Chương 59: Ân Tình, Thông Minh
Thấy hai chị em sắp cãi nhau đến nơi, bà lão ra tay. Trước hết, bà nói với Quan Kế Hưng rằng bà đã biết chuyện, hôm nay hãy tiếp khách cho tốt, lát nữa dẫn cô Tô đến thẳng chỗ bà để bàn.
Quan Kế Hưng mặt đầy vẻ đắc thắng bỏ đi.
Để lại Quan Tú Niên vừa tức vừa gấp. Bà lão an ủi cháu gái:
- Cháu cũng đừng vội quá. Nói cho cùng, vị Tô tiểu thư đó còn chưa xem nhà, mọi chuyện còn chưa có manh mối gì, phải gặp người ta rồi mới tính tiếp.
Thấy Quan Tú Niên đã bình tĩnh lại, bà lão lộ ra vẻ mặt hồi tưởng, mỉm cười nói:
- Ta lâu rồi không ra ngoài, không biết vị Tô tiểu thư này. Cháu kể cho ta nghe đi. Nói mới nhớ, ta và Tô thái giám cũng có một đoạn duyên phận đấy.
Duyên phận gì?
Quan Tú Niên ngẩn ra, chưa từng nghe bao giờ.
- Hồi nhỏ ta theo cha mẹ vào cung, bị bọn trẻ khác trêu đùa làm lạc đường. Bỗng nhiên một con chó to nhảy ra định cắn ta, may có Tô thái giám ra tay chế ngự nó, cứu ta.
- Cũng coi như ơn cứu mạng rồi.
- Nhưng... trong nhà chưa từng nghe nói nhà họ Quan và nhà họ Tô có giao tình gì.
Câu này Quan Tú Niên nói khá ý nhị.
Nhà họ Tô trước khi Tô Ninh về còn thê thảm đến mức phải bói toán đầu đường, cầm dao xảo trá ngoài chợ. Nhà họ Quan vẫn khá hơn nhiều, mà cũng chẳng giúp đỡ gì.
- Cháu à, cháu không hiểu chuyện này đâu.
Quan lão thái thái giải thích với cháu gái: Thái giám cứu bà, nhưng theo quy củ, ân là do hoàng gia ban, ai bảo thái giám là nô tài của hoàng gia chứ.
Tuy nhiên, trong cung cũng không phải vô tình.
Nhờ vụ đó, Tô thái giám được điều khỏi chỗ nuôi chó, đến nơi tốt hơn nhậm chức, coi như đổi đời rồi.
Nhà họ Quan cũng gửi không ít vàng bạc sang.
- Hồi đó ta còn nhỏ, không quyết được gì nhiều, đều nghe theo gia đình. Lớn lên rồi lại càng không thể thân cận với Tô thái giám được nữa. - Bà lão cười hề hề: - Người ta thăng tiến vùn vụt, trở thành đại thái giám trước mặt hoàng thượng, đắc ý vô cùng. Kẻ muốn nịnh bợ xếp hàng vòng quanh nội thành ba vòng, ta mà còn bám vào thì ra thể thống gì.
Phụt! Quan Tú Niên bật cười.
- Số phận con người đúng là khó nói. - Cô ta thở dài. Người nhà họ Tô đều kỳ diệu thật, rơi xuống đáy vực cũng có thể bò lên.
Tô thái giám là thế.
Tô tiểu thư cũng thế.
Thế là cô ta kể với bà lão về những chuyện của Tô Ninh, trong lời nói không giấu được sự khâm phục và ngưỡng mộ. Thủ đoạn mạnh mẽ, khuấy đảo Bắc Bình, dù ghét cô ta hay thích cô ta, đều phải thừa nhận một điều:
Tô Ninh, ở Bắc Bình thành đã tính là một nhân vật rồi.
- Nghe có vẻ lợi hại. - Bà lão gật đầu. - Chỉ không biết so với từ tổ của cô ta thế nào. Năm đó, sự thông minh của Tô thái giám trong cung là nổi tiếng.
Ngừng một lát, bà cười:
- Ta chỉ nói với cháu thôi, đừng có nói ra ngoài nhé. Tô thái giám còn đẹp trai vô cùng.
...
Đẹp trai lại thông minh, 'Tô thái giám' đang làm gì?
Câu trả lời: cho chó ăn.
Tô Ninh ngất đi, lần nữa tỉnh dậy, mở mắt ra đã nghe chung quanh toàn tiếng chó sủa. Cô hiểu ngay, lại rơi vào một đoạn ký ức then chốt rồi.
Cảm nhận một lúc.
Ừm, chỗ dưới vẫn âm ỉ đau, thời gian chắc chưa qua bao lâu...
- Hôm nay đồ ăn của mấy ông tổ chó đều ở đây cả. Lũ khỉ con chúng mày căng da ra mà nghe, ai bị bắt ăn trộm đồ chó ăn, phạt mười hèo tất cả.
Một thái giám trung niên đang khom lưng kéo dài giọng.
Trước mặt bày mấy cái sọt to, có túi đựng kê tinh chọn, trứng gà to, lòng dê luộc chín, thịt ngon, gà vịt làm sạch chặt miếng.
- Dạ.
Đám thái giám nhỏ đáp lời lơ tơ mơ, mắt cứ dán vào mấy cái sọt. Bụng đói meo, đương nhiên thèm chết đi được.
Về chuyện này, Tô Ninh cũng không lấy làm lạ.
Xưa nay vẫn thế, có lúc mạng người còn không bằng thú cưng của quyền quý. Trong cung lại càng thế, thái giám nhỏ cung nữ nhỏ còn cơm cũng không có mà ăn.
Nhưng mèo chó họ nuôi lại bữa bữa có thịt.
Đang cảm thán.
Bỗng nhiên bụng co thắt, như ruột quặn hết cả lại, ợ chua lên cổ. Tô Ninh ngẩn ra một lúc mới biết đó là đói, cảm giác đói đến tột cùng.
Cô chưa từng đói.
Nhờ năng suất sản xuất vượt bậc, người hiện đại mỗi ngày đau đầu vì giảm cân, chứ không phải hôm nay ăn gì cho no.
Đến thời Dân Quốc, Tô Ninh ăn càng ngon, càng đắt.
Nên khi cơn đói ập đến, cô đặc biệt không chịu nổi, chỉ muốn ôm bụng ngồi xổm xuống tiết kiệm sức lực – nhưng cơ thể này không do cô khống chế.
Đức Thuận thái giám hơi khom lưng, cúi đầu xuôi mắt, khóe miệng treo nụ cười nhìn thế nào cũng thấy hỷ khí.
Quản sự thái giám thấy vậy âm thầm gật đầu.
Là một hạt giống tốt.
Thế là hắn mở miệng chỉ tên: - Mày, chính mày, từ nay việc cho ăn giao hết cho mày quản. Trông bọn nó cho ăn, không được lười, cũng không được ăn vụng.
Rồi không ngừng nghỉ, hắn nói một tràng dài yêu cầu cho ăn, vụn vặt lại phức tạp: loại nào cho ăn gì, tháng nào phải bú sữa, con nào ốm phải bồi bổ thêm.
Mấy thái giám nhỏ khác nghe mà ngây cả người.
Vốn còn có kẻ ghen tị Đức Thuận, lúc này ánh mắt cũng chuyển thành thương hại.
Lỡ sai lầm thì đâu phải chuyện vài hèo là xong.
- Nghe rõ chưa?
Đức Thuận bước lên trước, khẽ gật đầu:
- Bẩm ngài, đã nghe rõ, cũng nhớ kỹ rồi ạ.
Nói xong không đợi quản sự thái giám nổi giận, hắn cúi đầu, không hề ngập ngừng, lặp lại y hệt một lần.
Trường im lặng ba giây.
Thủ lĩnh thái giám từ trong ngẩn ngơ phản ứng lại, vòng quanh Đức Thuận một vòng, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của hắn, cười khà khà hai tiếng:
- Được, là thằng có tiền đồ. Cẩn thận mà sống, đừng có chết đấy.
