014 Mưa lớn, độc nga 10
Mấy giây Diệp Phù mở cửa sổ, đã có mấy trăm con độc nga bay vào. Cũng may cô phản ứng nhanh, xịt hết nửa bình thuốc diệt côn trùng mới tiêu diệt được chúng. Nhưng cô cũng có phát hiện quan trọng: độc nga chết sẽ nhanh chóng thối rữa, hóa thành một vũng nước bẩn, mùi hăng hắc xông thẳng lên đỉnh đầu. Nếu bị độc nga sống cắn, chỗ vết thương sẽ lập tức sưng đỏ, rồi mất cảm giác.
Diệp Phù bực bội nhìn bàn tay trái sưng vù như móng giò, lập tức rạch một đường để hút máu độc, rồi bôi thuốc giải độc.
Nửa tiếng sau, lòng bàn tay hồi phục chút cảm giác. Diệp Phù lấy dụng cụ phẫu thuật, dùng nước muối sinh lý khử trùng rồi khâu lại. Vì không có thuốc tê, quá trình khâu đau đến nỗi gân xanh trên cổ cô nổi lên, mồ hôi lạnh từng giọt lớn lăn dài trên trán.
Vừa lúc đó, Diệp Phù nghe tiếng cảnh sát Tống ở ngoài gọi loa.
“Độc nga xuất hiện hôm nay có chứa độc tố, đừng dùng tay đập. Nước từ xác chết cũng có độc, khi dọn phải cẩn thận. Bị cắn thì phải hút máu độc ngay, điều trị kịp thời. Độc nga thường sợ lửa, có thể dùng lửa xua đuổi.”
Giọng anh ta vừa dứt, Diệp Phù còn nghe tiếng khóc la và thét gào từ tầng dưới vọng lên.
Nghe tiếng cảnh sát Tống, hàng xóm lũ lượt cầm đuốc và sách giấy đang cháy để xua đuổi độc nga bay vào nhà. Trước đó, những người bị cắn vì xử lý không kịp, vết sưng lan khắp người, như quả bóng bơm căng, sưng phù đến mức biến dạng.
Độc nga lượn lờ ngoài cửa sổ, như ruồi muỗi trên bãi phân, dày đặc không đếm xuể. Diệp Phù đeo găng tay, lau sạch nước xác độc nga trên sàn, lại xịt thuốc khử trùng và xịt thơm phòng. Khi xong xuôi, cơ thể cô đã kiệt sức.
Lòng bàn tay truyền đến từng cơn đau nhói, kèm theo hoa mắt, chóng mặt và mệt mỏi. Diệp Phù lấy từ không gian ra một hộp thuốc giải độc dạng viên, uống hết.
Người lúc nóng lúc lạnh. Diệp Phù nằm trên giường, mơ màng nghe tiếng đập cửa và tiếng khóc la, nhưng cô không có chút sức lực nào, cổ họng vừa đau vừa khô, như muốn bốc lửa. Vết thương đau không chịu nổi, cô chỉ muốn chặt phăng cả bàn tay. Diệp Phù cắn rách môi, tự nhủ hãy giữ tỉnh táo.
Diệp Phù không để ý đến người ngoài. Lần nữa tỉnh dậy, đã là năm giờ chiều hôm sau. Vết thương trên tay đã đỡ nhiều, vết sưng đã xẹp. Cô bôi lại thuốc mỡ, rồi băng gạc lại.
May mà trước khi ngất, cô đã nối chăn điện với ắc quy, nếu không, lúc này chắc đã chết cóng trong giấc ngủ.
Bụng đói cồn cào, cô lấy ngay một phần cơm hộp đã làm sẵn để trong không gian, ăn ngấu nghiến hết, mới cảm thấy thực sự sống lại.
Kéo rèm cửa, khi nhìn thấy độc nga trên kính, Diệp Phù hít một hơi lạnh.
Độc nga có kích thước lớn, sức tấn công tuy bình thường, nhưng độc tính quá mạnh. Diệp Phù thậm chí không dám nghĩ đến người ở tầng trên tầng dưới ra sao. Từ lúc tỉnh đến giờ, cô cảm thấy cả tòa nhà chìm trong sự im lặng kỳ quái.
“Cốc cốc cốc…”
Cửa bị đập mạnh. Diệp Phù bước ra phòng khách, đột nhiên quay lại phòng ngủ, mặc đồ bảo hộ, cầm bình xịt côn trùng. Thấy Khâu Lan đứng ngoài, cô mới mở cửa.
“Tiểu Diệp, may quá, cậu còn sống. Từ hôm qua đến nay tớ gõ cửa cậu mấy lần, không nghe động tĩnh gì, lo chết mất.” Khâu Lan đứng ngoài cửa, trang bị đầy mình, tay vung đuốc xua đuổi độc nga xung quanh, đầu đội mũ bảo hiểm. Thấy Diệp Phù, cô ấy kích động đến nỗi giọng run rẩy.
