Chương 53: Đại Cát Đại Lợi
Có lẽ vì Khương Lai cố tình chọn hướng khác với hướng bay của "Chim quái dị", nên chặng đường này khá yên bình.
Khi cô vui vẻ nhặt được cái rương hoàng kim thứ hai hôm nay thì tin nhắn của Trần Chi Nhai réo rắt.
"Trần Chi Nhai nhắn riêng với bạn: "Ha ha ha ha ha đúng là top 1 có khác! Quá đỉnh! Chị Khương, đúng là chị Khương."
"Trần Chi Nhai nhắn riêng với bạn: "Hôm nay tôi thấy cái thằng họ Hà trong phòng trò chuyện xin băng gạc cả buổi, chẳng ai thèm để ý!"
"Trần Chi Nhai nhắn riêng với bạn: "Nghe nói, một cuộn băng gạc còn chẳng đủ dùng, cười chết tôi."
"Trần Chi Nhai nhắn riêng với bạn: "Sướng quá, sướng quá đi mất!"
Chỉ nhìn chữ thôi, Khương Lai cũng tưởng tượng ra cảnh đối phương cười đến vỗ đùi.
Hử? Một cuộn băng gạc không đủ dùng?
Cây vân sam biến dị lợi hại đến thế sao?
Nghĩ thôi, Khương Lai cũng thấy đau mông.
Bị quất thành dạng gì mới mất nhiều máu như vậy?
Chỉ là, hôm qua cô còn đang nghĩ liệu Hà Quang Minh có phải loại giả heo ăn thịt hổ không.
Không ngờ hôm nay đã được chứng thực——
Là giả heo ăn cám.
Khương Lai chưa kịp xem hết chuỗi "ha ha ha ha ha" nối tiếp trong tin nhắn riêng của Trần Chi Nhai, thì trước mắt đã hiện ra thông báo:
"Người chơi «Trần Chi Nhai» gửi tặng bạn quà: «Gói nguyên liệu ngẫu nhiên» x1."
"Bạn có muốn nhận không?"
Kèm lời nhắn: "Nhận nhanh lên, nhận nhanh lên, coi như quà cảm ơn, tiện thể thử vận may."
Con người ta thường khó từ chối kiểu hoạt động "thử vận may" này.
Khương Lai cũng không ngoại lệ.
Huống chi, đây đúng là phần cô xứng đáng được nhận.
Giữa những tràng cười hả hê của Trần Chi Nhai vì đã trút được cơn giận, Khương Lai nhấn "Có".
«Tên: Gói nguyên liệu ngẫu nhiên»
«Phẩm cấp: Bạch ngân»
«Mở gói này sẽ nhận được nguyên liệu với số lượng và chủng loại ngẫu nhiên.»
"Món yêu thích của con bạc."
"Không có xác suất cố định, hoàn toàn là gói may rủi thuần túy."
Trong khung chat riêng, Trần Chi Nhai còn bán úp mở:
"Đợi chị mở xong, em mới nói cho chị biết em mở được gì."
Hiện tại, túi đồ hệ thống của Khương Lai đã được mở rộng hai lần, dung lượng đủ dùng.
Thế là cô tiện tay nhấn «Mở ra»:
"Nhận được «Gỗ vân sam» x50."
"Nhận được «Đá» x50."
"Nhận được «Bông» x30."
"Á là, chúc mừng bạn kích hoạt bị động thiên phú."
"Nhận thêm «Bông» x10."
"Nhận được «Linh kiện điện tử» x20."
"Nhận được «Sợi giữ nhiệt» x20."
Mắt Khương Lai mở to dần theo từng dòng thông báo hệ thống nhảy ra.
Nhiều thế này?
Cô ôm ngực, thụ sủng nhược kinh.
Vừa nãy thái độ của cô có hơi khinh thường rồi, nói sớm là hào phóng thế này, cô đã quỳ xuống mở rồi!
Ngoài ra, còn có sự kinh ngạc.
Trần Chi Nhai lại tặng một món đạo cụ quý giá như vậy làm quà cảm tạ ư?!
Hào phóng quá đỗi!
Khương Lai quyết định dùng mỹ từ phong phú và thâm thúy của tiếng Hoa để tán dương đối phương thật mạnh mẽ.
Cô vừa gõ được nửa chừng.
"Trần Chi Nhai nhắn riêng với bạn: "Hề hề, mở xong rồi hả chị?"
"Trần Chi Nhai nhắn riêng với bạn: "Lần trước em mở được 10 «Gỗ vân sam»."
Được lợi, tâm trạng Khương Lai sung sướng.
Cô lịch sự chờ đợi nội dung tiếp theo của đối phương.
Nhưng đã lâu, khung chat vẫn không động tĩnh.
Cho đến khi Trần Chi Nhai nhận ra có gì đó không ổn, anh ta ngập ngừng:
"Chị không phải đang đợi em nói tiếp đấy chứ?"
Khương Lai đúng là nghĩ vậy thật.
"Trần Chi Nhai nhắn riêng với bạn: "Em nói xong rồi đấy... Em chỉ mở được có 10 «Gỗ vân sam» thôi."
"Trần Chi Nhai nhắn riêng với bạn: "Em vốn định an ủi chị, mở không được đồ tốt cũng không sao, tỉ lệ ra của cái gói này là vậy đó."
Khương Lai lặng lẽ xóa "bài phát biểu nhận giải" mà mình đã chuẩn bị.
Thảo nào, cô cứ tưởng Trần Chi Nhai định "xóa đói giảm nghèo" cho cô, tặng đồ tốt.
Suýt chút nữa đã cảm ơn rồi.
Phía Khương Lai im bặt, Trần Chi Nhai đang vênh váo lập tức hoảng:
"Sao chị không nói gì thế?"
"Đừng thế, em sợ lắm, không phải chị mở được cả đống đồ tốt đấy chứ?"
"Cái thế giới này nhất định phải tổn thương em như vậy sao?"
Đáp lại anh ta, chỉ là một chữ "Ừ" nhẹ hững của Khương Lai.
Trần Chi Nhai không chịu nổi.
Sau khi lỡ mất phần thưởng toàn khu đầu tiên vì nâng cấp nhà gỗ chậm, giờ anh ta lại một lần nữa nếm trải cảm giác hối hận xanh ruột.
Trần Chi Nhai mặt đơ, tự tát mình một cái.
Ai bảo mày rảnh, đi thách thức uy quyền của top 1 làm gì.
Giờ thì hay rồi, chỉ một chữ "Ừ" thôi, đã bị nhục nhã ê chề!
Trong lúc Trần Chi Nhai tự kỷ, ông thợ Khương đã hoàn thành công việc một ngày.
Chuẩn bị thu dọn đồ đạc về.
«Thời gian ban ngày: 1 giờ 30 phút.»
Khương Lai định về sớm một chút để xem cái bẫy thú cô đã đặt trước khi ra ngoài.
Hôm nay là ngày cuối của buff «Càng cố gắng càng may mắn».
Cô moi được một rương bạch ngân, hai rương hoàng kim.
Chuẩn bị cố gắng kiếm thêm một rương hoàng kim đặc biệt cuối cùng.
Nhìn từ xa, thứ đập vào mắt trước doanh trại là một bóng đỏ rực.
Nếu không phải hình dạng không đúng, Khương Lai suýt tưởng bẫy thú của mình bắt được Thẩm Thanh Nhiên.
Lại gần mới phát hiện, đó là người quen «Gà trống lửa biến dị».
Khương Lai hơi thất vọng.
Cứ tưởng có thể bắt được con ăn được, ai ngờ vẫn là thứ này.
«Bẫy thú cấp thấp» chỉ bắt không giết.
Nhờ kinh nghiệm lần trước, Khương Lai nhanh chóng tiễn con gà lạc đường này về cực lạc.
Con gà hùng dũng oai vệ "ò ó o" hai tiếng.
Ngã xuống đất thành «Xác Gà trống lửa biến dị».
Động tác đang uể oải của Khương Lai khựng lại.
Ánh mắt lười biếng lập tức trở nên cuồng nhiệt.
Chỉ thấy dưới phần giới thiệu xác viết:
«Ô nhiễm nhẹ, khuyến nghị ăn được.»
"Cậu nhìn cái chân gà này thơm ngon dai giò, cậu nhìn con gà này béo tốt mập mạp."
"Chẳng phải giống như món gà tây nướng mà cậy hằng mong ước sao?"
Khương Lai lau nước dãi, hiểu ra.
Mức độ ô nhiễm của động vật biến dị không phải phân chia theo chủng loại.
Mà theo từng cá thể.
Giống như mở hộp mù, bạn phải hạ gục xong mới biết hôm nay mình có thu hoạch hay không.
Không thể chỉ dựa vào tên chủng loại hay ngoại hình để phân biệt.
Cùng một tên động vật biến dị, có thể con người ta giết là «Ô nhiễm nhẹ», còn con bạn giết lại là «Ô nhiễm nặng».
Game đúng là không cho người chơi đường tắt.
Muốn biết có ăn được không? Có dùng được không?
Được thôi, hãy đánh nhau với nó trước đã.
Trừng phạt bình đẳng mọi định kiến và chủ nghĩa kinh nghiệm.
Khương Lai nghiêm túc tưởng tượng "một trăm lẻ tám cách chế biến gà tây", rồi phát hiện mình đã vấp ngay ở bước đầu tiên.
Cô không có dao để xử lý thịt gà.
Con dao duy nhất Khương Lai hiện có chính là «Dao găm rỉ sét».
Loại có kèm hiệu ứng uốn ván.
Nếu thực sự dùng con dao mà ngay cả «Còi Đỏ Thẫm» còn thẳng thừng nói "không biết đã chém những thứ linh tinh gì" này.
Thì e rằng nhanh thôi là cô sẽ "theo gió mà đi" mất.
Vào giờ này, Lâm Hy Vọng và Thẩm Thanh Nhiên vẫn chưa về.
Khương Lai mở danh sách bạn bè, lập một nhóm nhỏ ba người.
Dùng chức năng chụp ảnh có sẵn của hệ thống, chụp một tấm ảnh mình làm dấu V ký hiệu cùng «Xác Gà trống lửa biến dị».
Rồi gửi vào nhóm chat.
«Khương Lai»: "@Lâm Hy Vọng @Thẩm Thanh Nhiên, tôi nói hôm nay là một ngày tốt lành, các cậu tin không?"