Nói xong hắn đi luôn – trời lạnh lắm rồi, có thằng nhóc này trông, mình về ngồi quanh lò lửa uống rượu ăn thịt mới sướng. Lỡ có sai thì đánh một trận là xong.
Tô Ninh thì thấy tiếc.
Trí nhớ thế này, nếu sinh ra ở hiện đại, không, sinh ra trong một gia đình đọc nổi sách, Đức Thuận nhất định sẽ thành danh.
Ít nhất không đến nỗi làm thái giám.
Dùng trí nhớ này để nhớ cách cho chó ăn...
Đức Thuận nhập vai quản sự thái giám một cách trơn tru, chỉ huy đám thái giám nhỏ cho ăn, từng đứa từng đứa một. Có đứa không phục, gây chuyện, hắn xử lý cũng rất hay.
Mượn lực đánh lực, uy hiếp dụ dỗ, làm tự nhiên như không.
Dù sao, Tô Ninh ở góc nhìn thượng đế xem mà thấy rất thú vị, cũng học được không ít thứ.
Cuối cùng cũng xong nhiệm vụ cho ăn một ngày.
Đức Thuận lấy chút gạo vụn và thịt vụn còn lại, gói vào một miếng vải nhét trong người, không hề có ý để lại cho đám thái giám nhỏ khác.
- Này, một mình anh cũng ăn không hết...
Có thằng nhỏ không nhịn được.
- Ăn hết được.
Giọng Đức Thuận cực kỳ lạnh nhạt, quay người đi về chỗ ở. Đám thái giám nhỏ còn lại nhìn nhau, đều thấy hắn trông chẳng đói chút nào, sao ích kỷ thế?
Thực ra, rất đói.
Sắp ngã đến nơi rồi. Tô Ninh cảm nhận được, Đức Thuận luôn âm thầm nuốt nước bọt, đau bụng ngày càng dữ dội, kéo theo vết thương dưới thân cũng bắt đầu đau.
Vốn dĩ con nhà nghèo thể chất đã kém.
Lại còn bị thương nặng.
Vết thương lành cũng cần dinh dưỡng, nên sao không đói cho được, đói đến chết mất!
Trong cung không được tự ý nhóm lửa. Đức Thuận tìm một cung nữ làm tạp vụ trong bếp, hứa chia cho cô ta một ít, nhờ cô ta nấu mọi thứ thành cháo.
Nấu xong, khi cháo vào miệng, Tô Ninh cảm động suýt khóc.
Ngon quá.
Cô tuyên bố đây là thứ ngon nhất cô từng ăn. Không trách Minh Thái Tổ lại nhớ canh Trân Châu Phỉ Thúy Bạch Ngọc đến thế. Cô cũng phải đặt tên cho món cháo này.
Gọi là Châu Ngọc Mãn Đường Cẩm Tú Châu.
Những ngày sau, Đức Thuận ngày một tốt hơn.
Được ăn no, sự thông minh của hắn càng lộ rõ.
Tô Ninh chưa thấy ai thông minh thế. Đủ mọi bí quyết thuần dưỡng thú cưng trong cung, học một là biết, biết một là tinh.
Chưa đầy nửa tháng.
Tất cả mèo mèo chó chó thấy hắn đều quấn quít không rời.
Ngoài ra, hắn còn dùng đồ ăn thừa của chó để hối lộ cung nữ thái giám biết chữ, không chỉ học chữ Hán, mà còn học Mãn văn, Mông văn. Tô Ninh có lúc thấy hắn như một con tham ăn, khát khao nuốt chửng mọi thứ có ích cho mình.
Nhưng thế cũng tốt.
Bởi vì, Tô Ninh cũng đang học, cũng đang nuốt chửng.
Thời gian như bị bấm nút tăng tốc. Đắm chìm trong kiến thức và mèo chó, Tô Ninh có lúc ngỡ ngàng tưởng trong cung cũng không tệ, thì bỗng xảy ra một chuyện khiến người ta căm ghét thấu xương, lạnh thấu tim gan.
Cũng chứng kiến sự lột xác hoàn toàn của Đức Thuận.