“Tớ bị độc nga cắn, hôn mê suốt. Khâu Lan, nhà cậu không sao chứ?” Diệp Phù nhìn đám độc nga dày đặc dưới đất, lông tay muốn dựng đứng. Kiếp trước cô chưa từng thấy thứ ghê tởm thế này.
Khâu Lan thở dài: “Mấy con độc nga vừa xuất hiện trên ban công, bố mẹ tớ đã đưa ông bà vào phòng ngủ. Bọn tớ định dùng vợt muỗi đập, nhưng nghe cảnh sát Tống gọi loa trên tầng, liền vội cầm đuốc xua đuổi. May trong nhà có ít cồn, đã tiêu diệt hết đám độc nga.”
Diệp Phù gật đầu: “Vậy tốt rồi.”
“Diệp Phù, tầng bốn, tầng năm, tầng sáu đều có người chết.”
“Đều bị độc nga cắn chết à?”
“Ừ, dì Trương 402, ông Đoàn 503, và 601, cả nhà năm người đêm qua đều bị độc nga cắn chết.”
Đây là lần đầu Khâu Lan nhìn thấy người chết gần như vậy. Mỗi khi nhắm mắt, dáng vẻ những người đó sau khi chết lại hiện ra trong đầu. Cô nhìn Diệp Phù, thấy cô không hề ngạc nhiên hay đau buồn, thậm chí có thể nói là vô cảm. Khâu Lan hơi ghen tị với Diệp Phù, người học y có tâm lý tốt thế sao?
“Bị độc nga cắn chết, thi thể sẽ xuất hiện vằn đen đỏ xen kẽ, giống như vằn trên cánh độc nga. Thi thể phình to đến mức độ nhất định, sẽ nứt ra theo vằn. Cảnh sát Tống nói thi thể có thể nổ tung như độc nga, hóa thành nước. Anh ấy đề nghị đặt thi thể ở 601, vì cả nhà 601 đều chết hết.”
Diệp Phù nhướng mày: Cảnh sát Tống rất giỏi, xử lý việc này hoàn hảo.
“Đồ đạc trong 601, mọi người đã chuyển hết rồi.”
“Chuyển thì chuyển. Hai ngày nay đội cứu hộ có đến không?”
“Không, nhưng trưa nay mười hai giờ mưa đã tạnh.”
Diệp Phù chợt hiểu, không trách tỉnh dậy thấy yên tĩnh đến lạ. Khâu Lan thấy tinh thần Diệp Phù khá tốt, cũng yên tâm.
“May mà nhà tớ trước kia sửa phòng sách còn thừa ít xi măng cát, tớ kịp bịt bồn cầu lại, không thì nhà cũng ngập rồi.”
Hai người nói chuyện một lát, Khâu Lan định về nhà. Diệp Phù tặng cô ấy bình xịt côn trùng.
Khâu Lan đi rồi, Diệp Phù kéo rèm, lấy đèn pin, quan sát độc nga qua kính. Chợt nghĩ ra gì đó, cô ra cửa nhanh chóng nhặt một con về, bỏ vào lọ thủy tinh. Cô muốn làm thí nghiệm, xem độc nga sống được bao lâu.
Sáu rưỡi, có người vừa gõ cửa vừa gọi cô. Diệp Phù không vội mở, hỏi ý định trước.
“Tiểu Diệp, tôi là Nhâm Nguyệt 403.” Ngoài cửa là giọng một cô gái trẻ.
“Nước ngoài kia sắp ngập đến nhà tôi rồi, có thể sang nhà cậu ở nhờ vài ngày không? Tôi trả một vạn tệ tiền ở.”
Nếu Diệp Phù nhớ không nhầm, Nhâm Nguyệt năm nay học lớp mười hai, còn có em trai học lớp mười. Nhà họ ở tòa D nổi tiếng trọng nam khinh nữ.
“Tôi đã nói rồi, tôi không nhận ai cả.”
“Diệp Phù, nhà cậu chỉ có một mình, xin cậu đấy, bọn tôi thực sự không chịu nổi nữa. Ngoài kia toàn độc nga, cậu mở cửa được không?”
“Diệp Phù, mau mở cửa cho tao vào, không thì tao chặt cửa.” Tiếng đe dọa hung ác vang lên. Diệp Phù nhận ra đó là em trai Nhâm Nguyệt, Nhâm Vũ. Sau đó tiếng chặt cửa vang lên, nhưng ba cánh cửa đều không phải gỗ, cô không lo lắng lắm.
Mắt Diệp Phù lóe lên tia tàn nhẫn, từ không gian lấy ra một con dao quân dụng dài ba mươi phân.
Không ngờ, nó nhanh chóng có ích như vậy.
