“Thế đổi gạo đi, nhà tớ hết gạo rồi.” Diệp Phù về nhà lấy thuốc cho cô ấy, Khâu Lan cũng biếu Diệp Phù nửa cân gạo.
Chiều, Khâu Lan nhắn tin cho Diệp Phù, bà cụ đã hạ sốt, bé Nhân Nhân ở bên cạnh cũng đỡ hơn.
Một tin vui khác là có đội cứu hộ lái xuồng máy cầm loa phóng thanh đi khắp các ngõ ngách bắt đầu kêu gọi, ngoài trấn an dân chúng, còn thúc giục các tầng thấp nhanh chóng chuyển đến nơi sơ tán khẩn cấp.
Đặc biệt là người tàn tật và người già, sau khi đăng ký sẽ có nhân viên cứu hộ lái xuồng máy và thuyền kayak đến đón, tất nhiên, cũng có những ông già bà già cứng đầu nhất quyết không chịu di dời, nhưng tình hình khẩn cấp, phải tuân lệnh, chẳng ai có hơi đâu mà chiều theo cái tính xấu của ông bà ta.
Xác chết nổi dưới lầu đã được nhân viên cứu hộ vớt lên, cột đèn điện “xèo” một tiếng, bóng đèn nổ ra một trận tia lửa, nhưng ngay lập tức bị mưa to dập tắt.
Lâu Huệ ở căn 202 lần này dẫn hai đứa con lên gõ cửa, đầu tiên là giả vờ tội nghiệp, rồi đến ép buộc đạo đức, thất bại liền đứng ở hành lang khóc lóc om sòm, Diệp Phù không thèm để ý đến cô ta, mặc cô ta khóc lóc ngoài cửa.
“Diệp Phù, cháu hãy thương xót cho Tiểu Khải và Tiểu Nhã đi, chúng nó mới mười tuổi, cháu nỡ để chúng chịu cảnh này sao? Cô cho cháu tiền, năm nghìn được không?”
“Cô Lâu ạ, Tiểu Khải và Tiểu Nhã là con của cô và chú Trương, đâu phải con cháu, cô khóc lóc ở chỗ cháu cũng vô ích, chi bằng mau thu dọn đồ đạc đi đến nơi sơ tán.”
“Chỗ đó đủ loại người, hoàn cảnh lại tệ, Tiểu Khải và Tiểu Nhã không thích nghi được đâu, Diệp Phù, cô tăng tiền cho cháu, một vạn tệ nhé? Cháu chỉ cần nhận hai đứa nhỏ thôi, cô và chồng cô không vào.”
“Xin lỗi, không được.”
“Sao cháu không có chút lòng thương cảm nào vậy?”
Diệp Phù cười khẩy, lòng thương cảm là cái gì, ăn được à?
“Mẹ ơi, con lạnh quá đói quá.” Trương Khải tuy nhỏ nhưng tính khí không nhỏ, nó bắt đầu đạp cửa đập cửa.
Diệp Phù đột nhiên mở cửa, thằng bé mập vì quán tính ngã nhào xuống đất, lập tức khóc oa oa, miệng còn tuôn ra một tràng chửi thề, Diệp Phù xách cổ nó lên, ném thẳng ra xa hai mét.
“Diệp Phù, sao mày ném con tao, mày còn là người không?”
“Mẹ ơi, nó đánh con, mẹ mau đánh nó báo thù cho con, đánh chết nó là chúng ta được ở đây rồi.”
Nghe câu này, Diệp Phù đóng cửa lại, bước đến trước mặt Trương Khải lại xách nó lên, Lâu Huệ sợ đến mặt trắng bệch, nhìn Diệp Phù với vẻ nghi hoặc không yên.
“Diệp Phù, mày thả con tao ra, mày muốn làm gì? Tao cảnh cáo mày, đừng làm hại nó, nếu không tao sẽ cho mày đừng hòng yên.”
“Không cút, tôi sẽ ném nó từ đây xuống.” Diệp Phù nhìn về phía cầu thang nói.
“Mày dám?” Lâu Huệ lao tới giành con, bị Diệp Phù đạp một phát vào đầu gối.
“Cút không?”
“Diệp Phù, mày hết phép nước rồi à?”
“Chỉ là trị lưu manh thôi, cút không?”
“Tôi cút, tôi cút ngay, trả con tôi đây.”
Diệp Phù ném Trương Khải xuống đất, Lâu Huệ ôm con chạy biến.
Đứa con gái bị bỏ quên là Tiểu Nhã rụt rè nhìn Diệp Phù, phát hiện Diệp Phù mặt không cảm xúc nhìn mình, cũng chạy xuống lầu.
Còn chồng của Lâu Huệ, không biết đang trốn ở xó nào nữa.
Hai tiếng sau, cả nhà bốn người Lâu Huệ bị nhân viên cứu hộ cưỡng chế đưa đi.
Mực nước đã dâng lên đến tầng hai, trong nước đục ngầu trôi nổi đủ loại rác thải, còn có xác nhiều động vật, chúng phình to như quả bóng bay, nước thải từ cống thoát nước chảy ngược lại, người trong khu chung cư trực tiếp quăng rác sinh hoạt và phân xuống nước, chỉ cần mở cửa ra hành lang là có thể ngửi thấy một mùi tanh thối.
Tối, Khâu Lan nhắn tin cho Diệp Phù, hỏi cô ấy ngày mai có muốn cùng nhau đi mua sắm vật tư không, Diệp Phù suy nghĩ một lát, nếu cô lâu ngày không ra ngoài, ăn uống giải thích thế nào? Để người ta biết cô không thiếu thức ăn, cũng sẽ gây ra rắc rối không đáng có.
Dù ngày mai cô không ra ngoài, sau này cũng phải ra ngoài, chi bằng nhân cơ hội này, công khai kiếm một chiếc xuồng máy về.
Diệp Phù vừa trả lời là cô sẽ đi, Khâu Lan liền nói cô ấy đã mua ba tiếng sử dụng xuồng máy của người hàng xóm tầng tám, ba tiếng ba nghìn tệ, Diệp Phù nhìn số dư trong điện thoại, chuyển cho cô ấy một nghìn năm, Khâu Lan cũng không khách sáo, thoải mái nhận chuyển khoản.
Trong nhóm có nhiều người mượn sạc dự phòng, còn có nhà có máy phát điện, bắt đầu làm ăn, sạc một lần một trăm tệ, tuy có vẻ như nhân cơ hội chặt chém, nhưng người mua điện vẫn rất nhiều.
Diệp Phù chưa định lấy máy phát điện ra dùng ngay, cô mua hàng nhập khẩu, hầu như không có tiếng ồn, sau mưa to nhiệt độ tuy giảm nhanh, nhưng có thể chịu được, cơ thể con người cần từ từ thích nghi với môi trường, chỉ có nâng cao sức đề kháng, tỷ lệ bệnh mới giảm.
Uống một bát nước gừng nóng hổi, Diệp Phù mặc áo giữ nhiệt chui vào chăn đã ủ ấm, tối nay cô không mất ngủ, ngủ một mạch đến sáu giờ sáng hôm sau, dậy vệ sinh đơn giản xong, Diệp Phù lấy hai miếng dán ấm dán lên áo giữ nhiệt, bên ngoài mặc áo bông dày, rồi mặc áo mưa ủng đi mưa, quấn mình kín mít mới ra ngoài.
Khâu Lan cũng đã chuẩn bị xong, hai người lên tầng tám lấy xuồng máy, người trước người sau khiêng xuống lầu, nhìn thấy nước đọng tràn lên từ cầu thang tầng hai, Khâu Lan “oẹ” một tiếng, mùi hôi quá nồng, mà gió thổi lạnh thấu xương, Diệp Phù đặt xuồng máy xuống mặt nước, bảo Khâu Lan lên trước.
Hai người lái xuồng máy vừa đi được vài mét, tầng hai xuất hiện mấy người, không ngừng gọi tên Khâu Lan và Diệp Phù, Khâu Lan hỏi Diệp Phù có mang theo họ không, Diệp Phù nheo mắt nhìn lại sáu người đó.
“Không mang, bọn tớ chỉ mua ba tiếng, không chỉ phải đảm bảo xuồng máy nguyên vẹn, mà còn phải về đúng giờ.”
Khâu Lan cũng rất phân vân, nhưng những người đó đều là hàng xóm trong tòa nhà, từ chối họ thật khó.
“Thêm họ nữa là vừa đủ tám người, có thể ngồi được, vậy tiện thể đưa họ sang đi, đợi họ tự mua xuồng máy, thì để họ tự về.”
Diệp Phù nhướng mày, có lẽ vì sống lại một kiếp, cô đã không còn lòng đồng cảm nữa.
Đối với Khâu Lan, bây giờ chỉ là mưa to, cô ấy không biết ngày tận thế đã đến, Diệp Phù không thể dùng góc nhìn của Thượng đế để nhìn cô ấy.
Quay đầu trở lại cầu thang, sáu người kia lên ngồi, xuồng máy lập tức chật chội, họ lải nhải phàn nàn về cái thời tiết chết tiệt này, Diệp Phù ngồi ở phía trước nhất, lập tức khởi động máy.
“Chúng ta cũng phải mua xuồng máy, loại bơm hơi này chắc không đắt, nhưng giờ giá cả tăng vọt, trước đây vài nghìn là mua được, bây giờ chắc phải mấy chục nghìn mới lấy được.”
“Chúng ta có thể mượn dùng mà, mua một cái đắt lắm, mưa to tạnh là nước rút, mua về không lời.”
“Ai lại cho mượn hoài, giờ là lúc nào rồi, đừng cứ nghĩ đến chuyện hốt lợi.”
Phía sau cãi nhau ầm ĩ, Khâu Lan chen đến bên cạnh Diệp Phù, thở dài não nề.
“Tiểu Diệp, cậu nói cơn mưa này bao giờ mới tạnh.”
Diệp Phù nhìn cô ấy, Khâu Lan nhún vai cười, “Cứ thấy lòng bất an, may mà bà tớ không sao rồi, Diệp Phù, cảm ơn cậu nhé.”
“Không có gì.” Nói chuyện, xuồng máy đã rời khỏi khu chung cư.
