể thấy lồng ngực Phó Thanh Thiệu phập phồng.
Lên trên, là khối yết hầu nhô lên.
Đường môi mỏng mang cảm giác sắc bén lạnh lùng, sống mũi cao thẳng.
Chỉ có đôi mày vì đau mà vẫn nhíu lại, mang chút tái nhợt.
Cô nhìn gương mặt nghiêng của anh một lúc.
Rồi đứng dậy, nhẹ nhàng đắp chăn mỏng cho anh.
Quay lại sofa, động tác ngồi xuống cũng rất nhẹ, như sợ làm anh thức giấc. Cô mở laptop đặt trên đầu gối, xem tin nhắn trong nhóm công việc.
Phó Thanh Thiệu ban đêm bị đau thức dậy một lúc, khoảng 11 giờ.
Tầm nhìn tối mờ.
Chỉ có phía sofa, Mạnh Du gõ bàn phím nhẹ nhàng, ánh sáng máy tính chiếu lên đôi mày đẹp của cô. Anh nhìn cô.
Cho đến hơn mười phút sau, cô xoa cổ, cuối cùng cũng xong việc, tắt laptop.
Tia sáng cuối cùng biến mất.
Cô nằm trên sofa, ngủ rất say.
