Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hướng đạo cấp S - Bị các chiến binh gác đêm tranh giành từng ngày > Chương 57

Chương 57

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 57 có bản audio.

Chương 57: Chỉ số ô nhiễm của Minh Châu

 

Ba Sentinel bước ra khỏi hàng.

 

Lẫm Xuyên khẽ cụp mắt, môi mím chặt, Toái Lân và Cửu Nhai cũng có vẻ muốn nói lại thôi.

 

Toái Lân há miệng định nói gì đó, nhưng chợt chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm của Minh Châu, lời đến bên miệng lại nuốt ngược vào trong.

 

Cửu Nhai cũng vậy, môi khẽ mấp máy hai lần, cuối cùng không nói gì, chỉ nuốt nước bọt rồi cụp mắt xuống.

 

Họ là quân nhân, phục tùng mệnh lệnh là thiên chức.

 

Minh Châu đang dùng ánh mắt cảnh cáo họ, nghe lệnh mà làm, đừng nói thừa.

 

Lẫm Xuyên là phó chỉ huy, có lẽ vì thân phận, anh không sợ Minh Châu như các Sentinel khác.

 

Anh nhìn Minh Châu, hơi cau mày, lên tiếng: “Chỉ huy…”

 

“Im miệng, nghe lệnh!” Minh Châu cảnh cáo.

 

Lẫm Xuyên mím môi, không nói thêm, lặng lẽ đứng sang một bên.

 

Diệp Linh Tịch chống cằm, ánh mắt lướt qua ba người Lẫm Xuyên, Toái Lân, Cửu Nhai, rồi lại rơi lên người Minh Châu.

 

Cô nghiêng đầu, ngón tay khẽ gõ hai cái lên bàn.

 

“Minh Châu.” Cô lên tiếng, giọng nhẹ hẫng.

 

Minh Châu quay đầu nhìn cô.

 

Diệp Linh Tịch đối diện với đôi mắt đen đó, cười híp mắt hỏi: “Chỉ số ô nhiễm của anh bao nhiêu?”

 

Khoang xe im lặng một nhịp.

 

Môi Minh Châu mím thành một đường, yết hầu khẽ lăn.

 

Anh có vẻ không muốn nói, nhưng dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của Diệp Linh Tịch, cuối cùng vẫn chịu thua.

 

Một lát sau, anh chậm rãi nhả ra mấy chữ: “Chín mươi lăm điểm.”

 

Diệp Linh Tịch hít một hơi lạnh.

 

Chín mươi lăm điểm!

 

Cô nhớ hôm qua Phần Thiên từng nói, chỉ số ô nhiễm của anh ta là chín mươi ba điểm, Chước Đồng cũng chín mươi ba.

 

Còn Minh Châu, chín mươi lăm.

 

Còn cao hơn cả hai người đó.

 

Cô rốt cuộc cũng hiểu, tại sao Lẫm Xuyên, Toái Lân và Cửu Nhai đều lộ ra vẻ mặt như vậy.

 

Người đàn ông này căn bản chưa từng đưa tên mình vào danh sách chờ.

 

Diệp Linh Tịch nheo mắt nhìn Minh Châu.

 

Minh Châu bị cô nhìn đến không được tự nhiên, hơi nghiêng đầu sang, tránh ánh mắt cô.

 

Khoang xe im lặng vài giây.

 

Diệp Linh Tịch chợt thở dài, khoanh tay trước ngực, nghiêng đầu nhìn anh, giọng u u: “Minh Châu, anh đang tính kế này đúng không, đợi tôi hạ chỉ số ô nhiễm cho tất cả mọi người xong, rồi anh ‘bộp’ một cái phát cuồng.

 

Mất lý trí, anh ra tay toàn lực, không chút nương tay, tiêu diệt sạch bọn tôi một mẻ?

 

Không chừa một mạng nào?”

 

Khoang xe lập tức im lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.

 

Mắt Thời Thất trợn tròn, miệng há ra rồi lại ngậm vào, biểu cảm từ kinh ngạc chuyển sang hoảng sợ, rồi từ hoảng sợ chuyển sang thương cảm cho chỉ huy.

 

Lời của Linh Tịch đại nhân, không gay gắt cũng không mắng mỏ, nhưng mà…

 

câu nào câu nấy đều chọc thẳng vào tim chỉ huy…

 

Yết hầu Bùi Tẫn lăn một cái, theo bản năng lùi lại nửa bước.

 

Ngay cả Lẫm Xuyên, mí mắt cũng giật giật, thân thể không dấu vết lùi nhẹ một chút.

 

Hầu như tất cả Sentinel đều có phản ứng giống nhau.

 

Diệp Linh Tịch đấu với Minh Châu, họ sợ bị vạ lây.

 

Chỉ huy không dám làm gì Linh Tịch đại nhân, nhưng anh ta dám trút giận lên đầu họ…

 

Minh Châu đứng nguyên tại chỗ, cả người cứng đờ.

 

Anh nhìn đôi mắt đen trắng rõ ràng của Diệp Linh Tịch, nhìn vẻ mặt “tôi đã nhìn thấu anh rồi” của cô, môi mấp máy hai lần, giọng khô khốc: “Tôi không nghĩ vậy.”

 

“Thật à?” Diệp Linh Tịch nheo mắt, đuôi giọng nhướng lên, trong lời nói mang theo sự không tin tưởng rõ ràng.

