Chương 13: Thế giới nấm mốc 11
Lâm Hạ đổi 8 tấm 【Thẻ thuộc tính: Thể chất +1】, 2 tấm 【Thẻ thuộc tính: Tinh thần lực +1】, sau khi cộng xong, thuộc tính như sau:
【Tinh thần: 16】
【Thể chất: 40】
【Sức mạnh: 3】
【Tốc độ: 20】
Điểm sinh tồn còn 584 điểm. Bây giờ là 11 giờ trưa, đến tối còn kiếm được kha khá điểm. Lên cấp xong quả nhiên tốt thật, tỉ lệ sống sót của cô lại tăng lên.
Nhân lúc trên xe motorhome còn điện, Lâm Hạ lấy nồi cơm điện ra nấu cơm, một nồi luộc rau sấy khô, cắt đủ loại thịt thái hạt lựu, làm xong thì trước tiên bỏ vào không gian.
Lấy từ trong không gian ra từng chút một, bọc cơm với rau và thịt, vo thành những viên tròn nhỏ, tốt nhất là một miếng một cái, vo xong lập tức bỏ lại vào không gian, cho đến khi hết điện.
Bên ngoài những cụm nấm mốc lớn đã không còn, nhưng so với hôm qua, nấm mốc bay trong gió lại nhiều hơn, tựa như lông dương, lông liễu mùa xuân.
Không thể ngừng thở oxy, cô không biết tổn thương cơ thể có được phục hồi không, nếu không thì tệ thật.
Cuối cùng cũng rảnh, Lâm Hạ bắt đầu suy nghĩ, khả năng ăn mòn của nấm mốc này dường như chủ yếu nhắm vào thức ăn, nước và kim loại, ví dụ như thép chống đỡ lộ thiên dưới cầu vượt, đồng, nhôm trong dây điện… các chất liệu khác cô tạm thời chưa biết.
Còn quái nấm mốc biến dị, khả năng ăn mòn tăng vọt, và tăng đột ngột, sẽ ăn mòn thép trong các tòa nhà, khiến cao tụp đổ sập.
Nghĩ đến đây, sắc mặt cô biến đổi, xe motorhome làm bằng chất liệu gì? Vội vàng xuống xe kiểm tra, quả nhiên, vừa nãy nấm mốc trên người quái nấm bay tán loạn, uy lực cực lớn, đã xa thế rồi mà bên ngoài xe đã lỗ chỗ.
Cô chạy ra xa đổi một chiếc xe khác, tiếp tục suy nghĩ.
May mà tỉ lệ biến dị của quái nấm mốc không cao, dọc đường đi cũng chỉ có vài con, khả năng ăn mòn của chúng liên quan đến kích thước, kích thước càng lớn, khả năng ăn mòn càng mạnh, nên phải tiêu diệt sớm.
Nhưng ở thành phố H một lần xuất hiện tới ba con quái nấm mốc biến dị, có thể nói sự xuất hiện của chúng có liên quan đến số lượng nấm mốc hay không, dù sao thành phố H cũng là nơi bị xâm thực đầu tiên.
Đáng sợ nhất là sự ăn mòn nhắm vào thức ăn, nguồn nước và rễ cây, còn có vết thương, đó mới là đả kích lớn nhất đối với nhân loại.
Không biết hiện tại có vật liệu chống ăn mòn nào không, các nhà nghiên cứu đã nghiên cứu ra thứ gì ức chế hoặc tiêu diệt loại nấm này chưa.
Nếu nghiên cứu ra nhanh, tổn thất còn có thể bù đắp, cũng không đến mức thực sự tận thế.
Là cô nghĩ sai, hệ thống nói sống sót mười ngày, cô còn tưởng tận thế là không thể đảo ngược, nhưng hệ thống không hề nói rõ… vậy tiếp theo cô phải cẩn thận hơn, không được lộ ra những thứ không nên xuất hiện.
Nghĩ đến đây, Lâm Hạ hơi sốt ruột, liền tắm rửa, thay quần áo, ăn cơm, mặc xong là ra ngoài.
Chỗ này cách thành phố B rất gần, nhưng cách khu an toàn còn khá xa, cô cũng đi với tốc độ bình thường, càng gần thành phố B, người càng đông, tốc độ càng chậm.
Trên đường nghe những người này nói, vì sự xuất hiện của quái nấm mốc, mọi người đều sợ, nên không dám ở trong nhà, sợ chỗ mình xuất hiện một con, chết lúc nào không hay hoặc bị đè chết.
Bây giờ bị thương gần như đồng nghĩa với cái chết, lại sắp đến căn cứ an toàn, những kẻ gây chuyện hầu như không có, chặng đường này đi khá thuận lợi, chỉ hơi chậm thôi.
Ngày thứ năm nấm mốc hoành hành, cả thế giới như phủ một lớp màu xám, không khí ngày thường còn trong lành giờ đây toàn mùi mục nát, cũ kỹ, còn thành phố phồn hoa không phải là đống đổ nát, thì là cao ốc bị bỏ hoang.
Thành phố ngày thường náo nhiệt trở thành nơi mọi người tránh xa, tiếng ho không ngừng bên tai, có người mặc đồ bảo hộ, có người đeo mặt nạ phòng độc, hoặc khẩu trang, chẳng có gì thì cũng bịt vải lên miệng mũi, thậm chí có người khoác áo mưa to, túi nilon.
Trên đường tiếng khóc không ngừng, người chết bên đường càng lúc càng nhiều, mùi trên đường cũng càng ngày càng khó ngửi.
Người đi trên đường đều đi một cách vô hồn, nhìn xác chết như không thấy, nghe tiếng khóc như không nghe, ai cũng không biết, người tiếp theo ngã xuống có phải là mình không.
Đi một hồi thì vào núi, đợi đến khi bên đường xuất hiện nhiều người dựng trại, Lâm Hạ mới biết, hiện tại khu an toàn không thể tiếp nhận nhiều người như vậy, chỉ tiếp nhận nhân tài đặc thù, mà khu an toàn còn cách đây khá xa.
Người trong khu an toàn mỗi ngày sẽ ra ngoài phun một ít thuốc ức chế nấm mốc, và ban đêm còn có đèn chiếu sáng và tuần tra, để phòng ngừa quái nấm mốc biến dị vì không ai phát hiện mà lớn mạnh đến mức không thể khống chế.
Hơn nữa khu an toàn đang mở rộng, nên mọi người ở lại đây.
Tinh thần của người ở đây cũng tốt hơn nhiều so với bên ngoài, ho cũng không nghiêm trọng như vậy.
Lâm Hạ đi lang thang trong đám đông, cô thấy anh Lý và đội của anh ấy, hơn mười người trước đây giờ chỉ còn 7 người, nhưng tốc độ của họ vẫn khiến cô hơi ngạc nhiên, xem ra mỗi người đều có át chủ bài của riêng mình.
“Mấy người vừa nãy nói, những NPC này không thể dùng đạo cụ trong tay chúng ta, có thật không?”
“Ai mà biết, hay cậu thử đi?”
“Tôi mới không thử.”
“Hy vọng mấy ngày còn lại đừng có gây chuyện nữa.”
“Mong là vậy...”
Tránh mấy người đó, cô đi dạo quanh đây, và quả nhiên đã sao lưu được một số thứ.
【Sao lưu thành công: Sao lưu ô đặc chế *1, cần 50 điểm sinh tồn】
【Ô đặc chế: Chống chịu hiệu quả sự xâm hại của mưa, tuyết. Thời gian sử dụng: 3 ngày.】
【Sao lưu thành công: Sao lưu khẩu trang đặc chế *1, cần 100 điểm sinh tồn】
【Khẩu trang đặc chế: Chống lại tất cả các chất gây hại cho đường hô hấp. Thời gian sử dụng: 1 ngày】
Quả nhiên, mọi người có đồ tốt trong tay, cái khẩu trang đặc chế này ngoài đắt ra thì đúng là tốt vô cùng.
Lâm Hạ đi một mạch đến cổng khu an toàn, cổng có một cái cửa lớn không biết chất liệu gì, trước cổng có lính canh mang súng, cô nhìn thêm vài lần, có vẻ là có vật liệu chống ăn mòn, chỉ là không nhiều thôi.
Chỗ này dựa vào núi, rất có thể mọi người ở trong hang động, nếu thuốc ức chế đủ, nơi đó tạm thời vẫn an toàn.
Đằng xa, cô thấy từng dãy nhà tạm, chất liệu không rõ, nhiều người mặc đồ bảo hộ ra vào.
Cô nhìn thấy hai chữ ‘sao lưu’ trên những căn nhà tạm đó, hơi ngạc nhiên, liền chọn sao lưu.
【Sao lưu thành công: Sao lưu đồ bảo hộ chống ăn mòn *1, cần 1 điểm sinh tồn】
【Đồ bảo hộ chống ăn mòn: Có khả năng chống ăn mòn xuất sắc.】
【Sao lưu thành công: Sao lưu nhà tạm chống ăn mòn *1, cần 1 điểm sinh tồn】
【Nhà tạm chống ăn mòn: Nhà tạm chống ăn mòn của nấm mốc.】
Lâm Hạ chớp mắt, không ngờ lại có thứ tốt như vậy, nhưng cô cũng không dám đổi ra một cách lộ liễu, cái nhà tạm khá to, dù không biết bên trong chia làm mấy phòng.
Thấy lính gác ở cổng liên tục nhìn mình, mà trời cũng sắp tối, cô lui vào trong núi.
Quay đầu nhìn đám đông, lòng cô luôn bất an, chẳng lẽ khó khăn lớn nhất của cô là chạy thoát khỏi thành phố H sao?
Chắc cũng không, sau khi cô chạy ra, việc phóng bom nhiệt áp hẳn đã khiến mọi người biết tình hình bên ngoài, lúc đó nếu lại phong tỏa thành phố H thì không cần thiết.
Bây giờ mọi thứ đều có chiều hướng tốt, nhưng cô vẫn luôn có cảm giác nguy cơ, khiến cô quyết định phải tránh xa đám đông, lúc này trời dần tối, trong số người mới đến, có nhiều người lui về nơi xa hơn, kể cả đội của anh Lý.
Lâm Hạ không nhìn thêm nữa, đi về phía xa.
Ở đây nhiều người, Lâm Hạ cũng không muốn quá phô trương, cô tìm một cây cổ thụ to, đổi ra một cái móc câu, trèo lên.
Xịt dung dịch khử trùng, thay quần áo, mặt bị dây thít đau, cô dùng khăn giấy ướt lau, ăn mấy nắm cơm, uống chút nước.
Cô nhìn điểm sinh tồn của mình: 【Điểm sinh tồn: 1544】, suy nghĩ một lát, đổi ra một 【Khẩu trang đặc chế】.
Khẩu trang này vừa đeo lên, lập tức cảm thấy không khí đều trong lành, lại rất nhẹ, không có cảm giác khó chịu nào, chỉ hơi đắt, nhưng trong trường hợp không chắc chắn trạng thái tiêu cực của cơ thể có thể loại bỏ được không, thì vẫn nên cẩn thận.
