Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Công Lộ Cầu Sinh: Ta Lái Pháo Đài Di Động Xuyên Tận Thế > Chương 90

Chương 90

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 90 có bản audio.

Chương 90: Hoàn Thành Săn Giết (1/5)

 

“Muốn chạy à? Muộn rồi!!!”

 

Lâm Huy khẽ cười, giọng lạnh tanh.

 

Hắn đã tốn công sức thế này, chính là vì cái xe cấp 6 của Tào Huy, sao có thể để đối phương chạy thoát chứ?

 

Lâm Huy đạp mạnh chân ga.

 

“Vù——!!!”

 

Chiếc RV phát ra tiếng gầm còn dữ dội hơn, như một con báo đen, lao vút lên phía trước.

 

Cùng lúc đó, khẩu pháo phòng không 1130 trên nóc xe lại gầm lên giận dữ.

 

Tào Huy quay đầu nhìn.

 

Chỉ thấy đội hình hình vuông cuối cùng của Đường Hồng Lang bảo vệ hắn, dưới cơn bão kim loại khủng khiếp ấy, lập tức vỡ tan tành.

 

Những chiếc xe cố gắng ngăn cản, dù là cấp 4 hay cấp 5, đều bị xé thành mảnh vụn.

 

Ngay cả những chiếc xe định tản ra chạy trốn, cũng bị những quả RPG tăng cường bay từ trong RV bắn nát từng chiếc một…

 

“Hết rồi… hết cả rồi…”

 

Tiêu Nhiễm ngã khuỵu trên ghế, nhìn cảnh tượng địa ngục ấy, ánh mắt trống rỗng.

 

Chưa kịp phản ứng, một quả rocket RPG tăng cường kéo theo đuôi lửa đã chính xác bắn trúng chiếc xe cấp 5 của cô.

 

Liễu Khê bồi thêm một phát.

 

Ầm!

 

Đội hình thứ mười ba, tuyên bố diệt vong.

 

Chưa đầy một phút.

 

Thật sự chưa đầy một phút.

 

Dòng thép mà Hội Ác Lang kiêu hãnh, thứ chiến lực khủng bố đủ nghiền nát bất kỳ Liên Minh Tản Nhân nào, dưới đòn tấn công tổng lực ba chiều trên không-trên bộ-dưới nước của Lâm Huy, đã tan thành mây khói.

 

Giờ phút này.

 

Giữa biển lửa và xác tàu, chỉ còn lại chiếc xe cuối cùng cố thoát khỏi nơi này!!

 

Đó là chiếc bán tải quân sự cấp 6 của Tào Huy.

 

Lâm Huy lái RV, từ từ lăn qua đất đen và sắt vụn, áp sát Tào Huy.

 

Rốt cuộc hắn là quỷ dữ gì vậy!!!!

 

Tào Huy nhìn trong gương chiếu hậu chiếc RV đen ngày càng lớn và gần, gào lên.

 

Hắn kích hoạt chế độ 'lái tự động' đặc biệt của xe cấp 6. Ở chế độ lái tự động, xe dùng radar trên nóc, không chỉ có thể tránh chướng ngại vật trên đường, mà còn có thể tránh đạn pháo!

 

Nhanh!

 

Nhanh lên nữa!!

 

Chiếc bán tải quân sự cấp 6 được chế tạo từ vô số tài nguyên này, đang bộc phát tốc độ giới hạn của nó – 160 km/h!

 

Tiếng gầm động cơ như sấm rền, bánh xe khổng lồ cán qua đống đổ nát và chướng ngại, như một con thú điên cuồng.

 

Tuy nhiên, trên mặt Tào Huy không thấy chút cảm giác an toàn nào.

 

Hắn thỉnh thoảng nhìn vào gương chiếu hậu, gương mặt vốn được chăm sóc kỹ lưỡng, đầy kiêu ngạo, giờ đây méo mó như ác quỷ.

 

“Còn đuổi… hắn còn đuổi!!”

 

Trong gương chiếu hậu, chiếc RV ba tầng màu đen như con đỉa đói, bám chặt phía sau hắn.

 

Cho dù hắn tăng tốc thế nào, cho dù hắn lợi dụng địa hình drift qua cua, chiếc RV đồ sộ ấy vẫn như hình với bóng!

 

“Cái đệt sao có thể?!”

 

Tào Huy tuyệt vọng gầm lên, “Đó là RV nặng mấy trăm tấn! Sao có thể chạy nhanh thế?! Sao còn nhanh hơn cả bán tải cấp 6 của tao?!”

 

Hắn nào biết, RV của Lâm Huy có động lực gấp đôi từ [Nhiên Liệu Vô Hạn], cộng với độ bám đường tuyệt đối từ món [Không Bao Giờ Mòn] cho lốp xe.

 

“Bíp bíp bíp——!!!”

 

Đột nhiên, tiếng còi báo động radar trong xe réo lên thê thảm.

 

“Cảnh báo! Cảnh báo!”

 

“Cảnh báo! Phản ứng năng lượng cao đang đến gần!”

 

Lông tơ toàn thân Tào Huy dựng đứng.

 

Hắn hoảng sợ quay đầu.

 

Chỉ thấy trên nóc chiếc RV phía sau, khẩu pháo phòng không 1130 hung tợn đã hạ xuống, nòng đen ngòm đang chĩa thẳng vào đuôi xe hắn.

 

Và trong cửa sổ phòng tác chiến tầng ba của RV, một ống phóng rocket đen ngòm thò ra.

 

Đó là… Liễu Khê!