 

“Thật.” Yết hầu Minh Châu lăn một cái, giọng thấp hơn một chút so với lúc nãy, “Tình trạng của tôi vẫn còn ổn định, nên mới nhường cơ hội dùng bùa Hóa Sát cho người khác trước.”

 

Diệp Linh Tịch không nói gì, cứ nhìn anh như vậy, ánh mắt đầy ẩn ý.

 

Minh Châu bị cô nhìn đến lưng căng thẳng, ngón tay bên hông khẽ co lại.

 

Anh đương nhiên không chỉ vì “tình trạng vẫn ổn định”.

 

Còn một lý do nữa…

 

Anh không muốn Diệp Linh Tịch biết tinh thần thể của mình là gì quá sớm.

 

Nhỡ cô không thích…

 

Nhỡ cô lộ ra vẻ mặt chán ghét…

 

Anh không dám nghĩ đến hậu quả đó.

 

Nên mới muốn kéo dài thời gian, kéo dài thêm một chút nữa…

 

Diệp Linh Tịch ánh mắt trầm trầm nhìn Minh Châu, khoang xe im lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.

 

Một lát sau, cô u u thở dài, giọng mang theo vẻ bất lực: “Vậy thì, Lẫm Xuyên, Toái Lân, Cửu Nhai dùng bùa Hóa Sát bình thường.”

 

Cô dừng một chút, ngẩng mắt nhìn Minh Châu, “Hôm nay tôi có lẽ vẫn có thể vẽ thêm vài lá, người tiếp theo là anh.”

 

Môi Minh Châu mím lại, yết hầu lăn một cái.

 

Anh há miệng, dường như muốn nói gì đó.

 

Nhưng khi chạm phải đôi mắt như cười như không của Diệp Linh Tịch, lời đến bên miệng lại nuốt ngược vào trong.

 

Anh cụp mắt xuống, đáp một tiếng: “Được.”

 

Diệp Linh Tịch hài lòng gật đầu, cuối cùng cũng rời mắt khỏi anh.

 

Minh Châu đứng nguyên tại chỗ, cả người căng cứng.

 

Nhận ra ánh mắt Diệp Linh Tịch cuối cùng đã rời khỏi người mình, anh mới khẽ thở phào một hơi.

 

Bờ vai và sống lưng đang căng cứng cũng khẽ buông lỏng, gần như không thể nhận ra.

 

Các Sentinel khác tuy đứng xa, nhưng khóe mắt đều lén quan sát tình hình bên này.

 

Thấy bộ dạng chỉ huy chịu thua, Thời Thất khẽ nhếch khóe miệng, dùng giọng thì thầm nói với Bùi Tẫn: “Cậu thấy không? Biểu cảm vừa rồi của chỉ huy, sau này chúng ta mà nắm được thóp của chỉ huy, thì đi mách với Linh Tịch.”

 

Khóe miệng Bùi Tẫn cũng giật giật, không dám tiếp lời.

 

Nhưng tay anh bên hông lén giơ ngón cái với Thời Thất.

 

Tịch Tiêu cúi đầu, vai run lên từng hồi, không biết là đang cười hay đang nhịn cười.

 

…

 

Diệp Linh Tịch không để ý đến những hành động nhỏ của bọn Sentinel.

 

Ánh mắt cô đã chuyển sang Lẫm Xuyên.

 

Lẫm Xuyên bước ra khỏi hàng, đứng trước mặt Diệp Linh Tịch.

 

Anh rất cao, gần bằng Minh Châu, nhưng tỷ lệ cơ thể nghiêng về dáng người mảnh khảnh.

 

Vai rộng eo thon, chân dài thẳng tắp.

 

Ánh mắt Diệp Linh Tịch rơi trên gương mặt anh, trong lòng thầm khen một tiếng.

 

Lẫm Xuyên có vẻ đẹp rất thanh thoát, các đường nét trên khuôn mặt thiên về sự mềm mại, xương lông mày không cao như người khác, sống mũi thẳng nhưng không sắc sảo, môi mỏng mà rõ ràng, đường quai hàm mượt mà đẹp đẽ.

 

Đôi mắt màu nhạt như được rửa qua bởi sương sớm, sạch sẽ trong trẻo, mang theo sự ấm áp tự nhiên.

 

Vân thú trên mặt anh là màu trắng thuần, từ cổ lan lên, men theo xương gò má kéo dài đến khóe mắt, tựa như những vệt băng tuyết để lại.

 

Không những không dữ tợn, ngược lại còn tôn thêm vẻ thanh lạnh thoát tục cho gương mặt đó.

 

Diệp Linh Tịch nhìn gương mặt đó, trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ.

 

Nếu đặt Lẫm Xuyên vào giới giải trí Tung Của, chỉ riêng gương mặt này, e là vừa ra mắt đã nổi khắp mạng.

 

Gương mặt đỉnh nhất, fan có thể xếp hàng từ Sơn Hải Quan đến Gia Dục Quan.

 

Cô thu ánh mắt lại, hắng giọng, hỏi: “Chỉ số ô nhiễm của anh bao nhiêu?”

 

“Chín mươi hai điểm.” Giọng Lẫm Xuyên cũng rất ôn hòa, không nhanh không chậm, trong trẻo như một vũng nước nông.

 

Diệp Linh Tịch gật đầu, hỏi tiếp: “Tinh thần thể là gì?”

 

Lẫm Xuyên khựng lại một chút, “Cáo Bắc Cực.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi