Chương 76: Bước Đầu Vào Đạo (15)
Tuyết rơi dày đặc báo hiệu một năm bội thu. Đợi đến khi Diệp Trường Ninh trở về Thanh Vân Quán, đã năm năm trôi qua. Giờ đang là giữa đông, chỉ còn hơn mười ngày nữa là đến đêm trừ tịch.
Năm năm ấy, nàng đã đi qua không biết bao nhiêu nơi.
Trước đây cũng từng đi du lịch, nhưng kiểu đi như bây giờ, thong thả bước bộ, tùy hứng mà đi, đây là lần đầu tiên.
Giống như lúc này, nàng phát hiện mình đã đi đến gần Thanh Vân Quán, vừa khéo sắp đến Tết, có chút nhớ nhà, nên cũng trực tiếp trở về.
Thanh Vân Quán vẫn giống như ngày nàng rời đi, cửa sổ sáng sủa, bàn ghế sạch sẽ, vườn rau trong sân tuy không trồng rau nhưng cũng được dọn dẹp gọn gàng, không giống như nàng tưởng tượng: mạng nhện giăng khắp nơi, cỏ dại mọc um tùm.
Là có người giúp sao?
Cảm nhận được yêu khí nhàn nhạt còn sót lại trong sân, Diệp Trường Ninh khẽ cười: Xem ra dù sư phụ và mình không có ở đây, người nhà họ Hoàng vẫn thường xuyên qua lại.
Đêm đó, Diệp Trường Ninh không ngồi thiền mà ngủ một giấc thật ngon, ngọt ngào, thư thái, dễ chịu.
Một giấc ngủ dậy, Diệp Trường Ninh chỉ cảm thấy pháp lực trong người hoạt bát hơn vài phần.
Vừa ăn xong bữa sáng, tiếng gõ cửa đã vang lên.
“Tiểu yêu bái kiến Phù Dao đạo trưởng!”
Không phải Hoàng phu nhân, mà là con hoàng thử nhỏ năm đó từng thay em trai của nguyên chủ làm phép giải tai.
“Nơi này là ngươi dọn dẹp à?” Diệp Trường Ninh hỏi.
Hoàng thử nhỏ vào trước, dập đầu, rồi thành thật nói: “Nãi nãi dặn dò, ta và mấy đứa em thường xuyên qua dọn dẹp, tháng này đến phiên ta.”
“Vất vả cho các ngươi rồi, cầm đi chia nhau đi.” Diệp Trường Ninh lấy ra một cái bình sứ đưa cho hoàng thử nhỏ.
Đây là đan dược nàng tự luyện sau khi thu thập không ít dược thảo trên đường, không bằng Vân Huệ đạo trưởng, nhưng với bọn hoàng thử nhỏ mà nói thì cũng là thứ tốt hiếm có.
Hoàng thử nhỏ mừng rỡ hiện rõ trên mặt: “Đa tạ đạo trưởng ban thưởng!”
Rồi lại thành thật dập đầu một cái, thấy Diệp Trường Ninh không có dặn dò gì khác, mới cung kính cáo lui.
Ở nhà hơn một tháng, đợi qua Tết, Diệp Trường Ninh lại lên đường ngao du.
Lần này, nàng muốn đi xem biển Nam Hải.
Giao nhân khóc thành ngọc trai, còn có loại giao tiêu khéo léo vô cùng, được người ta khen là “thiên y vô phùng”, nếu có thể, nàng cũng muốn thu thập một ít.
Một đường đi về phía nam, đến Lan Giang nổi tiếng nhất phía nam thì vừa đúng tháng ba, mùa xuân ấm áp.
Còn chưa từng đi đường thủy, vừa khéo có một người lái đò đang mời khách, Diệp Trường Ninh hỏi thì biết thuyền này sẽ xuôi theo dòng sông, đến thẳng Vũ Ngạn Phủ.
Qua Vũ Ngạn Phủ, đi thêm trăm dặm về phía nam là biển, vừa hay thuận đường, Diệp Trường Ninh liền lên thuyền.
Thuyền này không lớn, tính cả Diệp Trường Ninh thì cũng chỉ có ba vị khách.
Trên thuyền chỉ có bốn phòng, một phòng cha con nhà lái đò ở, ba phòng còn lại dành cho ba vị khách.
Phòng rất đơn sơ, nhưng được dọn dẹp sạch sẽ.
Diệp Trường Ninh ở trong phòng khách duy nhất còn trống, lái đò lại mua thêm chút nguyên liệu nấu ăn cần thiết trên đường, rồi cho thuyền rời bến.
Từ đây đến Vũ Ngạn Phủ, đi thuyền mất năm ngày, lái đò bao ăn ở.
Đến bữa tối, Diệp Trường Ninh gặp hai vị khách còn lại.
Một người là tráng hán trung niên gần bốn mươi, thân thể rất cường tráng, tuy không mang vũ khí nhưng đôi nắm đấm nhìn qua đã rất dọa người; người còn lại là một thư sinh thi hỏng, ảm đạm về quê, dáng vẻ thanh tú, ăn nói hòa nhã lễ độ.
Lái đò kho một con cá, trộn một đĩa rau, lại bưng lên một thùng cơm gạo lứt, coi như bữa tối.
Mùi vị không ngon lắm, cá hơi tanh, rau hơi đắng, nhưng võ giả và thư sinh đều ăn rất ngon miệng.
Diệp Trường Ninh cũng không chê, ăn no bụng, dặn dò lái đò một tiếng, rồi ra đầu thuyền nghỉ ngơi.
Trong phòng chật chội, ngược lại bên ngoài, gió mát thổi nhẹ, mặt nước gợn sóng lăn tăn, ánh trăng rơi xuống mặt nước, trải một dải sông vàng vụn, khiến lòng người khoan khoái dễ chịu.
Một lúc sau, thư sinh cũng ra ngoài, nhìn cảnh vật trước mắt, hứng thơ dâng trào, ngâm nga vài câu.
Câu thơ đó không biết có phải hắn tự viết hay không, dù sao Diệp Trường Ninh nghe xong cũng không thấy có gì đặc biệt, nghe qua là quên.
Võ giả thân hình cao lớn, càng không thích ở trong phòng, hắn ra ngoài, mượn của lái đò một cái cần câu, ngồi ở đầu thuyền bắt đầu câu cá.
Diệp Trường Ninh trước đây cũng học câu cá, nhưng mà…
Lúc nàng câu cá, hoặc là luôn muốn nhấc cần câu lên xem thử, mồi câu còn hay không; hoặc là cắm cần câu xuống, tự mình lôi điện thoại ra, chờ mãi chờ mãi, rồi quên mất cần câu…
Kỹ thuật câu cá của võ giả đó, cũng chỉ tàm tạm thôi, dù sao cho đến khi hắn đi nghỉ, khoảng hai tiếng đồng hồ, hắn chỉ câu được một con cá bằng bàn tay, chê nhỏ quá, lại ném trở lại sông.
Ngược lại, cha con nhà lái đò ở đầu thuyền bên kia, vừa câu vừa vớt, bắt được ba con cá to, xem ra món chính ngày mai là có rồi.
Ngày thứ hai, cả ngày không có gì đặc biệt, Diệp Trường Ninh ngồi ở đầu thuyền hơi buồn chán, cũng mượn một cái cần câu bắt đầu câu cá.
Còn thu hoạch thế nào, hừm, câu cá vui hơn được cá, đạo lý này ai cũng biết, phải không?
Đến ngày thứ ba, ngay cả thư sinh cũng không ngâm thơ nữa, ngồi ở đầu thuyền ánh mắt đờ đẫn, trực tiếp bắt đầu ngẩn người.
Thuyền nhỏ, trên mặt nước cũng không có gì đặc biệt, hai bên bờ cũng không có núi non hùng vĩ hiểm trở, đều là gò đồng ruộng nhấp nhô nhè nhẹ.
Cảnh vật na ná nhau xem liên tục ba ngày, đúng là dễ buồn chán, Diệp Trường Ninh đang câu cá không mấy tập trung, bỗng cảm thấy dưới nước có động tĩnh.
Pháp lực ngưng tụ nơi đôi mắt, Diệp Trường Ninh nhìn kỹ xuống dưới nước, một con cá chép màu vàng nhạt dài khoảng một thước đang bơi vòng quanh thuyền, lúc gần lúc xa, như có như không.
Con cá chép này mắt rất linh động, quanh thân có chút linh khí nhàn nhạt, giống như yêu quái vừa mở linh trí.
Ở Lan Giang, loại yêu quái nhỏ này đếm không xuể, dù sao đây cũng là con sông dài nhất và rộng nhất phía nam, trong đó thủy tộc vô số, mở linh trí tự nhiên cũng nhiều.
Loại yêu quái yêu lực thấp kém như vậy, trong ba ngày này Diệp Trường Ninh đã cảm nhận được mấy con.
Những yêu quái khác gặp thuyền tránh còn không kịp, con cá chép này là sao? Còn chủ động lại gần?
Dù sao cũng rảnh rỗi, Diệp Trường Ninh hứng thú tập trung chú ý vào con cá chép.
Sau đó liền phát hiện, con cá chép này không phải là yêu quái nhỏ đơn giản, trên người nó linh khí dao động thấp là do đeo ngọc phù ẩn khí, hơn nữa, quanh thân đều là linh khí cực kỳ thanh chính, một chút yêu khí cũng không có!
Trong linh khí đó, mơ hồ mang theo vài phần mùi hương khói, đây là dòng dõi thần linh sao?
Nó vây quanh thuyền làm gì?
Chẳng lẽ người trên thuyền có gì không ổn? Nhưng nàng một chút cũng không phát hiện ra.
Đang nghĩ ngợi, con cá chép kia lại bơi đến bên thuyền, đuôi khẽ vỗ nhẹ trong nước, “bộp” một tiếng, cá chép vàng thế mà trực tiếp nhảy lên thuyền, còn nhảy đến bên cạnh thư sinh! Suýt chút nữa là rơi vào lòng thư sinh rồi.
… Sao lại là thư sinh nữa!
Lần này chẳng lẽ là chuyện tình yêu lãng mạn giữa cá chép nhỏ và thư sinh?!
Chỉ trong vài giây, Diệp Trường Ninh đã suy ra cả một bộ tiểu thuyết ngôn tình, kết quả thư sinh nhìn thấy con cá chép vừa đẹp vừa bất phàm này, vẻ mặt vui mừng khôn xiết, nhưng lời nói ra lại khiến Diệp Trường Ninh suýt không nhịn được cười.
“Lái đò, trưa nay hầm con cá này đi! Nhảy được từ dưới nước lên, thịt nhất định dai và ngon!”
