Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Không: Hệ Thống vi Phú Bất Nhân: Ép ta phải Phá Của - Tô Ninh > Chương 10

Chương 10

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 10: Vải vóc, bài học, nhân hòa

 

Ở thời dân quốc, chuyện may đồ cũng lắm công phu.

 

Không nói đến mấy kỹ thuật cắt may, viền ren, đơm khuy thắt nút, chỉ riêng vải vóc mùa hè thôi đã có: vải bông, lụa, the, sa tanh, nhung len... mỗi loại lại chia thành vô số chủng loại.

 

Tô Ninh khá hứng thú, nhất là khi ông thợ may vừa nói vừa mở tập vải mẫu chỉ cho cô xem, toàn là những mảnh vải nhỏ đã cắt sẵn.

 

- Lụa là là hàng miền Nam ngon hơn, tiệm chúng tôi cũng nhập từ đó về. Cô nhìn màu sắc này xem, thoạt trông không bắt mắt, nhưng ra nắng thì đẹp lắm.

 

Thấy cô có hứng, ông thợ may cũng vui vẻ nói thêm.

 

Tô Ninh tò mò đưa mảnh lụa ra ánh nắng chiếu qua cửa sổ, miếng lụa mỏng tựa mặt nước lấp lánh, đẹp đến nín thở.

 

Cô liền chốt luôn, dùng loại vải này may mấy bộ đồ hè.

 

Tiền nào của nấy.

 

Ông thợ may tính nhẩm, món này ít nhất cũng lời được trăm đồng Dương, trong lòng phấn khởi, giới thiệu càng thêm hùng hồn.

 

Ông vừa kể chuyện vải vừa lồng ghép giai thoại: loại nào năm ngoái còn mốt, năm nay đã lỗi thời; nhà ai mới vào kinh vì không biết mà thành trò cười...

 

Tô Ninh lặng lẽ lắng nghe, thu nhặt thông tin hữu ích. Bắc Bình ngoài đời thực quá rộng lớn, các thế lực chằng chịt phức tạp, nguyên tác không thể kể hết, cô phải cẩn thận từng li từng tí.

 

Chẳng mấy chốc, câu chuyện chuyển sang vải bông.

 

Ông thợ may hơi nhíu mày, thở dài: - Mấy năm nay, mấy nhà máy của người Tây dùng máy móc mới dệt vải nhanh lại tốt, mấy tiệm vải lâu đời như nhà họ Phương làm ăn ngày càng khó.

 

Nói đến đây, ông chìm vào nỗi buồn man mác.

 

Nhưng không hề phát hiện ra, ánh mắt Tô Ninh đối diện khựng lại trong một thoáng.

 

Nhà họ Phương?

 

Nếu cô nhớ không lầm, trong nguyên tác, người đính hôn với đường muội Tô Trân Châu của cô cũng họ Phương, nhà cũng làm nghề buôn vải.

 

Tô Ninh khéo léo tiếp lời, quả nhiên moi được không ít tin tức về nhà họ Phương từ cái miệng của người trong nghề như ông thợ may.

 

Ví như, nhà họ Phương phất lên cũng chỉ mấy chục năm nay, nhờ vào vài loại vải mà các tiệm khác không nhuộm dệt được mà nên danh, sau càng làm càng lớn, nức tiếng trong ngành.

 

Tiếc rằng bị hàng Tây tác động, việc làm ăn ngày càng khó khăn.

 

Theo lời ông thợ may, nhà họ Phương còn là may mắn, nhờ khách quen cũ còn nhớ tình xưa, dựa vào mấy mặt hàng chủ lực mà vẫn sống được, chứ các tiệm vải khác chỉ có thể nói là chìm nổi bấp bênh, không biết ngày mai ra sao.

 

Lại ví như, cậu chủ nhà họ Phương đi du học bên ngoài rất có triển vọng, đã lo liệu được đường dây mua máy móc mới cho gia đình.

 

Chỉ cần kiếm đủ ngoại tệ là có thể mua máy về.

 

May ra nhà họ Phương lại sắp phất to.

 

Tô Ninh khẽ nở nụ cười, tùy tiện phụ họa vài câu.

 

- Ký chủ, cô định ngăn nhà họ Phương mua máy mới? - Hệ thống bất ngờ lên tiếng.

 

- Đương nhiên, Trân Châu là đường muội ruột thịt của tôi, máu mủ tình thâm. Nhà họ Phương ức hiếp nó như vậy, tôi làm chị sao có thể mặc kệ được.

- Nhất định tôi phải cho họ Phương một bài học.

- Để họ biết, nhà họ Tô không phải không có người!

 

Tô Ninh diễn cảm động vô cùng.

 

Tiếc rằng không lay chuyển được hệ thống: - Nhắc nhở ký chủ, nhà họ Phương đã kinh doanh lâu năm ở Bắc Bình, cô muốn phá hỏng chuyện của họ thì cẩn thận kẻo đừng hòng ăn gà mà mất cả nồi cơm.

 

- Yên tâm. - Đã có thể ngồi ăn bánh nướng suốt nửa tháng chờ thời cơ, Tô Ninh không phải loại người hành động hấp tấp:

- Đối đầu trực diện tất nhiên không được, nhưng mượn lực đánh lực thì vẫn làm được. Nhà họ Phương muốn mua máy thì nhất định phải có ngoại tệ, đó là thiên thời; Ngân hàng Hong Kong & Shanghai mở đường cho tôi, đó là địa lợi.

 

Tô Ninh ngừng một chút, ý cười trong lời nói càng đậm:

- Còn về phần Cục trưởng Giản đang mắc kẹt, cần đô la gấp, đó chính là nhân hòa.