 

“Vút——”

 

Một quả rocket RPG xuyên giáp tăng cường đặc chế kéo theo đuôi lửa dài, trong nháy mắt vượt qua cả trăm mét, lao về phía xe bán tải cấp 6.

 

Tào Huy không hoảng, hắn biết xe mình có thể né được.

 

Quả thực vậy, một cú né rắn, quả rocket xuyên giáp tăng cường bay qua bên cạnh hắn!

 

Phù...

 

Tào Huy thở phào.

 

Nhưng đúng lúc này.

 

Tào Huy cảm thấy thân xe bỗng nghiêng mạnh, tốc độ giảm vèo.

 

[Cảnh báo! Xe bị sa lầy!!]

 

Đầm lầy?

 

Sao lại có đầm lầy ở đây?

 

Hắn vội nhìn màn hình trung tâm, màn hình hiển thị chiếc xe cấp 6 của hắn đang từ từ lún xuống lòng đất!!!

 

“Không!!!”

 

“Tăng tốc! Tăng tốc cho tao!!”

 

Nhưng xe càng vùng vẫy, càng lún sâu!!

 

“Chết tiệt! Chết tiệt!!”

 

Bên trong RV.

 

Lâm Huy một tay nắm vô lăng, thần thái lạnh như băng.

 

“Liễu tỷ, đừng bắn nát luôn.”

 

Hắn thản nhiên mở miệng, “Em cần linh kiện lõi nguyên vẹn, nhắm vào hệ thống động lực và hệ thống vũ khí của hắn mà bắn.”

 

“Rõ.”

 

Liễu Khê trên tầng ba bình tĩnh thay đạn.

 

Lần này nhắm vào kết cấu cơ khí của hệ thống động lực và hệ thống vũ khí.

 

“Ầm!”

 

Một tiếng nổ nữa.

 

Tào Huy hoảng sợ phát hiện, bệ phóng tên lửa trên nóc xe mình bỗng bốc lên một đốm lửa, rồi kẹt cứng không động đậy nữa.

 

Hắn vừa nãy một lòng chạy trốn, chưa kịp bắn một quả tên lửa nào, giờ muốn bắn cũng đã muộn.

 

Tiếp theo.

 

“Ầm! Ầm!”

 

Hai phát bắn chính xác, lần lượt trúng vào bộ phận đẩy phụ hai bên trái phải của xe bán tải.

 

“Cảnh báo! Hệ thống động lực hư hỏng 30%…”

 

“Cảnh báo! Hệ thống vũ khí toàn tuyến tê liệt…”

 

Giọng hệ thống như chuông báo tử, vang lên từng hồi.

 

Tào Huy hoàn toàn phát điên.

 

Hắn nhìn chiếc RV ngày càng gần, nhìn người đàn ông ngồi ghế lái, đang nở nụ cười lạnh tanh với hắn.

 

Khoảnh khắc này, hắn cuối cùng hiểu ý nghĩa của ánh mắt đó.

 

Không phải đang nhìn một con người.

 

Mà là nhìn một con mồi, một bản vẽ nâng cấp, một đống linh kiện sắp bị tháo dỡ.

 

“Mày không thể giết tao!! Tao là phó hội trưởng Hội Ác Lang!! Đồng minh của bọn tao là Bá Thiên Minh!!”

 

Tào Huy mở loa phóng thanh, gào tới tấp về phía sau:

 

“Đại ca!! Tha cho em!! Em có thể đưa xe cho anh! Em có thể cho anh vô số tài nguyên!! Gái đẹp, địa vị, tình báo, anh muốn gì em cũng cho anh!!”

 

“Chỉ cần đừng giết em!!!”

 

Tuy nhiên, đáp lại hắn chỉ là một quả rocket RPG xuyên giáp tăng cường!

 

“Ầm......!!”

 

Kính chắn gió trước của xe bán tải cấp 6 xuất hiện vết nứt!!

 

Ầm!

 

Phát thứ hai!!

 

Kính chắn gió nứt như mạng nhện.

 

Tào Huy nhìn tấm kính sắp vỡ, rơi vào tuyệt vọng!

 

Hắn ngẩng đầu, nhìn người đàn ông trong chiếc RV đen, môi run rẩy, “Mày… rốt cuộc mày là ai…”

 

Nhưng đáp lại hắn là quả rocket RPG xuyên giáp tăng cường thứ ba!!

 

Rắc——

 

Kính chắn gió vỡ tan tành!!

 

“Không! Tao phải tự cứu mình!!”

 

Tào Huy chợt nghĩ ra gì đó, quay người chuẩn bị lao vào khoang xe, định bắt một người đàn bà làm con tin, uy hiếp đối phương.

 

Mặc kệ có tác dụng hay không.

 

Đây là cách tự cứu duy nhất của hắn lúc này!!

 

Ầm!

 

Nhưng Tào Huy vừa đứng dậy khỏi ghế.

 

Một viên đạn xuyên giáp của súng bắn tỉa từ phòng tác chiến tầng ba của RV bay ra, xé toạc không khí, chính xác xuyên thủng trán hắn, máu bắn tung tóe lên ghế da!!

 

Tào Huy trợn trừng mắt, thân hình to lớn nặng nề đổ xuống đất.

 

Chết không nhắm mắt được!!

 

Lâm Huy từ từ đạp thắng.

 

Chiếc RV đen dừng lại trước chiếc bán tải cấp 6 đang lún trong đầm lầy, như một vị quân vương xét xử, cúi nhìn kẻ bại trận dưới chân.

......

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn