Chương 87: Tiểu niên, gió lớn biết cỏ cứng
Chuyện Tô Ninh đắc tội nặng với Phó thị trưởng Hạ chưa đầy nửa ngày đã lan khắp Bắc Bình, dù sao cũng có không ít người chứng kiến cảnh Hạ công tử thảm hại như phát điên.
Phó thị trưởng Hạ cũng không có bản lĩnh đến mức bịt được miệng tất cả mọi người.
Về việc này, người nói gì cũng có.
Có kẻ bảo cha con họ Hạ có lòng dạ không tốt, ra nông nỗi mất mặt này là đáng đời, Tô Ninh làm không những không sai, mà còn nương tay rồi.
Nhưng phần đông vẫn ngồi quan sát.
Phó thị trưởng Hạ nhân phẩm kém thì kém, nhưng quyền lực trong tay là thật, từ xưa dân không chọi với quan, đối phó một Tô Ninh chắc… không thành vấn đề chứ?
Nào ngờ, lại thực sự có vấn đề!
Bình thường mà nói, quan lại ra tay với thương nhân, đều nhắm vào xưởng cửa hàng của họ, tìm đại một tội danh như không nộp thuế gán vào, khiến họ không mở cửa được, không làm ăn được.
Nặng hơn thì cưỡng chế mua lại, sai người quấy rối.
Phó thị trưởng Hạ cũng làm vậy.
Nhưng, sau một hồi tra xét thì xấu hổ — Tô Ninh giàu có thật đấy, nhưng cô ta ở Bắc Bình đừng nói nhà máy cửa hiệu, đến cái nhà cũng chỉ là một mảnh đất trống, gần đến Tết công nhân cũng giải tán hết.
Chỉ còn một ông già lụ khụ, gần bảy mươi tuổi trông coi.
Đâu thể bắt ổng chứ?
“Không động vào việc làm ăn được, thì động vào người của nó, Tô Ninh không có bác và em sao, bắt hết cho tôi!”
Phó thị trưởng Hạ tức điên lên.
Thế rồi, người nhà họ Tô như lươn trong ao, đứa nào cũng trơn tuột, trước chân vừa nhận tin đuổi tới, sau chân người đã biến mất, thỉnh thoảng còn bị giở trò lại.
Tô Ninh: Xin đừng coi thường năng lực sinh tồn của gia tộc phản diện.
Tóm lại, một hồi lộn xộn này.
Đám thuộc hạ của Phó thị trưởng Hạ ra đủ trò hề, Tô Ninh lại vẹn toàn không tổn hao gì, người ngoài xem náo nhiệt rất hăng, nhưng không mấy ai lạc quan cho Tô Ninh.
Rõ ràng, Phó thị trưởng Hạ tuy nổi nóng, nhưng chưa ra tay hết sức, năng lực của một phó thị trưởng có thực quyền không chỉ có thế…
Đặc biệt là những người có liên quan đến lợi ích của Tô Ninh, không ít kẻ lo sợ, nhưng cùng một cảm xúc, người khác nhau lại có phản ứng khác nhau.
Tô Ninh lạnh lùng quan sát.
Gió lớn biết cỏ cứng, sóng dồn mới biết lòng trung… ai kiên định đứng về phía cô, ai là cây cỏ trước gió không chịu nổi, không thể che giấu được nữa.
…………
Tiểu niên đầu tiên thời Dân Quốc, vì an toàn, Tô Ninh ở Bắc Bình Đại Phạn Điếm, nói thật, đó là một trải nghiệm rất mới lạ.
Thời hiện đại đến Tết còn làm qua loa, huống chi là tiểu niên.
Người lao động thậm chí còn đang đi làm kìa!
Tô Ninh cái gì cũng không biết, cũng chẳng ai thấy kỳ quặc, cô từ nước ngoài về mà!
Chỉ có Tô Bán Tiên thấy đứa cháu gái lớn “vô tri”, vừa xót xa, lần đầu tiên nảy sinh bất mãn với cậu em Hoài Sơn:
“Bố mày cũng thế, sao mấy cái tập tục quy củ này cũng không dạy cho mày, đều là tổ tông truyền lại, không thể mất được!”
“Bên ngoại không tiện…”
“Không nói mấy cái khác, chuyện nấu kẹo bí cúng Táo quân, có gì bất tiện chứ, tôi biết đấy, bên ngoại đường nhiều lắm mà.”
Tô Bán Tiên phản bác.
Xa nhau ba ngày, phải nhìn bằng con mắt khác, ông đâu còn là Tô Bán Tiên ngày xưa, hiểu biết về nước ngoài cũng không ít!
Tô Ninh bất đắc dĩ cười, không nói gì, quả nhiên Tô Bán Tiên không tiếp tục “công kích” người em bất tài, mà tự tay dạy cô nấu kẹo bí, miệng lẩm bẩm:
“Kẹo bí ngoài chợ bán, vừa lạnh vừa cứng, Táo quân ăn vào không vui, lên trời chỉ nói chuyện xấu không nói chuyện tốt…”
Nghe những lời lẩm bẩm vụn vặt, nhìn sang bên cạnh, Tô Trân Châu đang cắt hoa giấy dán cửa sổ, còn Tô Thần vẫn im lặng giúp em gái tham khảo hình mẫu, dọn giấy vụn.
Tô Ninh chợt thấy lòng lắng xuống, có những chuyện không cần nói cũng hiểu, chẳng hạn như, người nhà họ Tô không hề nhắc đến gian khổ khi tránh né sự ra tay của Phó thị trưởng Hạ.
Cũng không vỗ ngực với Tô Ninh cam đoan rằng nhất định sẽ đứng về phía cô.
Nhưng, hành động là đủ rồi.
Sau một cái tiểu niên náo nhiệt đậm chất Dân Quốc, Tô Ninh lại đợi thêm hai ngày, khi Phó thị trưởng Hạ mở yến tiệc lần nữa, cô liền gửi thiếp mời khắp nơi.
…………
“Tô tiểu thư tính tình… thật là cứng rắn quá.”
Thư ký trưởng thở dài, nói vậy, nhưng ánh mắt ngưỡng mộ và tán thưởng suýt tràn ra ngoài.
Họ Hạ lòng dạ hẹp hòi, ra tay với Tô Ninh họ biết, cũng trên mặt quan trường ngăn cản kìm hãm họ Hạ, nếu không thì tình cảnh của Tô Ninh còn tệ hơn.
Nhưng mấy chiêu trò ngoài vòng pháp luật của họ Hạ.
Chỉ có thể tự Tô Ninh ứng phó, hiển nhiên tình cảnh không tốt lắm, họ đang nghĩ có nên ra tay giúp một tay không.
— Rồi, liền nhận được phong thiếp đầy ẩn ý này.
“Đến giờ rồi, chúng ta đi thôi.”
Trần Hoài Khiêm không có nhiều cảm khái như thư ký trưởng, có gì mà phải kinh ngạc, Tô Ninh đáng lẽ phải như thế, sắc bén ngạo mạn không ai bì nổi.
Cùng lúc đó.
Nhà họ Kim, Kim Phong dẫn trưởng tử và con dâu, cũng lên xe hơi, còn có chút tiếc nuối nói:
“Thọ Nhi hôm qua ho hai tiếng, hôm nay không tiện ra ngoài hứng gió, nếu không cũng nên cho nó gặp dì Ninh của nó.”
“Phải đấy.”
Quan Tú Niên cũng rất tiếc, mỉm cười: “Nhưng cũng không vội, sang năm, lúc chúc Tết Thọ Nhi lại đi, còn có thể lấy một bao lì xì to đấy.”
“Ha ha ha ha, cháu gái họ Tô hào phóng, bao lì xì này chắc chắn không nhỏ, cô phải cất kỹ đấy, đừng tiêu lung tung.”
Đương nhiên là nói đùa.
Nhà họ Kim giàu có, Tô Ninh có bọc nhiều tiền đến mấy, Quan Tú Niên cũng không đến nỗi nông cạn phải tiêu tiền của trẻ con, cười nói giữa chừng cô nhớ đến nhà mẹ đẻ, dâng lên một chút lo lắng.
Nhà họ Quan, nhà họ Quan lần này thực sự không làm hỏng việc.
Tuy sau khi nhận được thiếp mời của Tô Ninh, nhà họ Quan đã nổ ra một trận cãi vã về việc có nên đi hay không, nhưng người phản đối kiên quyết nhất, là Quan Kế Hưng và vị hôn thê của hắn.
Những người khác trong nhà họ Quan nhiều nhất là do dự.
