Chương 2: Cội rễ phú quý
Đám đông mờ mịt, trơ mắt nhìn Tô Bán Tiên hớn hở lên xe hơi.
Một lát.
Tiếng nổ vang lên, xe hơi phóng đi.
Đám đông nổ tung.
“Chuyện gì thế, đây là tiểu thư nhà ai, sao lại dây dưa với Tô Bán Tiên?”
Nói cho cùng, ăn mặc của Tô Ninh thực ra không bằng mấy cậu ấm cô chiêu bây giờ, thậm chí có thể coi là mộc mạc, chẳng có chút trang sức nào.
Nhưng đám người sống dưới chân Hoàng thành này, tự có cách phân biệt giàu nghèo.
Chỉ riêng chiếc xe hơi kia là đủ!
Thời này công nghiệp lạc hậu, trong nước không sản xuất được xe hơi, tất cả đều là hàng nhập khẩu, mỗi chiếc đều giá trị ngàn vàng.
Thậm chí có tiền cũng chưa chắc mua được.
Còn phải có quyền thế nữa.
Nào ngờ chiếc xe hơi này là Tô Ninh mượn từ khách sạn Bắc Bình nơi cô ở, phen này thuộc dạng mượn oai hùm rồi.
Có mấy bác hàng xóm lớn tuổi, lúc này cũng nhớ ra điều gì, kéo chặt áo, khoe mẽ:
“Ở đâu ra? Không nghe họ tên gì à? Họ Tô, cùng họ với Tô Bán Tiên đấy!”
“Họ Tô thì sao, nhà bên cạnh tôi cũng họ Tô đấy thôi.”
“Mày biết cái gì.”
Ông già từng trải nói trước khinh thường:
“Họ Tô này với họ Tô kia sao giống được. Đừng thấy nhà Tô Bán Tiên bây giờ thế này, ba mươi mấy năm trước, cũng là đại hộ có tiếng ở Bắc Bình đấy.”
“Người ta có cái gốc giàu sang!”
Có người đã hiểu ra, hít một hơi lạnh: “Ý ông là… vị Tô tiểu thư này, có quan hệ họ hàng với Tô Bán Tiên?”
“Hừm, e rằng quan hệ này không phải họ hàng xa đâu.”
Ông già từng trải tặc lưỡi:
“Các người nghĩ mà xem, nhà Tô Bán Tiên, hung dữ lắm, vừa nghèo vừa ngang, tiếng tăm thối hoắc. Quan hệ không thân, ai rảnh mà đi tìm phiền toái, chịu nhận cái mối họ hàng nghèo hèn này.”
“Biết đâu, nhà họ Tô sắp vùng lên rồi.”
Giọng vừa chua vừa ghen.
Trên mảnh đất này, luôn xảy ra những câu chuyện như vậy — con cháu sa cơ lưu lạc phương xa, nhiều năm sau lập nên sự nghiệp, vinh quy bái tổ, rạng danh dòng họ.
Cả bọn họ hàng nghèo khó ở quê cũng gà chó lên trời, từ đó hưởng vinh hoa phú quý không hết.
…………
Không hẹn mà gặp, Tô Bán Tiên cũng nghĩ giống đám người kia. Lên xe im lặng quan sát Tô Ninh một hồi, cuối cùng lên tiếng:
“Cha cháu, thuộc chi nào?”
Chạm phải ánh mắt ngạc nhiên của Tô Ninh, mặt ông ta đỏ lên.
Cũng không trách ông được.
Phải biết, năm đó nhà họ Tô tuy không đông đúc lắm, nhưng cũng có ba chi, lớn nhỏ vài chục chủ tử.
Lúc đó ông ta còn nhỏ, lại qua bao nhiêu năm.
Tô Bán Tiên làm sao nhớ hết được.
“Theo cha cháu nói, ông ấy là con út của chi thứ, cũng là em họ của chú.” Thiếu nữ khí chất lạnh nhạt bình tĩnh mở lời.
Thực ra, thiết kế thân phận này, cô đã đắn đo mấy ngày.
Huyết thống không thể quá gần — lòng người khó dò, gần quá, dễ khiến người nhà họ Tô nảy sinh tâm tư không nên có.
Xa quá cũng không được.
Họ hàng xa lắc xa lơ, tuy trong nguyên tác miêu tả người nhà họ Tô đủ phản diện đáng ghét, cô đến chống lưng đền tiền, cũng không đứng vững được.
Điều này không phù hợp yêu cầu của cô.
Sớm tiêu hết tiền, cô mới sớm về được hiện đại, nghỉ việc vứt xó, thừa kế mười tỷ, làm rich girl, từ đó bước lên đỉnh cao nhân sinh.
Nghĩ thôi đã thấy phấn khích rồi.
Tô Bán Tiên không biết cô gái trước mắt đang nghĩ gì, gật đầu.
Chi trưởng và chi thứ đều là chi chính thất.
So với chi thứ là vợ lẽ, quan hệ càng gần gũi hơn.