 

Dân không thể đấu với quan, cho dù là Giản Nhân đang ngồi ghế không vững cũng không phải nhà họ Phương có thể cứng đối cứng.

- Thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều nằm trong tay tôi, lo gì không thắng.

 

Cho dù nhìn từ nguyên tác.

 

Giai đoạn đầu, Tô Trân Châu căn bản chẳng làm gì sai, cô ta luôn hết lòng lấy lòng cả nhà họ Phương, ai cũng biết cô ta là thiếu phu nhân tương lai của nhà họ Phương.

 

Còn Phương Lâm, vừa về nước đã đòi hủy hôn.

 

Anh ta là thanh niên tân tiến, phản đối hôn nhân phong kiến, đáng lẽ được mọi người ủng hộ. Nhưng anh ta có nghĩ đến, sau khi hủy hôn, Tô Trân Châu sẽ ra sao không?

 

Vô cớ bị đẩy hôn, mọi lời đàm tiếu sẽ đổ ập lên đầu cô ta, cuộc sống khổ sở gần như có thể thấy trước. Cô ta có tội tình gì mà phải chịu ấm ức này?

 

Cho nên, dù nguyên tác có viết thế nào đi nữa, cô cũng không thể thông cảm cho Phương Lâm hay nhà họ Phương được. Ngược lại, với nhà họ Tô - những kẻ phản diện bị cho là thập ác bất xá - cô lại có thể hiểu một cách tinh tế.

 

Thời thế thế này, không tranh không đoạt, thì chính là miếng thịt trên thớt của kẻ khác.

 

Nhà họ Tô chỉ là đã thua mà thôi.

 

Dĩ nhiên, Tô Ninh cũng không rảnh rỗi đến nỗi muốn làm quan tòa, phân định đúng sai cho nhân vật trong nguyên tác.

 

Liên quan gì đến cô chứ.

 

Cô chỉ muốn đóng vai 'phản diện' cho tốt, tiêu hết mười tỷ rồi trở về thời hiện đại bình yên, làm một bà trùm sung sướng vô bờ, đơn giản vậy thôi.

 

Ý niệm thông suốt, Tô Ninh phất tay vui vẻ đặt thêm mấy cái áo lông mùa đông, cả phòng đầy tiếng nịnh hót của đám thợ may.

 

Reng reng reng.

 

Chuông điện thoại reo.

 

Nhấc máy, không ngoài dự đoán, là 'nhân hòa' của cô gọi đến.

 

.........

 

Người dưới trông có vẻ ngoài không mấy nổi bật, nhưng lái xe thì cực kỳ cừ, có thể biến chiếc Ford cũ đến nỗi rụng cả đèn pha thành thế xe BMW.

 

Trong xe.

 

Cục trưởng Giản từ sự hưng phấn ban đầu của kẻ vớ được cọc rơm đã bình tĩnh lại, đại não bắt đầu vận hành.

 

Nói thật, hắn gửi thiếp cầu kiến cho Tô Ninh - một người lai lịch không rõ ràng - chẳng khác gì đói quá hóa liều, có hay không cũng quơ đại một gậy.

 

Lúc nhận được tin tức hẹn gặp, chỉ có niềm vui sướng; giờ đây, nghìn vạn ý nghĩ như nước sôi sùng sục, trào lên ùn ùn.

 

Ba vạn đô la, con số quá lớn.

 

Liệu Tô Ninh có lấy ra được không?

 

Chẳng lẽ là tiểu thư nhà giàu rảnh rỗi sinh nông nổi, đem người ta ra làm trò đùa? Và nếu, dù chỉ một phần vạn khả năng, cô ta thực sự lấy ra được số tiền này, thì hắn phải trả giá bằng cái gì... Người thông minh mới nghĩ nhiều, Giản Nhân đã minh họa sống động cho câu nói này.

 

Thêm vào đó, xe chạy quá nhanh, chẳng mấy chốc hắn đã thấy dạ dày cuộn trào, đầu như bị khoan.

 

Có ý muốn bảo tài xế chạy chậm lại.

 

Lại muốn đến nhanh hơn.

 

Cứ giằng co như vậy, thời gian dần trôi. May thay, sở cảnh sát cách khách sạn Bắc Bình không xa, chẳng bao lâu sau xe cuối cùng cũng dừng lại.

 

Xuống xe.

 

Nhìn cánh cửa lộng lẫy vàng son, Cục trưởng Giản hít một hơi thật sâu, rồi không kìm được, nghiêng đầu, oẹ một tiếng nôn ra.

 

.........

 

Vội vàng súc miệng chỉnh trang lại y phục.

 

Cục trưởng Giản lấy lại tinh thần, mỉm cười nhìn tài xế Lưu nhờ quầy lễ tân gọi điện cho Tô Ninh, nhạy bén nhận ra thái độ bất giác cung kính của nhân viên lễ tân khi gọi điện.

 

Hắn không giận mà còn mừng.

 

Khách sạn Bắc Bình, khách ra vào đều là người giàu có sang trọng, có thể khiến nhân viên lễ tân ở đây đối xử như vậy, vị Tô tiểu thư này chắc chắn chi tiêu không phải dạng vừa.

 

Là người giàu có, không sai rồi.

 

Kỳ vọng bỗng nhiên tăng vọt, đến nỗi khi biết Tô Ninh còn đang thử đồ, cần hắn đợi thêm một lát dưới nhà, hắn vẫn có thể ân cần nói:

 

- Tôi không vội, Tô tiểu thư cứ bận trước đi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích