065 Nhiệt độ cao, kẻ chạy nạn 3
“Không… không có.” Người phụ nữ liếm môi khô nứt, vụng về kéo lại áo. Diệp Phù nhìn thấy trên mu bàn tay nứt nẻ thô ráp của cô ta có một vết roi, cô nhướng mày, cũng không nói gì thêm.
“Xin cô hãy giúp chúng tôi.” Một người phụ nữ khác quỳ xuống cầu xin Diệp Phù.
“Giúp thế nào?”
Người phụ nữ nước mắt lưng tròng, “Tôi biết các người đều là người có bản lĩnh, chỉ cần cho chúng tôi một chỗ trú là được, làm gì cũng được.”
“Có biết vì sao tối qua chết nhiều người thế không?”
Người phụ nữ kinh hãi nhìn Diệp Phù, “Cô…”
Diệp Phù gật đầu, “Tôi giết.” Nói xong, cô làm động tác cắt cổ.
Người phụ nữ sợ tới mức ngã ngồi xuống đất, sau đó kéo tay người phụ nữ bên cạnh loạng choạng chạy mất. Diệp Phù “rầm” một tiếng đóng chặt cửa phòng hộ, nhìn theo bóng họ chạy xa mà cười lạnh.
Có thể sống đến bây giờ, làm sao là kẻ yếu được?
Cảnh sát Tống và mọi người lần lượt quay về, Diệp Phù kể lại chuyện vừa rồi cho họ nghe.
“Hai người đàn bà đó sau lưng chắc có một băng nhóm, bọn chúng khống chế hai người đó, bắt họ dùng mỹ nhân kế dụ đàn ông để xin chỗ trú hoặc đồ ăn, hoặc trực tiếp biến những thằng ngu mắc câu thành thức ăn.”
“Cảnh tượng tối qua bọn chúng chia nhau ăn, không phải lần đầu chúng ăn thịt người rồi.”
Cảnh sát Tống đặt câu hỏi, “Ý cô là, đứa con của người đàn bà đó bị băng nhóm phía sau khống chế, bọn chúng dùng mạng đứa trẻ ép cô ta làm những chuyện này?”
Diệp Phù cau mày, “Cũng có khả năng khác, đứa trẻ đã chết rồi, vì tôi thấy trên người hai người đàn bà đó có rất nhiều vết roi. Có lẽ họ sợ bị đánh nên mới phối hợp làm những chuyện này. Khi tôi hỏi cô ta có phải vừa sinh con không, thái độ cô ta lại có chút hoảng sợ.”
Tề Viễn xoa thái dương, “Cảm giác thế giới này chẳng còn mấy người bình thường nữa, toàn là bọn điên.”
——
Hai người phụ nữ quay về cửa tòa E, do dự hồi lâu không dám vào. Lúc này, cửa mở, một người đàn ông bước ra, nhìn trái phải một lượt, không thấy gì bất thường, liền kéo hai người vào nhà.
“Thất bại rồi?” Người đàn ông cởi trần ngồi trên ghế khẽ nhướng mắt, chiếc thắt lưng trong tay gã đập nhẹ vào lòng bàn tay từng nhịp.
“Hùng ca, bọn họ chẳng thèm nhìn tụi em một cái, tay còn cầm dao, đứa nào cũng rất dữ.”
“Thái Dương, mày không muốn con trai mày nữa à?” Hùng ca nói xong câu này, người đàn ông vừa mở cửa bước vào một căn phòng, lôi ra một bé trai bảy tám tuổi.
Thái Dương quỳ dưới đất dập đầu liên hồi, “Hùng ca, xin anh đừng làm hại con tôi, tôi sẽ đi tìm bọn họ, tôi đi ngay bây giờ, nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”
Hùng ca cầm dao vỗ nhẹ lên đầu bé trai hai cái, “Nói trước, bọn chúng có bao nhiêu người?”
“Sáu người, ba đàn ông trưởng thành, hai cậu bé mười mấy tuổi, một đứa trẻ.” Rõ ràng, cô ta cũng coi Diệp Phù là đàn ông.
“Chỉ có sáu người? Tối qua tòa C chết hơn mười người vì trúng độc, đều do bọn chúng làm đúng không? Xem ra, mấy người này có không ít đồ tốt trong tay. Thái Dương, Phó Tuyết, cho hai người hai ngày, nếu không xử lý được bọn chúng, các người biết ý tao rồi đấy.”
Thái Dương nhìn đứa con trai mặt cắt không còn giọt máu, chỉ còn cách ngậm ngùi nhận lời.
Lúc này, hai người đàn ông bước lên, lôi họ vào phòng bên cạnh. Hùng ca vỗ đầu con trai Thái Dương, ra hiệu cho đàn em giải nó đi.
“Chị Thái, hay chúng ta trốn đi.” Phó Tuyết, người lại bị thương mới, ngồi xổm trong góc, nhỏ giọng nói.
“Không trốn được đâu, Phó Tuyết. Con trai chị ở trong tay chúng, chị không trốn được.”
Phó Tuyết ngước nhìn cô ta, “Chị Thái, chị không muốn báo thù sao? Chị không hận lũ khốn này à? Chúng đã giết đứa con gái mới đầy tháng của chị, còn…” Những lời còn lại, Phó Tuyết không thể nói ra.
“Chị không có lựa chọn, Phó Tuyết. Chị không có lựa chọn nào tốt hơn. Dùng mạng nó đổi mạng con trai chị, là chị có lỗi với nó, mong nó đừng hận chị. Tại chị vô dụng, tại chị không có bản lĩnh.”
Phó Tuyết không dám tin nhìn cô ta, “Chị Thái, đó cũng là con chị mà. Chỉ vì nó là con gái, chị liền đem nó cho con súc sinh đó ăn thịt à?”
Thái Dương đỏ ngầu mắt trừng Phó Tuyết, “Thế thì tôi biết làm sao? Chúng muốn ăn thịt con trai tôi, nó là mạng sống của tôi. Dù sao đứa bé đó vừa mới sinh, nó còn chưa kịp nhìn thế giới này, nó sẽ không biết đau đâu.”
Phó Tuyết nhìn cô ta hồi lâu, mắt đầy tuyệt vọng.
“Chị điên rồi. Chị và bọn chúng giống nhau, đều là súc sinh, đều là khốn nạn, đều là kẻ điên.”
——
Người chạy nạn trong thành ngày càng nhiều. Lửa từ Bắc thành đã cháy đến trung tâm, phải rời đi ngay lập tức, nhưng làm thế nào để rời đi mới là vấn đề lớn nhất.
Trong thành có nhiều người chạy nạn như vậy, một khi họ lái xe ra ngoài, sẽ lập tức trở thành mục tiêu công kích, bị vây công là điều không cần bàn cãi.
Những người sống sót có thể chạy đến Lan thành đều có chút bản lĩnh. Trong ngày tận thế, đừng bao giờ coi thường bất kỳ ai.
Chủ quan chỉ có chết thảm hơn.
“Tôi đã quan sát, cũng có người lái xe đến, có xe ba bánh, xe tải nhỏ, cũng có xe máy. Chờ đại đội của họ rời đi, chúng ta lẫn vào đó cùng đi sẽ không gây chú ý.”
Tề Viễn hai ngày nay mượn ống nhòm của Diệp Phù ra ngoài xem xét tình hình, tin tức anh mang về rất chính xác.
“Chắc họ muốn tìm kiếm một ít vật tư trong thành rồi mới tiếp tục lên đường. Nhưng trong thành cũng không còn gì để lục soát nữa, ước chừng không vài ngày nữa, sẽ có người rời đi.”
“À, hôm nay tôi lại thấy hai người phụ nữ đó ở dưới lầu, họ vẫn chưa chịu từ bỏ à?”
Cảnh sát Tống chia dao đã mài xong cho mọi người, nghe vậy gật đầu.
“Chắc vẫn muốn thâm nhập vào nội bộ chúng ta, có lẽ kẻ đứng sau chúng cho rằng chúng ta có không ít đồ.”
Phải nói, Cảnh sát Tống nói trúng rồi.
“Vẫn là câu nói đó, bất kỳ ai gặp trên đường, nhất là trẻ con, phụ nữ mang thai, người già, đừng dễ dàng phát thiện tâm. Thường thì những kẻ trông có vẻ vô hại nhất mới là nguy hiểm nhất.”
“Vậy nếu có người gặp nguy hiểm, chúng ta có ra tay giúp đỡ không?”
Cảnh sát Tống xoa đầu Chương Nguyên, rồi khẽ lắc đầu.
“Tốt nhất là không. Điều chúng ta có thể làm là bảo vệ tốt bản thân. Còn người khác, chúng ta không cứu được. Chúng ta không phải đấng cứu thế, cũng không có bản lĩnh lớn đến mức cứu người khác.”
Ngay cả với Văn Văn, Cảnh sát Tống mỗi ngày đều phải nhắc đi nhắc lại nhiều lần, dặn cô bé không được la, không được khóc, không được kêu, không được đi theo người lạ. Cảnh sát Tống treo trên cổ cô bé một cái còi, để nếu Văn Văn gặp nguy hiểm, thổi còi thì ông có thể đến ngay lập tức.
Người chạy nạn ngày càng nhiều, rau dại và chuột khổng lồ bên ngoài đã bị diệt sạch. Mọi người khóa trái cửa phòng hộ, đóng cửa không ra ngoài, chỉ chờ đội ngũ chạy nạn rời đi, rồi lẫn vào đoàn xe.
Còn Thái Dương và Phó Tuyết, vì mãi không hoàn thành nhiệm vụ, ngày nào cũng bị đánh.