“Cha, mẹ, chú, lần này các người thực sự phải nghe con, Tô Ninh cô ta đắc tội với Phó thị trưởng Hạ, tại sao chúng ta phải chôn cùng với cô ta?”
Quan Kế Hưng phẫn nộ bất bình, Mộc Uyển như đóa hoa tơ dựa vào hắn, tay sờ bụng đã nhô lên, giọng ngọt ngào khuyên nhủ:
“Kế Hưng cũng là vì an nguy của gia đình, xin các người hãy nghĩ đến đứa bé trong bụng con, con cầu xin các người, đừng đến chỗ Tô Ninh có được không?”
“Xì, ở đây có chỗ cho mày nói sao?”
Chú Hai họ Quan đứng ra, nói như súng máy xối xả vào Mộc Uyển:
“Cũng thật là biết xấu hổ, chưa về làm dâu đã một câu đứa bé hai câu đứa bé, sợ người khác không biết các người chưa cưới đã có thai làm chuyện xấu hổ hả?”
“Chú Hai, chú…” Quan Kế Hưng thấy Uyển Nhi ngấn lệ, rất đau lòng.
“Mày cũng câm miệng cho tao.”
Chú Hai họ Quan trợn mắt trắng, một mình đè bẹp cả hội trường, ai chất vấn thì chửi người đó, như con chó điên, cuối cùng lau nước bọt mép:
“Thị trưởng Hạ gì đó không quan trọng.”
“Quan trọng là, chúng ta đã thu một đống đồ cổ trong tay, đó là toàn bộ tiền của nhà! Không đứng về phía Tô tiểu thư thì chỉ có nước uống gió tây bắc.”
Những người khác trong nhà họ Quan lập tức thống nhất thái độ.
Đi, nhất định phải đi.
Không chỉ họ đi, còn dẫn theo mấy người bạn thế giao quyết tâm đốt cái bếp lạnh, vì thế kéo chậm tốc độ, hối hả chạy tới.
Tô Ninh thấy họ cũng khá bất ngờ, thực sự không ngờ tới, thời gian cũng gần, cô đứng dậy, đang định nói thì cửa lại có người bước vào.
Là Giản Nhân.
“Đường tắc, thực sự xin lỗi.” Vị Cục trưởng Giản trên mặt không hề lúng túng, cười ấm áp như gió xuân, giọng nói cũng vô cùng chân thành.
Người hơi đơn thuần nghe vậy.
Còn tưởng thật.
Nhưng, đến là đến rồi, Tô Ninh gật đầu coi như đáp lại, đứng dậy ánh mắt lướt qua mọi người, dừng lại lâu trên người Trần Hoài Khiêm, mỉm cười:
“Hôm nay gọi mọi người đến cũng không có ý gì khác, chỉ là người của tôi ở nước ngoài, gần đây cuối cùng cũng thông quan hệ, lô hàng đầu tiên gửi về cũng tạm được, muốn chia sẻ với mọi người.”
Ngừng lại một lát.
Có vài người thông minh đã hiểu, Tô Ninh đang phô trương thực lực của mình, nhưng “thứ” đó là gì, mà khiến cô tự tin như vậy?
Tô Ninh không giấu giếm.
Nói xong liền dẫn họ đến một bãi đất trống, mọi người chẳng hiểu mô tê gì — cái này, chẳng có gì cả, có người nhịn không được hỏi.
“Đến rồi.”
Trên trời vọng xuống tiếng cánh quạt quay, ba chiếc trực thăng mà ở Tung Của thời này hầu như không có, xuất hiện trước mặt họ!
Mấy người đeo kính chắn gió, toàn thân bọc kín bước xuống, chẳng nói chẳng rằng, từ trực thăng chuyển xuống từng thùng một, chuyển xong người đứng đầu:
“Tổng cộng mười tám thùng, xin xác nhận.”
Trông thật giống người, Tô Ninh thầm cảm thán, so với robot trí tuệ nhân tạo thời hiện đại, chất lượng sản phẩm của hệ thống thắng hoàn toàn, khoảng cách gần như vậy mà cũng không thấy khác gì người thật.
Giá mà mua được một cái nhỉ.
Tô Ninh nhìn họ rời đi, luyến tiếc thu hồi ánh mắt, trước đám đông xôn xao, mỉm cười tùy tay mở một thùng gỗ.
Bốp một tiếng —
Trong thùng, toàn bộ là súng lục Browning mới tinh.