Thế là, ông ta nhìn Tô Ninh càng thêm thân thiết. Đôi mắt này, cái mũi này… hình như chẳng giống ai nhà họ Tô nhỉ.
Nhưng! Nhìn kỹ.
Khuôn mặt trái xoan kia thực ra giống hệt bà nội ông ta.
Tiếp theo, Tô Ninh kể một câu chuyện tập hợp đủ mọi điểm sảng của các tiểu thuyết phát tài làm giàu ngược dòng, tình tiết gập ghềnh trắc trở, nhân vật rõ ràng đến cực điểm.
Người thời Dân Quốc, đã từng nghe câu chuyện hay đến thế đâu. Không chỉ Tô Bán Tiên, mà cả tài xế vẫn im lặng lái xe cũng nghe đến nhập thần.
Chỉ có thể nói, may mà thời này không có chuyện xe nhường người, mà ngược lại, ai ai cũng nhường xe.
Trong thiết lập của cô.
Tô Hoài Sơn sau khi nhà họ Tô suy sụp, đã vượt đại dương ra nước ngoài cùng một vị thần phụ. Từng bị kỳ thị, cũng từng được giúp đỡ.
Ông ấy rất thông minh.
Vận may cũng rất tốt.
Nhưng vẫn mấy lần rơi vào cảnh thập tử nhất sinh, người nghe căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Trong mắt Tô Ninh thoáng qua một tia đau đớn:
“Sau khi cháu sinh ra, tình hình gia đình đã khá tốt rồi, nhưng cha vì những năm tháng khổ cực trước kia mà để lại bệnh căn, năm ngoái đã mất.”
“Trước khi đi, ông ấy nắm tay cháu, chỉ dặn một chuyện…”
Hai người trong xe đều đoán được.
Quả nhiên —
“Ông ấy chết ở nước ngoài, nhưng nhất định phải chôn về phần mộ tổ tiên.”
Tô Bán Tiên thở dài: “Những năm này, cũng khổ cho Hoài Sơn rồi. Cháu lớn lên ở đất của bọn quỷ dương có thể không hiểu.”
“Lá rụng về cội, ra ngoài kiếm sống là bất đắc dĩ, chết rồi nhất định phải chôn trong phần mộ tổ tiên.”
“Phải đấy.”
Tài xế cũng không nhịn được nói xen vào.
“Xuống dưới âm ty, hồn ma khác có họ hàng có tổ tiên, còn mình trơ trọi một mình, dù có lợi hại đến đâu, song quyền nan địch tứ thủ, biết đâu một ngày bị đánh ba bữa.”
Tô Ninh: “…”
Cũng phải, nghe cũng có lý đấy chứ.
Cô lộ vẻ tán đồng:
“Đúng vậy, cha chỉ sinh mỗi cháu là con gái, di nguyện cuối cùng của ông ấy, nếu cháu không thực hiện thì còn là người sao?”
“Không chỉ cha cháu về, cháu cũng sẽ về.”
Nghe đến đây, tim Tô Bán Tiên đập thình thịch một cái, giả vờ không để ý nói:
“Về tốt, bên ngoài sao sánh được với Bắc Bình.”
Tô Ninh tiếp tục thả mồi:
“Thực ra cuối năm ngoái đã định về rồi.” Thiếu nữ như nhớ ra chuyện phiền lòng, cau mày:
“Lúc xử lý tài sản, tin tức không giữ kín được, chính phủ nước ngoài không cho cháu hồi quốc, vận động mãi cháu mới bí mật về được.”
Patch xong.
Như vậy, sau này hệ thống liên tục cấp một đống tiền lớn, sẽ dễ giải thích hơn.
Đến chính phủ nước ngoài cũng phải nhúng tay?
Trời ạ, thế thì giàu cỡ nào?
Tô Bán Tiên nuốt nước bọt, cùng người tài xế cũng kinh ngạc nhìn nhau, phát hiện ánh mắt ghen tị của hắn, ông ta tỉnh ra rồi cười đắc ý.
Người giàu thế này là cháu gái tao!
Ha ha ha ha, mày không có đâu nhé?
Có câu nói thế này, một người đắc đạo, cái gì lên trời ấy nhỉ?
Biết thế, sáng nay con chim khách trên cành kêu, ông đã không cầm chổi đuổi vừa đuổi vừa mắng chim ngu kêu linh tinh rồi.
Một tràng tiếng điện ù ù vang lên.
【Ting, phát hiện dân thường vô danh bị kích thích tâm lý nghiêm trọng, ký chủ làm giàu bất nhân, thưởng một đồng.】
Phân biệt, phân biệt trắng trợn!
Trong nguyên tác, tên tráng hán xuất hiện chưa đầy trăm chữ, làm giàu bất nhân một phát thưởng một vạn đồng, còn nhân vật ngoài cốt truyện thì một đồng?
Tô Ninh phẫn nộ nghĩ thầm, đây là ép cô phải kiếm chuyện với nhân vật trong cốt truyện đây mà.
Quả nhiên, nhận họ hàng với nhà họ Tô là bước đúng rồi.
